Kiếp Này Ta Không Cần Đứa Muội Muội Vô Ơn Kia Nữa - Chương 9
Cập nhật lúc: 03/09/2026 08:06
Nhớ năm đó, trong kinh đồn đại tiểu thư nhà Thượng thư hung dữ hay ghen, hình dáng như dạ xoa. Nay gặp mặt mới biết lời đồn không đúng sự thật.
Cử chỉ của Hạ Chỉ Quân thanh nhã, chu đáo phóng khoáng, mỗi nụ cười mỗi cái liếc mắt đều vô cùng kiều diễm đáng yêu. Lại gần một chút, một mùi hương thơm ngát tỏa ra. Hứa Hoài An không khỏi có chút tâm thần xao động.
Hắn ta còn chưa kịp giao lưu thêm với Hạ Chỉ Quân đã bị Lâm Thanh Ca vừa chạy tới cắt ngang. Lâm Thanh Ca sà vào lòng hắn, khóc như lê hoa đái vũ. Lúc pha trà Lâm Thanh Ca đã bị bỏng tay.
"Hoài An đâu phải đại phu, ngươi tìm nó thì giải quyết được gì?"
Hầu phủ phu nhân vừa nói vừa định kéo Lâm Thanh Ca ra.
Hứa Hoài An hiếm khi không nói giúp Lâm Thanh Ca. Ngược lại là Hạ Chỉ Quân, một người ngoài, lại lên tiếng giúp Lâm Thanh Ca:
"Nữ t.ử bị bỏng là chuyện lớn, nếu xử lý không khéo để lại sẹo hủy dung thì đó là chuyện cả đời đấy. Nhà Chỉ Quân có Tuyết Nghiên cao, bôi vào sẽ không để lại sẹo. Ngày mai Chỉ Quân sẽ sai người gửi tới phủ."
Hạ Chỉ Quân chu đáo như vậy khiến Hầu phủ phu nhân càng thêm hài lòng.
Hứa Hoài An nhìn Hạ Chỉ Quân, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Cưới Hạ Chỉ Quân làm thê, một thê một thiếp cũng là một lựa chọn không tồi.
Lâm Thanh Ca nhận ra thái độ và ánh mắt của Hứa Hoài An, lập tức nổi đóa:
"Ngươi đi đi! Hầu phủ không hoan nghênh ngươi, ta cũng không cần lòng tốt thừa thãi của ngươi! Ai biết trong lọ t.h.u.ố.c đó có trộn thêm thứ gì khác không!"
Hứa Hoài An theo thói quen giáng cho Lâm Thanh Ca một cái tát. Lâm Thanh Ca ôm mặt không thể tin nổi chạy xa. Nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến nàng ta. Mọi người đều vây quanh Hạ Chỉ Quân.
15
Trời tối đen kịt, Hứa Hoài An tiễn Hạ Chỉ Quân ra khỏi phủ. Hắn ta còn muốn tiễn thêm một đoạn đường nữa nhưng bị Hạ Chỉ Quân ngăn lại.
"Tiểu Hầu gia dừng bước, Chỉ Quân tự có xe ngựa đưa đón. Nay ta và ngươi nam chưa cưới nữ chưa gả, vẫn nên coi trọng danh tiếng thì hơn."
Hạ Chỉ Quân nói xong liền bước lên xe ngựa, không hề ngoảnh đầu lại.
Hứa Hoài An và Hầu phủ phu nhân nhìn theo Hạ Chỉ Quân như vậy lại càng thêm hài lòng. Biết chừng mực, biết tiến lui, chú trọng danh tiết nữ t.ử, người như vậy mới là lựa chọn số một cho vị trí chủ mẫu Hầu phủ chứ!
Cặp mẹ con này nghĩ thì đẹp thật đấy, nhưng bọn họ đâu biết rằng khi Hạ Chỉ Quân trở lại xe ngựa đã cảm thấy ghê tởm biết bao.
