Kiếp Này Chẳng Kịp Nói Yêu Anh - Chương 5
Cập nhật lúc: 10/09/2026 00:02
Hôm ấy cũng đi truy bắt tội phạm trốn trại, anh đứng cách xa cả trăm mét, dùng một vỏ chai bia ném chuẩn xác vào lưng tên tội phạm, sau đó chạy lại cúi người xuống trêu chọc tôi.
Tôi chớp mắt một cái, ảo ảnh tan biến. Trước mắt vẫn chỉ là màn mưa giăng kín trời, từng hạt mưa lạnh buốt len lỏi qua cổ áo, thấm vào da thịt.
Tôi tập tễnh chống gối đứng dậy. Đã tìm kiếm ròng rã suốt nhiều giờ đồng hồ mà chẳng có lấy một manh mối. Những người của Giang Đình lúc nãy còn thấy, giờ cũng chẳng biết đã tản đi đâu. Sợ đám thuộc hạ của cô ta làm việc tắc trách, tôi rút điện thoại gọi cho Giang Đình, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng tút dài vô vọng.
Không còn cách nào khác, tôi đành quay trở lại điểm tập kết ban đầu, toàn thân run rẩy vì lạnh. Tôi biết chắc trận này mình khó lòng tránh khỏi một trận ốm thập t.ử nhất sinh. Vén tay áo lên, tôi mới giật mình thấy cổ tay bê bết m.á.u từ lúc nào.
Đầu đau như muốn nứt toác. Tôi định quay về căn cứ của Giang Đình nhờ lấy chút nước nóng uống cho đỡ lạnh.
Thế nhưng khi vừa bước tới gần sân, tiếng cười nói xôn xao bên trong đã lọt vào tai tôi:
"Đúng là con ngốc, không biết người phụ nữ đó có còn đang dầm mưa tìm kiếm không nhỉ?"
"Cứ để cô ta tìm cho chừa. Cô ta không biết bản thân mình là người thừa thãi, đáng ghét nhất ở đây à?"
…
Họ… đã tìm thấy Lâm Tự từ lâu rồi.
Vậy mà không một ai thèm báo cho tôi một lời.
Mọi người trong sân đều nhìn tôi bằng ánh mắt châm chọc, mỉa mai. Tôi nuốt nước mắt vào trong, ngẩng cao đầu bước vào giữa khoảng sân. Ở đó, Giang Đình đang dịu dàng đưa chiếc khăn bông ấm áp cho Lâm Tự lau người.
Xem ra, Lâm Tự không hề căm ghét Giang Đình như cái cách anh căm ghét tôi.
Lúc này trông tôi chắc t.h.ả.m hại lắm. Quần áo lấm lem bùn đất, đầu tóc ướt sũng dính bết vào mặt.
Bất giác, tôi nhớ lại ngày Lâm Tự được đồng đội giải cứu trở về, tôi cũng nhếch nhác đến gặp anh như thế này. Hôm đó trời cũng đổ mưa tầm tã, nhận được tin báo quá gấp, trên đường đạp xe tôi bị ngã mấy bận.
Cũng chẳng trách được Lâm Tự. Khoảnh khắc đầu tiên khi anh mở mắt tỉnh dậy, nhìn thấy một người con gái ướt như chuột lột lao vào lòng anh khóc nức nở, chắc anh hoảng sợ lắm.
Có lẽ cũng vì thế mà sau này anh mới ghét bỏ tôi đến vậy.
Tôi lảo đảo bước từng bước về phía người đàn ông đang đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp nơi góc sân.
Tôi cứ ngỡ mình có muôn vàn lời muốn nói với anh.
Nhưng khi bước tới trước mặt anh rồi, những lời nghẹn ứ nơi cổ họng bỗng trở nên vô nghĩa.
Tôi khẽ kiễng chân, vươn bàn tay run rẩy, lấm lem bùn đất lên xoa nhẹ mái tóc anh:
"Đồ ngốc Lâm Tự."
"Kiếp sau… chúng ta đừng gặp lại nhau nữa nhé."
11
Khi những tàn tuyết cuối cùng tan biến nhường chỗ cho tiết đầu xuân, Giang Đình đã mời được chuyên gia trị liệu tâm lý hàng đầu thế giới về chữa trị cho Lâm Tự.
Dưới ánh nắng nhạt buổi chiều tà, Lâm Tự nằm trên chiếc ghế dài, bước vào buổi thôi miên đầu tiên.
"Câu hỏi đầu tiên tôi muốn hỏi anh: Anh nghĩ cơn nghiện ma túy của mình bắt đầu từ đâu?"
Vị bác sĩ cầm tập hồ sơ lật nhẹ. Lâm Tự cảm thấy câu hỏi này thật ngớ ngẩn. Rõ ràng là do người phụ nữ độc ác đó ép anh dính vào, nếu không tại sao anh lại căm thù cô ta đến tận xương tủy như vậy chứ?
