Kiếp Này Ta Làm Thánh Nữ, Để Muội Muội Làm Vương Phi - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/07/2026 06:01
Ta không nhịn được thở dài một hơi.
Trước đó, dường như Triệu Tĩnh luôn rất tôn trọng Triệu Khiếp. Dù sao Triệu Khiếp không chỉ là tiểu thúc của hắn, mà còn là ân sư của hắn. E là trước đó tuy hắn vẫn luôn cảnh giác, nhưng vẫn không muốn tin rằng Triệu Khiếp sẽ làm ra những chuyện như vậy.
Đáng tiếc, lòng người là thứ không đáng để tin tưởng nhất. Triệu Khiếp có được quyền lực liền bắt đầu tham lam muốn nhiều hơn nữa. Mà Triệu Tĩnh đã chắn đường của hắn ta rồi.
Hồi lâu sau Triệu Tĩnh mới mở mắt ra.
Hắn nhìn ta với ánh mắt phức tạp, hỏi ta: "Tống cô nương, rốt cuộc ngươi là ai?"
Ta không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn.
"Triệu công t.ử, ta chỉ cho ngươi một đêm dể suy nghĩ. Sáng sớm mai, Triệu Khiếp chắc chắn sẽ đề nghị ngươi khởi hành quay về. Lần này thất bại rồi, hắn ta sẽ càng thận trọng hơn trong việc chọn cách đối phó với ngươi. Nếu ngươi cần ta giúp một tay thì hãy tới tìm ta. Nếu ngươi không muốn, vẫn còn nhớ tới tình cảm thúc chất, cam tâm tình nguyện bị hắn ta dùng lý do khác hại chế-t, ta cũng tôn trọng lựa chọn của ngươi."
11
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tĩnh đã mời ta cùng lên kinh trước mặt Triệu Khiếp và Tống Tinh.
Ta liếc nhìn Tống Tinh, nàng ta còn tiều tụy hơn hôm qua một chút.
Sau khi vào kinh, Triệu Tĩnh nhận ta làm nghĩa muội, ban cho ta một tòa trạch viện.
Từ lúc về kinh Tống Tinh đã bị đưa về Nhiếp chính vương phủ, ta không còn gặp lại nàng ta nữa.
Ta tìm người thăm dò nhiều phía, cạy được miệng từ tên phu xe của Nhiếp chính vương phủ. Sau khi Tống Tinh bị đưa về phủ đã bị tống vào mật thất.
Lúc đầu Tống Tinh còn có sức lực mắng c.h.ử.i, nguyền rủa Triệu Khiếp. Chuyện này trái lại lại khơi dậy hứng thú của Triệu Khiếp, hắn ta đem Tống Tinh vứt vào thanh lâu, bắt nàng ta ngày đêm tiếp khách. Còn hắn ta thì ở gian bên cạnh thưởng thức.
Hắn ta sai người cho Tống Tinh dùng chút đồ. Tống Tinh từ phản kháng kịch liệt lúc đầu dần dần trở nên tê liệt, cuối cùng trái lại còn chìm đắm trong đó.
Triệu Khiếp mang Tống Tinh quay về Nhiếp chính vương phủ, một lần nữa nhốt nàng ta vào mật thất.
Mỗi ngày Tống Tinh như một con ch.ó phủ phục dưới đất, cầu xin Triệu Khiếp cho nàng ta thêm chút bột phấn để hưởng thụ.
Triệu Khiếp thỉnh thoảng ban phát cho nàng ta, mỗi đêm lấy má-u tim của nàng ta uống. Lúc tâm trạng không tốt, Triệu Khiếp còn đích thân tới mật thất ra tay hành hạ Tống Tinh. Cứ như vậy trôi qua ròng rã ba tháng trời.
Ta nghe xong cũng có chút cảm thán. Dù là kiếp trước hay kiếp này, Tống Tinh sống vẫn phóng đãng không kìm chế như vậy.
