Kiếp Này Không Hẹn Gặp Lại - Chương 1

Cập nhật lúc: 22/08/2026 04:01

Sau khi mối tình đầu của tôi mất đi, là Chu Dịch Khâm đã mất 8 năm lặng lẽ dõi theo, rồi 2 năm ở bên cạnh tôi, từng chút kéo tôi ra khỏi vũng bùn tuyệt vọng.

Chúng tôi đi qua bao nhiêu giông gió mới đến được với nhau.  

Tôi cứ nghĩ đó là cái kết hạnh phúc.

Nhưng không.

Anh và người con gái thầm thương anh lại có một đêm sai lầm.  

Cô ta mang thai.

Anh ta yêu cầu tôi bỏ đứa con trong bụng tôi.  

"Bỏ đứa bé này đi. Coi như chúng ta hòa nhau."  

"Trong mắt anh, em cũng hèn mọn đến mức đó sao?"

Chúng tôi lại cãi nhau. Lần thứ N vì đứa bé.

Sáng thứ hai. Thư phòng.

Tôi đang sắp xếp lại chồng hồ sơ.  

Chu Dịch Khâm vừa thay xong vest, đứng ở cửa.

Chu Dịch Khâm: "Bao giờ em rảnh?"

Tôi: "Để làm gì ạ?"

Chu Dịch Khâm: "Sắp xếp thời gian sớm nhất có thể.  

Chúng ta đi làm thủ thuật."

Tôi: Tay đang cầm hợp đồng khựng lại. "Thủ thuật gì?"

Anh không nhìn tôi. Ánh mắt rũ xuống, dừng ở bụng tôi.

Không khí đông cứng.

Rất lâu sau, tôi ngẩng đầu: "Chu Dịch Khâm, anh muốn ly hôn với em à?"

Chu Dịch Khâm: Sững người. "Sao lại ly hôn?  

Anh... tại sao anh phải ly hôn với em?"

Tôi: "Vậy tại sao anh nhất định phải bắt em bỏ đứa bé này?  

Em thật sự không hiểu."

Nửa tháng trước, tôi phát hiện mình có thai.

Lúc đó tôi đang chạy theo 2 vụ kiện liên tiếp.  

Ngất xỉu ngay trong phòng họp.  

Sếp tưởng tôi nhồi m.á.u cơ tim vì tăng ca.  

Kết quả xét nghiệm: có t.h.a.i 6 tuần.

Tin vui.  

Tôi vui đến mức cả đêm không ngủ.  

Tôi nghĩ anh cũng sẽ như vậy.

Nhưng anh im lặng.

Đêm đó anh trằn trọc.  

3 ngày tiếp theo anh thất thần, không tập trung.  

Đến ngày thứ tư, anh mới mở miệng:

Chu Dịch Khâm: "Bây giờ chưa phải lúc.  

Sau này chúng ta còn có con.  

Đứa này... bỏ đi."

Anh muốn tôi phá thai.

Chúng tôi cãi nhau một trận dữ dội.  

Không ai nhường ai.  

Tôi xách vali ra khỏi nhà. Ở khách sạn 1 tuần.

Chu Dịch Khâm: Đi tới, rút tập tài liệu trên tay tôi ra đặt xuống bàn.  

"Anh không có ý đó."

Tôi: "Vậy ý anh là gì?  

Anh và cô ấy có con ngoài ý muốn.  

Anh không nỡ bỏ.  

Vậy anh bắt em bỏ con của chúng ta?  

Công bằng ở đâu?"

Chu Dịch Khâm: "Anh không nỡ bỏ... không phải.  

Anh chỉ thấy... thời điểm không đúng."

Tôi: "Không đúng ở chỗ nào?  

Ở chỗ anh vừa làm người ta mang thai,  

hay ở chỗ anh thấy có lỗi với em?"

Chu Dịch Khâm: "Giang Nguyện!"

Tôi: "Em đây."

Chu Dịch Khâm: "Em đừng kích anh."

Tôi: "Em không kích.  

Em chỉ hỏi.  