"Anh nghĩ lý do anh hận Trương Tịnh Niên là vì cô ấy đã tiêm ma túy cho anh sao?"
Câu hỏi này nghe thật kỳ quặc. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác sai lệch khó tả, cho đến khi bác sĩ cất tiếng nhắc nhở:
"Hay là… chính vì anh muốn căm hận cô ấy, nên anh mới tự huyễn hoặc rằng cô ấy là người đã tiêm ma túy cho mình?"
Đồng t.ử Lâm Tự khẽ co rút, lần đầu tiên trong đáy mắt anh lộ rõ vẻ mờ mịt, hoang mang.
Bác sĩ khép cuốn sổ ghi chép lại, mỉm cười:
"Buổi trị liệu đầu tiên kết thúc ở đây. Anh Lâm, anh có thể về nhà và ngẫm nghĩ kỹ về những điều chúng ta vừa nói."
…
Buổi trị liệu thứ hai diễn ra vào một buổi sáng sớm mưa bụi giăng đầy trời.
Bác sĩ đẩy tới trước mặt anh một chiếc hộp nhỏ, bên trong có ba ống t.h.u.ố.c:
"Lần này chúng ta chia làm ba giai đoạn. Nghe nói tối qua anh lại lên cơn thèm t.h.u.ố.c. Anh Lâm, loại t.h.u.ố.c này có thể xoa dịu cơn đau thể xác của anh, đồng thời giúp anh khơi gợi lại ký ức sâu kín nhất."
"Vậy câu hỏi hôm nay là: Lần đầu tiên anh sử dụng ma túy là khi nào?"
Quá trình trị liệu tâm lý có đau đớn không?
Lâm Tự không rõ, anh chỉ biết mỗi lần phải lục tìm lại mảnh ký ức này, l.ồ.ng n.g.ự.c anh lại quặn thắt như có ngàn mũi d.a.o cào xé. Trước đây Trương Tịnh Niên cũng từng hỏi anh câu này, nhưng mỗi lần thấy anh ôm đầu quằn quại đau đớn, cô liền xót xa đổi chủ đề khác ngay lập tức.
Thế nhưng vị bác sĩ trước mặt hiển nhiên không có ý định buông tha cho anh.
Nếu như là Trương Tịnh Niên ép anh dùng ma túy, thì người đầu tiên đưa t.h.u.ố.c cho anh phải là cô mới đúng. Nhưng anh mấp máy môi, cái tên ấy lại nghẹn ứ nơi cuống họng, tuyệt nhiên không thể thốt ra thành lời.
Cơn đau buốt từ não bộ ập đến dữ dội, trước mắt anh bắt đầu hiện lên những hình ảnh chập chờn, méo mó:
"Tiểu Lâm à, lần đầu chơi thử đúng không? Tao dạy cho mày, phải làm thế này này."
Anh ngước mắt lên, trước mặt là căn hầm ẩm mốc, hôi hám. Mấy gã đàn ông xăm trổ bặm trợn đang vây quanh anh cười khả ố. Một chiếc ống hút bị dí sát vào mũi anh. Anh bị bọn chúng ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u, ép hít một hơi. Cảm giác buồn nôn, lợm giọng xộc thẳng lên sống mũi…
Và rồi sau đó… sau đó thế nào nữa?
Ý thức anh chìm nghỉm vào một màn đêm đen kịt.
…
Hôm nay là ngày mùng 5 tháng 5, ngày Tiết Lập Hạ.
Thế nhưng dường như chẳng có chút hơi ấm mùa hè nào lọt được vào căn phòng bệnh này. Trương Tịnh Niên ngồi trên giường bệnh, đưa bàn tay gầy guộc sờ lên cái đầu đã cạo trọc lóc của mình. Để chuẩn bị cho ca phẫu thuật mở hộp sọ, cô buộc phải cạo hết tóc.
"Đến giờ tao vẫn không tài nào hiểu nổi."
Lý Châu khoanh tay, dựa lưng vào thành giường bệnh của cô:
"Lần cuối cùng gặp thằng Lâm Tự, sao chị không táng cho nó một bạt tai cho hả giận?"
Đêm mưa tầm tã hôm ấy, quả thực là lần cuối cùng cô được gặp anh trên cõi đời này. Bản thân cô cũng hiểu rất rõ, kiếp này e rằng hai người chẳng còn cơ hội tái ngộ nữa rồi.
Cô khẽ mỉm cười, giơ chân đá nhẹ vào người Lý Châu một cái:
"Mày thì hiểu cái thớ gì. Chim trước khi c.h.ế.t cất tiếng hót bi thương, người trước khi c.h.ế.t thường nói lời thiện lương."
Lý Châu xoa đầu, sụt sịt mũi rồi lắc đầu thở dài:
"Em chịu, không tài nào hiểu nổi. Chị… yêu thằng Tự đến mức đấy cơ à?"