Sau khi Triệu Khiếp về kinh, hắn ta lại nảy ý định lên người ta, bắt đầu ba ngày hai bữa chạy tới phủ của ta. Hứa hẹn đủ thứ, chỉ để lừa gạt ta hợp tác với hắn ta, hoàn toàn quên mất Tống Tinh.
Ta phớt lờ Triệu Khiếp mấy lần, dứt khoát không gặp hắn ta. Nhưng hắn ta cứ khăng khăng ngày nào cũng tới thăm.
Ngay khi hắn ta sắp bùng nổ, ta mới xuất hiện trước mặt hắn ta. Hắn ta lại kéo ta nói một tràng dài, nói Triệu Tĩnh hôn quân ra sao, dẫn đến dân chúng lầm than thế nào.
"Tống cô nương, ngươi chỉ là đang giúp đỡ chính nghĩa mà thôi."
Đúng là một câu "giúp đỡ chính nghĩa" nực cười.
Ta bật cười thành tiếng, hỏi ngược lại Triệu Khiếp:
"Vương gia, má-u tim có ngon không?"
Triệu Khiếp ngẩn người, mày nhíu c.h.ặ.t.
"Tống Tinh nói cho ngươi biết?"
Ta mỉm cười lắc lắc chén trà, nhắc nhở hắn ta:
"Nhiếp chính vương, ngươi có biết, má-u tim có thể khiến người ta trường thọ bất lão chẳng qua chỉ là lời đồn vô căn cứ không. Người ngoài dù có uống vào, cùng lắm cũng chỉ có thể kháng được mấy loại độc thông thường mà thôi. Còn cổ độc thì vô phương. Ngươi trúng cổ rồi, bản thân ngươi không biết sao?"
"Cái gì?!"
Giây tiếp theo, Triệu Khiếp ngã lăn ra đất, không ngừng lăn lộn. Hắn ta đau đến mức không nhịn được gào thét lớn, giống hệt như kiếp trước vậy.
Hắn ta đau đến ngất lịm đi, ta liền để côn trùng dùng sức, lại khiến hắn ta đau đến tỉnh lại.
"Cô! Có phải... có phải là do ngươi làm không, ngươi cố ý!"
Ta để con trùng trong cơ thể Triệu Khiếp dừng lại, lôi hắn ta dậy.
"Triệu Vương gia, ta tốt bụng nhắc nhở ngươi, ngươi lại nghi ngờ ta. Đã như vậy, ta nghĩ ngươi không cần phải tới đây nữa đâu, cút đi."
12
Tai mắt ta cài cắm trong Nhiếp chính vương phủ báo cho ta biết, sau khi Triệu Khiếp quay về thì đi vào mật thất. Ước chừng là quay về lại hành hạ Tống Tinh rồi.
Ngày thứ hai tranh thủ lúc Triệu Khiếp đi thượng triều, Tống Tinh đã chạy thoát ra ngoài. Nàng ta chạy tới phủ đệ của ta chất vấn ta có phải là ta làm hay không.
"Ngoài ta ra thì chỉ có ngươ biết vu cổ thuật thôi! Cổ trùng trong người Nhiếp chính vương chắc chắn là do ngươi hạ!"
Ta có chút ngạc nhiên.
"Tống Tinh, ngươi vậy mà còn có thể chạy ra ngoài, cũng khá bản lĩnh đấy chứ."
Tống Tinh cảnh giác nhìn ta: "Tống Chiêu, có phải ngươi biết điều gì đó không! Tại sao lại dùng từ 'chạy'! Có phải ngươi cũng sống lại rồi không! Tại sao ngươi không nói cho ta biết những chuyện này! Tại sao không nói cho ta biết Triệu Khiếp là một tên điên! Hay lắm Tống Chiêu, ngươi tới kinh thành chính là cố ý xem trò cười của ta phải không!"
Ta giả vờ không hiểu, hỏi ngược lại nàng ta:
"Ngươi đang nói gì vậy muội muội? Sống lại gì cơ? Chẳng qua là ta vừa gặp đã thân với Hoàng thượng, hắn mời ta tới kinh thành ở một thời gian mà thôi. Những chuyện giữa hai ngươi, ta không hề biết."