Nếu hôm nay người m.a.n.g t.h.a.i là cô ấy,  

anh có bắt cô ấy bỏ không?"

Anh im lặng.

Tôi: "Anh không trả lời được đúng không?"

Chu Dịch Khâm: "Anh và cô ấy... chỉ là sai lầm."

Tôi: "Sai lầm mà có con.  

Còn em và anh... là 10 năm.  

8 năm anh đơn phương. 2 năm anh theo đuổi.  

Cuối cùng anh đối xử với em như vậy?"

Chu Dịch Khâm: "Anh không đối xử với em như vậy."

Tôi: "Vậy anh nói đi.  

Tại sao?"

Chu Dịch Khâm: "Anh... anh sợ."

Tôi: "Sợ cái gì?"

Chu Dịch Khâm: "Sợ em giống như cô ấy.  

Sợ em cũng sẽ bỏ anh mà đi."

Tôi: Ngẩn ra.

Chu Dịch Khâm: "Mối tình đầu của em c.h.ế.t rồi.  

Anh mất 8 năm mới kéo em ra được.  

Anh sợ... nếu bây giờ có thêm một đứa trẻ,  

em sẽ càng mệt. Em sẽ hối hận vì đã chọn anh."

Tôi: "Cho nên anh chọn cách tự đẩy em ra?"

Chu Dịch Khâm: "Anh không có..."

Tôi: "Anh có.  

Anh dùng cách tàn nhẫn nhất để giữ em lại."

Anh không nói gì. Cổ họng nghẹn.

Tôi: "Chu Dịch Khâm, anh có biết không?  

Lúc bác sĩ nói em mang thai,  

việc đầu tiên em nghĩ tới là gọi cho anh.  

Em nghĩ: Cuối cùng chúng ta cũng có một gia đình thật sự."

Chu Dịch Khâm: "Anh biết."

Tôi: "Nhưng anh lại muốn em tự tay g.i.ế.c nó."

Chu Dịch Khâm: "Anh..."

Tôi: "Anh nói đi.  

Nếu em không bỏ, anh sẽ làm gì?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sẽ không ép em."

Tôi: "Lời này anh nên nói sớm hơn."

Chu Dịch Khâm: "Anh sợ.  

Anh sợ nếu anh nói đồng ý,  

sau này em sẽ oán anh cả đời."

Tôi: "Bây giờ em đã oán rồi."

Cả hai lại im lặng.

Ngoài cửa sổ mưa phùn.  

Tiếng mưa rơi trên kính nghe như tiếng kim rơi.

Chu Dịch Khâm: "Em ở khách sạn 1 tuần rồi.  

Về nhà đi."

Tôi: "Về để làm gì?  

Để anh tiếp tục khuyên em phá thai?"

Chu Dịch Khâm: "Không.  

Anh không nói nữa."

Tôi: "Anh chắc chứ?"

Chu Dịch Khâm: "Chắc."

Tôi: "Vậy đứa bé này..."

Chu Dịch Khâm: "Anh giữ.  

Anh và em cùng giữ."

Anh nói xong, đưa tay định chạm vào bụng tôi.  

Tôi theo phản xạ né tránh.

Tay anh khựng lại giữa không trung, rồi rụt về.

Chu Dịch Khâm: "Anh xin lỗi."

Tôi: "Anh xin lỗi vì điều gì?  

Vì đã ngủ với người khác?  

Hay vì đã muốn em bỏ con?"

Chu Dịch Khâm: "Vì tất cả."

Tôi: "Muộn rồi."

Chu Dịch Khâm: "Anh biết."

Tôi: "Em cần thời gian."

Chu Dịch Khâm: "Anh cho em.  

Bao lâu cũng được."

Tôi: "Nếu 1 tháng sau em vẫn không muốn về?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sẽ đến khách sạn đón em mỗi ngày."

Tôi: "Nếu 1 năm sau?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sẽ đợi 1 năm."

Tôi: "Nếu em không bao giờ về?"

Chu Dịch Khâm: "Vậy anh sẽ ở khách sạn cùng em."

