
Kiếp Này Không Làm Thê Tử Tướng Quân
Ta theo Trấn Bắc tướng quân Lục Tranh sau khi tháo giáp quy ẩn nơi thôn dã suốt ba năm, căn nhà tranh là do hai chúng ta tự tay xây nên từng viên gạch, từng mảng vách, cuộc sống tuy thanh bần nhưng yên ổn, ta cứ ngỡ quãng đời còn lại sẽ mãi là những ngày khói bếp bình yên như thế.
Cho đến khi cố nhân tìm tới cửa, biểu tiểu thư Thẩm Mi từng quen sống trong nhung lụa, giờ lại một thân chật vật quỳ trước sân khóc lóc kể lể, kể thái tử hà khắc bạc đãi nàng, kể con ruột bị hại chết, cầu xin Lục Tranh trở về kinh thành chống lưng cho nàng.
Ngay trước mặt ta, Lục Tranh đặt cuốc xuống, còn sợ bùn đất làm bẩn y phục của Thẩm Mi, chỉ một câu bất đắc dĩ: “Nàng lúc nào cũng cậy ta không chịu nổi khi thấy nàng khóc”, đã nghiền nát ba năm sớm tối bên nhau của ta.
Hắn thu xếp hành trang theo quân về kinh, chỉ để lại cho ta một câu nhẹ tênh: “Đợi ta.”
Ngay hôm ấy, ta bán hết gia cầm và da thú trong nhà, nhờ hàng xóm chuyển lời cho Lục Tranh rằng Ôn Tuệ đã chết rồi.
“Da thú mùa đông nguyên tấm, lành lặn thế này, cắt may áo mặc qua đông là vừa đẹp, thật sự không để lại lấy một tấm sao?”












