Kiếp Này Chẳng Làm Dây Leo Khô - 2
Cập nhật lúc: 22/07/2026 10:01
Vệ phu nhân lại định cho ta một mối duyên khác. Đối phương là một thư sinh thanh tú sống trong hẻm nhỏ rách rưới ở ngoại thành.
Trong nhà chỉ có một chiếc giường cũ, hai cái ghế dài, trên bếp đặt hai chiếc bát mẻ mép rõ to, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
"A Dao, đừng trách ta không nhọc lòng vì ngươi."
"Nam lớn lấy vợ, nữ lớn lấy chồng. Ngươi là do ta nhìn lớn lên, ta tự nhiên xem ngươi như nửa đứa con gái mà thương."
Vệ phu nhân dắt ta đi đến góc tường, lòng bàn tay ủ lấy ngón tay ta, ghé vào tai ta hạ thấp giọng:
"Tên học trò họ Bùi này tuy có hơi túng thiếu, nhưng cha mẹ đều mất, gả qua đó ngươi không cần phụng dưỡng hầu hạ mẹ chồng."
"Với lại phẩm hạnh, diện mạo hắn đều rất tốt, người lại chí tiến thủ, sau này thi đỗ khoa cử, ngươi chính là trạng nguyên phu nhân, người khác có muốn cũng không ngưỡng mộ nổi đâu."
Ta ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng hiểu rất rõ ý của Vệ phu nhân.
Bà lo ta chê Bùi Chính Thanh nghèo hèn rồi lại không gả nữa. Sẽ bám lấy Vệ phủ cả đời, làm hỏng hôn sự của Vệ Tuân và hầu phủ thiên kim, cho nên mới nói toàn lời ngon tiếng ngọt.
Nhưng làm sao ta lại chê thư sinh nghèo được chứ.
Ta vốn dĩ chỉ là bèo dạt mây trôi.
Năm tuổi bị bắt giam, chỉ nhớ máng việc ngồi trên vai cha, mẹ mua cho ta chiếc đèn hình cá rất đẹp, phóng tầm mắt ra là một vùng hoa lửa đèn đêm.
Kẻ buôn người nuôi ta ba năm, đ.á.n.h ta ba năm.
Ta thực sự chịu không nổi, nhân lúc hắn say khướt đã trốn ra ngoài.
Năm đó thành Thanh Châu vừa chớm mùa đông, ta ngơ ngác đi một quãng đường rất dài, vừa mệt vừa đói, đành phải co quắp trong đống cỏ ngủ nhờ.
Qua khe cỏ, thoáng thấy Tam lang nhà họ Vệ là Vệ Tuân đang bỏ nhà trốn đi.
Hắn đang bị ch.ó dại đuổi theo, ta nhảy ra cầm khúc gỗ đ.á.n.h ch.ó.
Hắn sợ đến mức ngã xuống sông, ta nhảy xuống sông cứu hắn.
Dùng hết sức bình sinh kéo hắn lên bờ, mới bàng hoàng nhận ra đầu mình đã va vào đá ngầm dưới sông, m.á.u chảy đầm đìa khắp mặt.
Từ đó, ngoài chiếc khánh ngọc đeo sát người có khắc tên ta "Trình Thanh Dao".
Gương mặt cha mẹ ta chẳng còn nhớ nổi một chút nào nữa.
Bùi Chính Thanh lén nhìn ta một cái, ta vô tình quay lại nhìn hắn, ánh mắt hai người vừa chạm nhau đã vội vã lảng đi.
Vành tai hắn ửng hồng. Gò má ta cũng ửng lên màu hoa đào.
Từ lúc bước vào cửa, ta đã nhìn thấy trong khoảng sân bốn phương chật hẹp nhà hắn có trồng cây tỳ bà mà ta thích, trên bức tường quây đầy hoa tím nhạt.
Dưới gốc cây có một chú ch.ó vàng bị thọt chân đang vui vẻ ngoắt đuôi với ta.
Hoa ở đây đẹp, người đẹp, ch.ó cũng đẹp.
Ta chẳng có gì không vừa lòng cả.
Vệ phu nhân nâng gương mặt nhỏ nhắn hồng rực của ta lên, lại ngắm nghía dáng vẻ Bùi Chính Thanh rủ mắt không dám nhìn thẳng.