Lý Châu đút hai tay vào túi quần, nhìn cô gái nhỏ bé với chiếc đầu trọc đang ngồi co ro trên giường bệnh. Những ngày qua cô đã phải chịu đựng những cơn đau thể xác khủng khiếp đến nhường nào, đêm nào cũng đau đớn lăn lộn không sao chợp mắt nổi, tất cả đều là do y tá trực kể lại cho anh ta nghe.
Yêu Lâm Tự đến thế sao?
Trương Tịnh Niên cũng từng tự hỏi mình câu đó. Rất nhiều lần khi Lâm Tự bóp nghẹn cổ cô, dùng ánh mắt buốt giá nhìn cô như kẻ thù… thật lòng mà nói, cô vẫn yêu người đàn ông ấy đến tha thiết.
"Dù anh có biến thành bộ dạng nào đi chăng nữa, em vẫn yêu anh."
Đó là dòng chữ cô từng nắn nót viết trên tấm thiệp gửi cho anh nhiều năm về trước. Đến tận giây phút này, cô đã thực sự làm trọn vẹn lời hứa ấy.
…
Buổi trị liệu thứ ba, tiếng ve sầu đã bắt đầu râm ran rền rĩ ngoài hành lang.
"Dạo gần đây tôi rất hay nằm mơ." Lâm Tự ôm trán, đây là lần đầu tiên anh chủ động mở lời với bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ nhướng mày, khẽ rướn người về phía trước:
"Anh có thể kể chi tiết hơn về những gì anh thấy trong mơ không?"
"…"
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là c.h.é.m g.i.ế.c, đốt phá. Trong giấc mơ, anh là một tên đàn em tép riu của tổ chức tội phạm. Anh bò trườn từ dưới đáy xã hội, từng bước một leo lên vị trí cao hơn để tiếp cận đầu não.
Anh dần chiếm được lòng tin của tên trùm ma túy, nhưng cái giá phải trả cho sự tin tưởng ấy là anh phải nếm đủ mọi loại chất cấm. Anh nghiện ngập trước mặt lũ ác quỷ, tự sờ vào chân răng lung lay của mình. Rồi một ngày nọ, anh bàng hoàng nhận ra khuôn mặt mình trong gương trắng bệch như một x.á.c c.h.ế.t không hồn.
Và cũng chính vào ngày hôm đó, anh đã lấy được nguồn tin tình báo tuyệt mật về đường dây vận chuyển ma túy xuyên quốc gia.
Sau khi dùng t.h.u.ố.c quá liều, anh lảo đảo bước đi trong cơn phê t.h.u.ố.c, để rồi trong cơn ảo giác mờ ảo, anh nhìn thấy một bóng hình thiếu nữ mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi.
Đó là váy cưới…
Anh nhớ man mác mình từng hứa sẽ cưới một người con gái làm vợ.
Thế nhưng… nhìn những vết kim tiêm chằng chịt, thâm tím trên hai cánh tay mình, anh tự hỏi: Một kẻ dơ bẩn như anh, liệu có còn tư cách bước vào lễ đường cùng cô ấy nữa hay không?
…
"Trương Tịnh Niên! Chị sẽ không sao đâu! Không sao cả, đừng khóc!"
"Đừng khóc mà, hít thở sâu đi! Bác sĩ đến ngay bây giờ, họ chuẩn bị mổ cho chị rồi, đừng khóc nữa…"
Lý Châu ôm c.h.ặ.t lấy cô gái trên giường bệnh. Thế nhưng thân thể cô gái nhỏ vẫn run rẩy bần bật không ngừng, m.á.u tươi từ thất khiếu (mắt, mũi, miệng, tai) bắt đầu ứa ra không thể cầm lại được.
Cô nghẹn ngào rên rỉ, thều thào bảo rằng mình đau quá, đau đến mức muốn c.h.ế.t đi cho xong.
Trước đây cô từng là một nữ cảnh sát kiên cường, dũng cảm, lúc bị bọn tội phạm đè nghiến xuống đất đ.á.n.h đập dã man, cô cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
Rốt cuộc cơn đau trong đầu cô lúc này phải khủng khiếp đến nhường nào mới có thể đ.á.n.h gục được người con gái ấy?
…
"Em không muốn c.h.ế.t…"
"Em không muốn c.h.ế.t đâu… Phải làm sao bây giờ… Lâm Tự ơi?"
Trong cơn mê sảng, cô đã nhận nhầm Lý Châu thành một người khác.
Sau khi ca phẫu thuật kết thúc, cô nằm bất động trên giường bệnh của phòng hồi sức tích cực, đôi môi khô khốc nứt nẻ vẫn không ngừng thì thào gọi một cái tên:
"Lâm Tự…"
Lâm Tự…
…
Buổi trị liệu thứ tư.