"Đừng lau nữa, tay đỏ hết cả rồi kìa."
"Thanh Hoan a tỷ, sao tỷ thông tuệ như vậy mà muội muội lại ngu xuẩn như lợn, chẳng nhìn ra thói đời nóng lạnh thế kia?" Hạ Chỉ Quân vừa nói vừa có chút cảm thán, "Chỉ tiếc cho đôi vòng tay phỉ thúy đó thôi."
"Có gì mà tiếc chứ? Bản thân đôi vòng đó đã có tì vết rồi. Chẳng qua là hỏa kế giới thiệu quá nhiều trang sức khiến hai người bọn họ tham lam quá mà hoa mắt thôi."
"Thanh Hoan a tỷ quả nhiên tính toán tốt."
"Tính toán có tốt đến mấy cũng chẳng bằng lòng người. Hầu phủ không xứng với muội."
Việc Hạ Chỉ Quân đứng ra giải vây ngày hôm nay là do ta cố ý tính toán.
Một tháng trước, Hỉ Thước đi mua thức ăn phát hiện giá ngó sen trên sạp rau tăng vọt. Nàng ta tưởng người bán rau cố tình ép giá nên đã cãi nhau với người ta một trận. Ta nghe nàng ta phàn nàn thì chợt nhớ ra, kiếp trước giá ngó sen cũng tăng cao trong một thời gian. Lúc đó chẳng ai để tâm cả. Chỉ nghĩ thương lái muốn nhân cơ hội kiếm tiền.
Một năm sau, dịch bệnh hoành hành khắp nơi, dân chúng lầm than, mọi người mới phát hiện ra có điều bất ổn. Ngó sen sản sinh ở Ngạc Châu, vùng đất thủy sản trù phú. Nhưng vì lũ lụt xảy ra liên miên khiến sản lượng ngó sen sụt giảm, cộng thêm chi phí vận chuyển nên mới bán giá trên trời. Khi đó thương nhân chỉ lo đầu cơ tích trữ ngó sen mà không nhận ra tai họa lũ lụt.
Sau trận lũ lớn ắt có đại dịch. Tri phủ Ngạc Châu biết rõ dân chúng thiệt mạng vì lũ lụt nhưng lại giấu giếm không báo cáo, chôn cất t.h.i t.h.ể người ta sơ sài. Giai đoạn đầu của dịch bệnh cũng giấu giếm không báo. Cứ thế hết lần này đến lần khác, họa hoạn cứ thế tích tụ lại.
Kiếp trước thương hội Lâm gia bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh, thương vong vô số, bị đám gian thương đầu cơ d.ư.ợ.c liệu chèn ép nên mới đi xuống.
Nghe Hỉ Thước nói chuyện này, ta lập tức coi trọng ngay, hồi tưởng lại các phương t.h.u.ố.c đối phó ở kiếp trước, biên soạn thành sách, hy vọng có thể trình lên quan viên, tấu lên triều đình, thu hút sự chú ý của các quan viên liên quan để tránh t.h.ả.m cảnh lặp lại.
Mặc dù Đại Thịnh coi trọng phát triển mua bán nhưng cấp bậc môn đệ vẫn còn đó, chuyện dịch bệnh lại không có bằng chứng nên chẳng ai chịu trình báo giúp ta.
Ta đành phải bí mật thu mua d.ư.ợ.c liệu, thu mua chia thành từng đợt ở các khu vực khác nhau để tránh động tĩnh quá lớn khiến thương nhân găm hàng tăng giá, gây hoang mang, ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của bách tính. Hạ Chỉ Quân tìm tới ta vào lúc đó.
16
Hạ Chỉ Quân là tiểu thư phủ Thượng thư, nhưng cữu cữu của nàng ấy lại là Viện phán Thái y viện.
Bình thường Hạ Chỉ Quân vốn thích nghiên cứu d.ư.ợ.c lý, cũng tự mở một hiệu t.h.u.ố.c.
