Kiếp Này Ta Chỉ Muốn Tự Do - 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:42

Ta đến được Tuần Lăng đã là chuyện của một tháng sau.

Đang tính tiến vào trong thành để tìm Lư ma ma, bỗng nhìn thấy một lão phụ nhân tóc đã bạc hoa râm đang hướng về phía xe ngựa của chúng ta mà vẫy tay:

"A Vũ tiểu thư, A Vũ tiểu thư!"

Tim ta nảy lên một cái, còn chưa kịp gọi phu xe dừng lại, phu xe đã ghìm c.h.ặ.t dây cương.

"Bà nội, A Vũ tiểu thư con đã mang về cho bà rồi đây, bà nhìn xem, không thiếu một sợi tóc nào nhé!"

Ta kinh ngạc hết nhìn phu xe lại nhìn lão phụ nhân kia.

Chỉ thấy hốc mắt lão phụ nhân đã đỏ hoe, bà chìa tay ra như muốn sờ vào mặt ta, nhưng đi được nửa đường lại rụt về:

"Lão nô già rồi, A Vũ tiểu thư nhận không ra nữa rồi."

"…… Lư ma ma?" Ta mở lời, giọng nói khẽ run rẩy.

Cách nhau hai kiếp người, ta và Lư ma ma đã mười mấy năm không gặp.

Mẫu thân không cho phép Lư ma ma tiến kinh, cũng không cho bà gửi thư từ hay vật phẩm đến.

Thế nên những bức thư ta gửi tới Tuần Lăng thảy đều bặt vô âm tín.

Ta chỉ có thể nhờ Tiểu Đào mỗi tháng một lần gửi mật ít tiền tài tới, mong bà được an hưởng tuổi già.

Vị phu xe nhìn không nổi cảnh hai chúng ta nhìn nhau rơi lệ, bèn gãi đầu khuyên nhủ:

"Bà nội, A Vũ tiểu thư, con thấy hai người ôm đầu khóc ròng giữa phố thế này cũng không phải là cách, hay là lên xe về nhà rồi nói tiếp đi."

Chiếc xe cứ thế lắc lư đi về, Lư ma ma lúc đầu còn có chút khép nép gượng gạo, về sau liền ôm chầm lấy ta vào lòng.

Bà sờ nắn khuôn mặt có phần gầy gò của ta, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống:

"A Vũ tiểu thư của lão nô, ở kinh thành đã phải chịu khổ rồi. Hồi nhỏ khuôn mặt tròn trịa là thế, sao giờ lại gầy gộc đến nông nỗi này?”

"Những năm qua, lão nô chưa từng một ngày an lòng. Thời gian trước còn liên tục mơ cùng một giấc ác mộng, mơ thấy A Vũ tiểu thư gửi gắm sai người, gả cho một tên khốn nạn, bị hắn cùng với phụ mẫu và ca ca khốn kiếp kia hùa nhau bắt nạt con.”

"Đáng thương cho lão gia và lão phu nhân mất sớm, đến cả lão nô cũng không ở bên cạnh tiểu thư, đến một người để nghe tiểu thư trút bầu tâm sự cũng không có……"

"Lão nô thế nào cũng không yên tâm, bèn sai đứa cháu trai bướng bỉnh này đến kinh thành thám thính tin tức, nếu tiểu thư bằng lòng, dứt khoát đón tiểu thư về đây là xong. Không ngờ, nó thật sự đón được con về."

Ta nghe mà có chút thẫn thờ.

Lư ma ma thế mà lại mơ thấy một giấc mơ như vậy.

Tiểu Đào bừng tỉnh đại ngộ:

"Thảo nào hôm đó nô tỳ ra ngoài thuê xe lại dễ dàng đến thế, trước đó nô tỳ còn thầm nghĩ đường xá đến Tuần Lăng xa xôi trắc trở, chưa chắc đã dễ thuê xe như vậy…… Thế sao hắn không nói sớm?"

A Cảnh ở bên ngoài lớn tiếng đáp:

"Chuyện này có gì đáng nói chứ, đợi tới nơi rồi các người chẳng phải tự khắc sẽ biết sao?"

Tiểu Đào ngẫm lại, ngốc nghếch cười rộ lên: "Cái này nói cũng đúng nha."

….

Nơi Lư ma ma và A Cảnh ở là một gian viện nhỏ hai tiến.

Nằm ngay sát tòa trạch viện mà ngoại tổ phụ đã sắm sửa cho ta.

"Lão nô phải trông coi giúp tiểu thư, phòng hờ có một ngày tiểu thư trở về, tóm lại vẫn có một nơi để dừng chân."

Ta năm lần bảy lượt yêu cầu Lư ma ma dọn vào ở cùng, Lư ma ma không lay chuyển được ta, đành phải dọn vào.

A Cảnh gãi đầu nói: "Con thì không vào đâu, cứ ở gian viện nhỏ này là được rồi."

Lư ma ma gật đầu: "Nó là một tiểu lang quân trẻ tuổi, ở cùng tiểu thư quả thật không tiện. Đợi ngày mai ta đi thuê vài tiểu nha hoàn lanh lợi về lo liệu việc vặt cho tiểu thư, A Cảnh cứ ở bên cạnh mà trông coi nhà cửa cho chúng ta."

Cách đó hai ngày, một vị phụ nhân trẻ tuổi đến phủ bái phỏng vào lúc đêm muộn.

Người đến lại chính là Lý thị, phu nhân của Tuần Lăng Tri phủ.

"Biết tiểu thư không muốn có quá nhiều người hay biết thân phận, nên ta không tiện bái phỏng vào ban ngày.”

"Phu quân ta tên là Lục Văn Thiệu, từng là học trò của ngoại tổ phụ người. Chàng hay tin tiểu thư đã đến Tuần Lăng, liền đặc biệt dặn ta tới báo một tiếng, người cứ an tâm mà ở lại đây, có chàng ở đây một ngày, không có lũ tiểu nhân nào dám bén mảng đến quý phủ nửa bước."

Lục đại nhân nói được làm được.

Trong thành Tuần Lăng người ta chỉ biết Lộ Viên bỏ trống nhiều năm nay đã có chủ mới dọn vào, nhưng lại chẳng ai biết vị chủ mới ấy rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Ngày tháng của ta trôi qua vô cùng thái bình, cứ thế yên ả sống tiếp.

Đường xá xa xôi cách trở, phía kinh thành cũng chẳng có tin tức gì truyền tới nơi đây.

Trần Quốc Công phủ để lạc mất nữ nhi tuy là chuyện lớn, nhưng cũng là chuyện xấu hổ, Quốc Công gia và Quốc Công phu nhân tự nhiên sẽ bít c.h.ặ.t tin tức này, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mùa xuân năm thứ hai, ta dẫn theo Tiểu Đào, Lư ma ma và A Cảnh dọc theo tuyến đường hướng nam xuất môn du ngoạn.

Chúng ta đi rất chậm, Lư ma ma tuy tuổi tác đã cao nhưng cơ thể vẫn còn kham nổi.

Đến khi trở về, đã là mùa thu năm thứ ba.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kiếp Này Ta Chỉ Muốn Tự Do - Chương 7: 7 | MonkeyD