Kiếp Này Ta Không Chọn Ai - 4

Cập nhật lúc: 15/07/2026 18:01

“Vãn Đường chỉ là ân nhân cứu mạng của ta.”

“Nàng đừng nghĩ nhiều.”

Về sau, hắn đến một lời giải thích cũng chẳng buồn nói.

Sau nữa, hắn bắt đầu tranh cãi với ta vì Tô Vãn Đường.

“Vì sao nàng lại nhỏ nhen như vậy?”

“Nàng ấy chỉ mang cho ta một bát canh mà thôi!”

“Chiêu Ninh, nàng thay đổi rồi.”

“Trước đây nàng không như vậy.”

“Vãn Đường hiểu lòng người hơn nàng nhiều.”

Hiểu lòng người.

Bốn chữ này kiếp trước ta cũng từng nghe.

Lâm Nhược Sanh cũng hiểu lòng người.

Nàng ta mãi mãi biết Thẩm Nghiễn Thanh muốn nghe điều gì.

Mãi mãi biết phải làm thế nào để Thẩm Nghiễn Thanh đau lòng vì nàng ta.

Tô Vãn Đường cũng giống như vậy.

Bọn họ đều là cùng một loại người.

Xuất thân hèn mọn.

Không có chỗ dựa.

Chỉ có thể dựa vào lòng thương xót và tình yêu của nam nhân để sinh tồn.

Còn ta khác với họ.

Ta xuất thân cao quý.

Được giáo dưỡng đầy đủ.

Có khả năng tự mình đứng vững.

Không cần phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Nhưng trong mắt nam nhân, điều này lại trở thành tội lỗi của ta.

Nàng quá mạnh.

Cho nên nàng không cần được yêu.

Nàng quá độc lập.

Cho nên có thể bị phụ bạc.

Đó là thứ đạo lý hoang đường gì?

Năm thứ bảy sau khi thành hôn, Tiêu Diễn Châu lại rời kinh.

Lần này là đến Tây Bắc cứu tế.

Hắn lại mang Tô Vãn Đường theo.

Không đúng.

Phải nói là Tô Vãn Đường chưa từng rời khỏi hắn.

Chỉ là lần này, ánh mắt Tiêu Diễn Châu nhìn nàng ta đã hoàn toàn thay đổi.

Đó là ánh mắt dịu dàng và cưng chiều mà ta vô cùng quen thuộc.

Giống hệt ánh mắt Thẩm Nghiễn Thanh nhìn Lâm Nhược Sanh.

Khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong lòng ta hoàn toàn vỡ vụn.

Không phải đau lòng.

Không phải phẫn nộ.

Mà là sự mệt mỏi thấu tận xương tủy.

Thì ra là vậy.

Thì ra bất kể chọn ai, kết cục vẫn như nhau.

Thẩm Nghiễn Thanh cũng được.

Tiêu Diễn Châu cũng vậy.

Bọn họ chưa từng yêu con người chân thật của ta.

Bọn họ chỉ yêu hình tượng về ta trong tưởng tượng.

Một khi hình tượng ấy tan vỡ, bọn họ sẽ quay sang tìm một sự an ủi khác.

Lần này, Tô Vãn Đường không để ta sống quá lâu.

Nàng ta bỏ t.h.u.ố.c độc mạn tính vào canh an thần của ta.

Từng ngày.

Từng chút một.

Âm thầm ăn mòn thân thể ta.

Đến khi ta phát hiện thì đã quá muộn.

“Vì sao ngươi phải làm như vậy?”

Ta nằm trên giường bệnh, nhìn Tô Vãn Đường.

Nàng ta vẫn giữ dáng vẻ dịu dàng.

Nhưng sự tàn độc trong đáy mắt giống hệt Lâm Nhược Sanh.

“Bởi ngươi không nên cản đường ta.”

Nàng ta nhẹ giọng nói.

“Trong lòng Tiêu Diễn Châu vẫn luôn có ngươi.”

“Chỉ cần ngươi còn sống, ta mãi mãi chỉ là ân nhân cứu mạng của hắn.”

“Nhưng nếu ngươi c.h.ế.t…”

“Ta sẽ trở thành chỗ dựa duy nhất của hắn.”

Lời nói ấy quen thuộc biết bao.

Lâm Nhược Sanh cũng từng nói lời tương tự.

“Thẩm Chiêu Ninh, chỉ cần ngươi không c.h.ế.t, Nghiễn Thanh vĩnh viễn không thể quên ngươi.”

