Kiếp Này Ta Chỉ Là Ta - 9
Cập nhật lúc: 17/07/2026 08:07
Đôi môi đại tỷ mấp máy:
"Có phải muội đang giận dỗi không? Vì không muốn gả cho Cố Tu Viễn nên mới tùy tiện chọn bừa một người?"
Ta lắc đầu: "Không phải."
Vành mắt nàng ta đỏ lên:
"Nhưng Cố Tu Viễn đã biết sai rồi. Mấy ngày trước hắn tới gặp ta, nói kiếp trước hắn có lỗi với muội. Hắn cũng bảo, kiếp này nếu có thể cưới được muội lần nữa, nhất định sẽ đối xử thật tốt với muội."
Ta nhìn nàng ta: "Đại tỷ hy vọng ta gả cho hắn sao?"
Sắc mặt nàng ta trong thoáng chốc trắng bệch ra. Nàng ta không thể trả lời ngay lập tức.
Ta nhẹ giọng nói:
"Đại tỷ xem, chính tỷ cũng không hy vọng như thế."
Bởi vì Cố Tu Viễn vẫn là niềm tiếc nuối khôn nguôi trong lòng nàng ta. Dù cho nàng ta biết rõ bản thân không thể gả đi, cũng chưa chắc đã cam lòng nhìn ta gả cho hắn lần nữa.
Đại tỷ áp tay lên mặt, khóc nấc lên:
"Ta cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa. Ta rõ ràng không nên nghĩ như vậy, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc muội gả cho người khác, Cố Tu Viễn cũng không thèm đoái hoài đến ta nữa, ta liền cảm thấy bản thân mình chẳng còn lại gì cả."
Đây là lần đầu tiên nàng ta chịu nói ra những lời thật lòng.
Ta không hề an ủi nàng ta.
Chỉ nhàn nhạt nói:
"Đại tỷ, nếu tỷ lúc nào cũng chỉ chăm chăm nhìn vào những thứ người khác ban phát cho mình, thì cả đời này tỷ sẽ luôn cảm thấy mình chẳng có gì cả."
Tiếng khóc của nàng ta nhỏ dần đi. "Vậy ta còn có thể có cái gì nữa?"
Ta nói: "Đại tỷ biết làm thơ, biết vẽ tranh, cũng biết dạy người khác đọc sách. Nữ học của phủ Trưởng công chúa đang rất thiếu phu t.ử, nếu tỷ bằng lòng, ta có thể giúp tỷ hỏi thử một câu."
Nàng ta sững sờ.
Nàng ta dường như chưa từng nghĩ tới việc bản thân mình ngoài chuyện gả cho ai, được ai thương nhớ, được ai xót thương ra, thì còn có thể làm được việc gì khác nữa.
Ta không khuyên nhủ thêm.
Có bằng lòng bước ra ngoài hay không, đó là việc của chính nàng ta.
Kiếp trước ta không được ai cứu thoát khỏi vũng lầy ấy.
Kiếp này, ta cũng chỉ có thể chỉ ra con đường cho nàng ta thấy mà thôi.
Chứ không thể đi thay nàng ta được.
……
Cố Tu Viễn sau khi ta định thân liền triệt để ngã bệnh một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Cố phu nhân đích thân tới Thẩm phủ, ngỏ ý muốn gặp ta.
Mẫu thân không dám tự tiện đồng ý, liền sai người tới hỏi ý kiến của ta.
Ta không gặp.
Về sau, đích thân Cố Tu Viễn tự tìm tới. Hắn đứng ngoài cổng Thẩm phủ, trên tay ôm một chiếc tráp gỗ nhỏ.
Hôm đó trời đổ mưa.
Xuân Đào lúc đi truyền lời nhìn thấy y phục trên người hắn đã ướt sũng cả.
Ta che ô bước ra ngoài. Không phải vì mủi lòng thương xót. Mà là vì cảm thấy có những chuyện, quả thực nên có một kết cục dứt khoát.
Nhìn thấy ta bước ra, đôi mắt Cố Tu Viễn chợt sáng lên trong thoáng chốc.
Thế rồi hắn lại nhìn thấy sợi dây đỏ đeo nơi cổ tay ta.
Đó là món quà Bùi Chiếu tặng ta.
Không phải thứ gì quý giá, chỉ là một sợi chỉ đỏ xâu một viên hạt bàn tính nhỏ xíu.
Chàng bảo không cầu ba cái trò đồng tâm kết cầu kỳ, chỉ mong ta sau này mỗi một khoản nợ nần, chi tiêu đều tính toán cho riêng bản thân mình.
Cố Tu Viễn nhìn chằm chằm vào hạt bàn tính ấy, ánh mắt tối sầm đi:
"Nàng thật sự muốn gả cho hắn sao?"
"Phải."
Hắn cười khổ một tiếng: "Một gã kế toán."
Ta nhíu mày.
Cố Tu Viễn lập tức ý thức được bản thân lỡ lời: "Xin lỗi, ta không có ý khinh thường hắn."
Ta bình thản đáp: "Ngươi có."
Gương mặt hắn trắng bệch ra.
Ta nói:
"Cố Tu Viễn, đây chính là điểm khác biệt giữa ta và ngươi. Ngươi luôn nghĩ rằng bản thân không hề coi thường ta, thế nhưng kiếp trước khi ngươi bế đứa trẻ của ta đem cho đại tỷ, trong lòng ngươi chẳng phải cũng nghĩ rằng, ta là kẻ dễ cam chịu hơn, dễ nhường nhịn hơn, và là kẻ thấp kém, không đáng nhắc tới hơn nàng ta sao?"
Nước mưa men theo vành ô tí tách rơi xuống.
Cố Tu Viễn thấp giọng nói:
"Đến tận bây giờ ta mới biết, bản thân đã sai lầm đến nhường nào."
Hắn đưa chiếc tráp gỗ nhỏ về phía ta:
"Đây là chiếc khóa trường mệnh kiếp trước ta làm cho đứa trẻ kia."
Ta không đón lấy.
Bàn tay hắn đông cứng lại giữa khoảng không.
"Đứa trẻ đó sau này..."
Ta ngắt lời hắn: "Ta không muốn nghe."
Vành mắt Cố Tu Viễn đỏ ngầu:
"Đến cả chuyện của đứa trẻ mà nàng cũng không muốn biết sao?"
Ta nhìn hắn. Đứa trẻ kiếp trước ấy, ta chỉ được ôm đúng một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Lúc nó bị bế đi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại, tiếng khóc yếu ớt vô cùng.
Đó là đứa con ta đã dùng cả tính mạng để sinh ra.
Ta đương nhiên muốn biết về nó. Nhưng ta lại càng sợ hãi khi phải biết.
Sợ biết được nó gọi người khác là mẫu thân.
Sợ biết được nó cả đời này đều bị ghi danh dưới tên của đại tỷ.
Sợ biết được Cố Tu Viễn sau khi ta c.h.ế.t đi mới ôm lấy nó mà hối hận khôn nguôi.
Ta thấp giọng nói: "Đó là đứa trẻ của kiếp trước rồi."
Hơi thở của Cố Tu Viễn run rẩy.
Ta nói tiếp: "Nó đã theo ta c.h.ế.t đi vào cái ngày hôm đó rồi."
Cố Tu Viễn như bị câu nói này đập cho tan nát, chiếc tráp gỗ trên tay rơi rụng xuống đất.
Tráp gỗ bật mở.
Bên trong là một chiếc khóa bạc nhỏ xíu. Nước mưa b.ắ.n vào, nhanh ch.óng làm ướt sũng một mảng.