Anh nói rất bình tĩnh. Nhưng mắt anh đỏ.

Tôi: "Chu Dịch Khâm, anh có yêu em không?"

Chu Dịch Khâm: "Có."

Tôi: "Yêu bao nhiêu?"

Chu Dịch Khâm: "Yêu đến mức 8 năm đứng ngoài nhìn em đau.  

Yêu đến mức bây giờ dù em cầm d.a.o đ.â.m anh,  

anh cũng không nỡ né."

Tôi: "Vậy tại sao anh lại làm tổn thương em?"

Chu Dịch Khâm: "Vì anh hèn."

Tôi: "Anh biết là tốt."

Tôi cầm túi xách. Đi ra cửa.

Chu Dịch Khâm: "Em đi đâu?"

Tôi: "Về khách sạn."

Chu Dịch Khâm: "Anh đưa em đi."

Tôi: "Không cần."

Chu Dịch Khâm: "Anh lái xe an toàn hơn."

Tôi: "Anh sợ em nghĩ quẩn?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sợ em một mình."

Tôi: "..."

Cuối cùng vẫn để anh đưa.

Trên xe, không ai nói gì.  

Radio phát một bản tình ca cũ.  

Lời bài hát: "Mất em rồi mới biết trân trọng."

Tôi: "Tắt đi."

Chu Dịch Khâm: "Ừ."

Im lặng.

Tới khách sạn.

Chu Dịch Khâm: "Em ăn tối chưa?"

Tôi: "Chưa."

Chu Dịch Khâm: "Anh gọi đồ ăn cho em."

Tôi: "Không cần."

Chu Dịch Khâm: "Em đang mang thai."

Tôi: "Anh nhớ à?"

Chu Dịch Khâm: "Anh nhớ từng ngày."

Tôi: "Vậy sao còn muốn em bỏ?"

Chu Dịch Khâm: "...Anh sai rồi."

Tôi: "Vào đi."

Mở cửa phòng.  

Đồ đạc của tôi vẫn ngổn ngang.

Chu Dịch Khâm: "Ngồi đi. Anh dọn cho."

Tôi: "Anh không cần làm."

Chu Dịch Khâm: "Anh muốn làm."

Anh lẳng lặng gấp quần áo, xếp tài liệu.  

Động tác rất nhẹ, như sợ làm vỡ cái gì.

Tôi: "Anh về đi."

Chu Dịch Khâm: "Em đuổi anh?"

Tôi: "Em cần nghỉ ngơi."

Chu Dịch Khâm: "Anh ngồi ngoài phòng khách.  

Em cần gì thì gọi."

Tôi: "Chu Dịch Khâm."

Chu Dịch Khâm: "Hửm?"

Tôi: "Nếu ngày mai em nói bỏ đứa bé,  

anh có vui không?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sẽ không vui.  

Anh sẽ thấy mình là thằng tồi tệ nhất thế giới."

Tôi: "Nếu em nói giữ lại?"

Chu Dịch Khâm: "Anh sẽ sợ.  

Sợ mình không làm tròn trách nhiệm của một người cha."

Tôi: "Anh sợ nhiều thật."

Chu Dịch Khâm: "Vì anh quan tâm."

Tôi: "Về đi."

Chu Dịch Khâm: "Anh đi."

Tới cửa, anh dừng lại.

Chu Dịch Khâm: "Giang Nguyện."

Tôi: "Sao?"

Chu Dịch Khâm: "Bất kể em quyết định thế nào,  

anh đều tôn trọng.  

Nhưng anh xin em... đừng bỏ anh."

Cửa đóng lại.

Tôi: Ngồi xuống giường. Tay đặt lên bụng.  

Bên trong là một sinh linh bé xíu, 6 tuần tuổi.

Ngoài cửa, tiếng bước chân của anh dừng rất lâu.  

Rồi mới rời đi.

Tôi không khóc.  

Chỉ thấy mệt.

10 năm.  

Đổi lại một câu: "Bỏ đứa bé này đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.