Bọn họ đều muốn mạng ta.

Còn hai nam nhân kia, một người tự tay đưa độc d.ư.ợ.c đến trước mặt ta.

Một người để mặc tất cả xảy ra.

Tiêu Diễn Châu đang ở trên đường cứu tế cách kinh thành ngàn dặm.

Hắn bị Tô Vãn Đường hạ t.h.u.ố.c, bệnh đến mức không thể xuống giường, hoàn toàn không biết kinh thành đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng cho dù hắn biết thì thế nào?

Hắn sẽ vì ta mà g.i.ế.c ân nhân cứu mạng của mình sao?

Sẽ không.

Hắn chỉ nói:

“Vãn Đường không cố ý.”

“Nàng ấy chỉ hồ đồ nhất thời.”

Giống như năm xưa Thẩm Nghiễn Thanh từng nói:

“Nhược Sanh chỉ là một cô nhi.”

“Nàng ấy không nơi nương tựa.”

“Nàng không thể nhường nàng ấy một chút sao?”

Nhường.

Ta đã nhường suốt hai kiếp.

Nhường đến mức ngay cả mạng sống cũng không còn.

Cuối cùng, Tiêu Diễn Châu được người ta khiêng từ giường bệnh trở về.

Khi nhìn thấy t.h.i t.h.ể ta, hắn hoàn toàn sụp đổ, ôm ta khóc suốt một ngày một đêm.

Sau đó, hắn điều tra ra chân tướng.

Tô Vãn Đường đã hạ độc.

Hắn tự tay g.i.ế.c Tô Vãn Đường rồi tự vẫn trước linh vị của ta.

Trước khi c.h.ế.t, hắn để lại một bức thư.

Trong thư viết:

“Chiêu Ninh, ta lại phụ bạc nàng.”

“Lần này, ta đến bên nàng.”

Nhưng có ích gì?

C.h.ế.t rồi mới đến bên ta thì có ích gì?

Điều ta muốn là tình yêu sống động, tỉnh táo, kiên định không thay đổi.

Không phải sự hối hận khi đã c.h.ế.t.

Thâm tình đến muộn còn rẻ rúng hơn cỏ dại.

Những hồi ức của hai kiếp dồn dập lướt qua, đến khi ta hoàn hồn, ánh nắng tháng Sáu đã dịch thêm một đoạn trên nền gạch.

Thanh Đường vừa rời viện để truyền lời cho mẫu thân.

Ta nhắm mắt một lát rồi lại mở ra, bình tĩnh nhắc chính mình rằng đây là ngày mười bảy tháng Sáu năm Vĩnh An thứ mười tám.

Kiếp đầu ta chọn Thẩm Nghiễn Thanh rồi c.h.ế.t.

Kiếp thứ hai ta chọn Tiêu Diễn Châu, cuối cùng vẫn c.h.ế.t.

Hai cuộc hôn nhân và hai lần mất mạng chỉ đổi lại một bài học.

Không được giao vận mệnh của mình vào tay người khác.

Kiếp này, ta không chọn ai.

Chương 1

Bà mối của Vân Châu Thẩm thị quả nhiên đến vào buổi chiều.

Mẫu thân nghe lời ta, không nhận hôn sự, chỉ khách khí tiễn người trở về.

Hai ngày sau, đối phương lại sai người tới hỏi.

Mẫu thân vẫn khéo léo từ chối.

Phụ thân sau khi hạ triều nghe được việc này, đặc biệt đến viện thăm ta.

Người mới ngoài bốn mươi.

Được chăm sóc tốt nên trông chỉ như hơn ba mươi.

Bình thường người thường mặc một bộ trường bào màu chàm, trong tay cầm quạt xếp, phong thái tao nhã bước vào.

Vừa vào cửa đã cười hỏi:

“Nghe nói con từ chối hôn sự của Thẩm gia?”

“Phụ thân cảm thấy đáng tiếc sao?”

Ta rót cho người một chén trà.

“Đáng tiếc gì?”

Phụ thân ngồi xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm.

“Nữ nhi của Thẩm Sùng Lễ ta còn lo không lấy được chồng sao?”

Ta mỉm cười, không nói.

Phụ thân nhìn ta một lúc rồi đột nhiên hỏi:

“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Trước đây con chẳng phải rất thích tiểu t.ử Thẩm gia sao?”

“Trước đây là trước đây.”

“Hiện giờ là hiện giờ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kiếp Này Ta Không Chọn Ai - Chương 4: 4 | MonkeyD