Vui mừng bật cười thành tiếng: "Hai đứa con thật đúng là một đôi trời sinh!"
Vệ phu nhân chưa từng cười với ta vui vẻ như vậy.
Lòng bàn tay ấm áp của bà xoa xoa vai ta hết lần này đến lần khác. Như thể ta là con gái bà, còn Bùi Chính Thanh là chàng rể bà đã dày công chọn lựa.
Sau cơn vui mừng, bà lấy khăn chấm chấm góc mắt:
"Đứa trẻ ngoan, phúc khí của ngươi ở phía sau."
"Tuy nói gả qua đó sẽ chịu vất vả một thời gian."
"Nhưng tục ngữ nói rất đúng, hành trang gập gềnh đều không giận, hiếm có vợ chồng lúc thiếu thời."
…..
Ngày cưới định vào ngày rằm tháng tư, là ngày lành do Bùi Chính Thanh nhờ thầy chọn giúp. Hắn nói thời tiết tháng tư rất đẹp, gió ấm ngày nắng sinh hơi lúa, bóng râm cỏ xanh thắng mùa hoa.
A Dao mặc áo cưới đỏ rực, thời tiết ôn hòa, không lạnh không nóng, vừa vặn vô cùng.
Vệ phu nhân xem qua tờ thiệp trao đổi sinh thần do nhà trai gửi tới, cũng mỉm cười gật đầu, đặc biệt dặn dò thợ thêu trong phủ gấp rút làm cho ta hai bộ y phục thêu Tô Châu.
Ba cha con nhà họ Vệ ở Bắc Khương liên tiếp báo tin thắng trận, thư nhà có nhắc tới, cuối tháng tư là có thể thu quân về triều.
Cũng chẳng trách dạo này Vệ phu nhân lại hòa nhã với ta đến thế.
Đến lúc đó, ta đã gả làm vợ người ta. Vệ Tuân dù cho lòng có không đành, cũng phải nhận ân thưởng của vua, nghênh đón hầu phủ thiên kim.
Ta từng nghe người kể chuyện trong quán trà nói qua.
Thế này gọi là ai nấy đều có chốn về, tình đứt không lý do, là chuyện tốt nhà nhà đều vui.
…..
Bùi Chính Thanh cùng tờ thiệp đỏ gửi đến cho ta xem qua.
Còn có một chiếc trâm hình trăng khuyết đựng trong hộp gỗ nhỏ, tỏa ra ánh bạc mới lạnh lẽo sáng bóng.
Ta soi gương ướm thử, vui vẻ cài lên mái tóc.
Cũng không biết hắn đã thức đêm chép bao nhiêu cuốn sách, viết thuê bao nhiêu bức thư.
Mới gom đủ một khoản tiền mua kiệu hoa và trâm bạc.
Ngoài cửa sổ xuân quang ấm áp, chim hoàng oanh hót líu lo.
Ta ngồi trong phòng thêu áo cưới.
Sống lại một đời, lòng ta lặng như nước, đôi tay xỏ kim làm chỉ cũng trở nên linh hoạt hơn nhiều.
Nghĩ bụng sau này chú tâm rèn luyện may vá, nhận chút việc thêu hoa luồn kim, thêu gấm dát vàng cho người ta, thế nào cũng tự nuôi sống được bản thân.
Quyết không thể để Bùi Chính Thanh thắt lưng buộc bụng nuôi ta.
Hắn là người đọc sách, sau này thi cử giao thiệp, chỗ cần dùng tiền sẽ chỉ càng nhiều hơn.
A Dao không thể làm hắn khó xử.
Con người một khi mất đi chừng mực, trong lòng sẽ sinh ra oán hận.
Ta tỉ mỉ suy tính.
Dải mẫu đơn quấn quýt trên tà váy đã hoàn thành nét cuối, hoa văn mây như ý ở cổ tay áo ôm ấp lấy nhau, vừa đáng yêu vừa may mắn.
Ta còn muốn thêu thêm một vầng trăng khuyết.
Nhạt nhòa, mờ ảo, e ấp trốn sau làn mây.
Giống như đôi mắt Bùi Chính Thanh nhìn ta ngày hôm đó.
