Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 4: Thiếp Thất Nhập Phủ, Bắt Đầu Lật Mặt
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 4: Thiếp Thất Nhập Phủ, Bắt Đầu Lật Mặt
Một tháng sau khi vào phủ tứ hoàng t.ử.
Lâm Thanh Lan vẫn sống trong viện nhỏ phía đông. Tiết Thừa Hiên hầu như không đặt chân đến đây, chỉ thỉnh thoảng sai người mang một ít đồ dùng đến. Trong mắt hắn, cô chỉ là “hàng thừa kế” từ Lâm phủ, dùng để chọc tức tam hoàng huynh mà thôi.
Nhưng Lâm Thanh Lan không hề nôn nóng.
Cô dùng thời gian này để nắm rõ quy củ trong phủ, đồng thời âm thầm thay m.á.u những người hầu xung quanh.
Hôm nay là ngày Tết Trung Thu thứ hai kể từ khi cô trọng sinh.
Buổi tối, Tiết Thừa Hiên trở về phủ sau khi xử lý công vụ, sắc mặt lạnh tanh. Vừa bước vào thư phòng, hắn đã ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, thanh khiết nhưng không nồng gắt.
“Đây là mùi gì?” Hắn nhíu mày hỏi.
Người hầu bên cạnh run run đáp: “Bẩm điện hạ, là tiểu thiếp Lâm thị sai người mang đến. Nàng nói điện hạ làm việc vất vả, nên dùng hương này để an thần.”
Tiết Thừa Hiên vốn muốn quát đuổi, nhưng ngửi một lúc lại cảm thấy đầu óc tỉnh táo lạ thường, mệt mỏi dường như giảm bớt.
Hắn im lặng một lúc, cuối cùng vẫn ngồi xuống bàn, không đuổi đi.
…
Đêm khuya, Tiết Thừa Hiên vẫn đang duyệt tấu chương thì một thị nữ nhỏ đến bẩm báo:
“Tiểu thiếp Lâm thị xin dâng món điểm tâm tự tay làm.”
Hắn nhíu mày: “Không cần.”
Nhưng chỉ một khắc sau, mùi thơm ngào ngạt của cháo hải sâm và bánh hoa quế lan tỏa khắp thư phòng. Mùi hương hoàn toàn khác với những món ăn xa xỉ trong phủ.
Tiết Thừa Hiên cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Lâm Thanh Lan mặc một thân váy lam nhạt, tóc b.úi đơn giản, khẽ cúi đầu bước vào. Trên khay là một bát cháo nóng hổi và vài chiếc bánh nhỏ xinh.
“Điện hạ làm việc đến khuya, thân thể là của thiên hạ, xin dùng chút điểm tâm cho ấm bụng.” Giọng cô nhẹ nhàng, không nịnh bợ mà cũng không sợ hãi.
Tiết Thừa Hiên nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn đưa tay nhận bát cháo.
Một miếng cháo lọt vào miệng, vị ngọt thanh, bổ dưỡng mà không ngấy. Hắn chưa từng ăn qua món cháo nào như vậy.
Hắn ăn hết sạch bát cháo mà không nói một lời.
Lâm Thanh Lan khẽ mỉm cười, cúi đầu lui ra.
Khi cô đi khỏi, Tiết Thừa Hiên mới hỏi người hầu:
“Nàng ta vào phủ đã bao lâu?”
“Thưa điện hạ, hơn một tháng.”
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm.
Từ đó về sau, mỗi đêm Tiết Thừa Hiên đều nhận được đồ ăn và hương liệu khác nhau từ viện phía đông. Có khi là một bình trà giảm ho, có khi là bánh quy giòn tan theo công thức mới, có khi là một túi sachet thơm giúp ngủ ngon.
Dần dần, hắn bắt đầu chú ý đến Lâm Thanh Lan nhiều hơn.
Một buổi chiều, hắn đột ngột đến viện của cô mà không báo trước.
Lâm Thanh Lan đang ngồi trong viện dạy mấy thị nữ nhỏ cách sắp xếp nội viện, cách ghi chép sổ sách chi tiêu sao cho rõ ràng, tiết kiệm mà hiệu quả. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng mang theo uy quyền tự nhiên.
Khi thấy Tiết Thừa Hiên xuất hiện, các thị nữ hoảng hốt quỳ xuống.
Chỉ có Lâm Thanh Lan vẫn bình tĩnh đứng dậy, khẽ nghiêng người hành lễ:
“Điện hạ.”
Tiết Thừa Hiên nhìn quanh viện một vòng, thấy mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, thậm chí còn trồng thêm vài loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm.
“Ngươi khá có bản lĩnh.” Hắn nói, giọng vẫn lạnh. “Nhưng bản vương không cần một thiếp thất chỉ biết nịnh bợ.”
Lâm Thanh Lan ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, mỉm cười nhạt:
“Điện hạ cần một người có thể giúp điện hạ. Thiếp không cầu sủng ái, chỉ cầu một chỗ đứng chân. Nếu điện hạ cho thiếp cơ hội, thiếp có thể giúp điện hạ quản lý nội viện, thậm chí… giúp điện hạ trong một số việc khác.”
Tiết Thừa Hiên cười khẩy:
“Ngươi? Một tiểu thư khuê các nhà đang sụp đổ?”
Lâm Thanh Lan không sợ, giọng trầm xuống:
“Điện hạ thử xem, ba ngày nữa thiếp sẽ khiến nội viện của điện hạ giảm được ba thành chi tiêu mà vẫn đảm bảo mọi thứ chu toàn.”
Tiết Thừa Hiên im lặng nhìn cô hồi lâu, cuối cùng gật đầu:
“Được. Bản vương cho ngươi ba ngày.”
Đêm đó, Lâm Thanh Lan bắt đầu hành động.
Cô gọi ra ba tên quản sự tham lam nhất trong phủ — những người kiếp trước đã nhận tiền của Lâm Thanh Vân để hại cô.
“Ba vị quản sự này ăn không ít dầu nước của phủ, đúng không?” Cô ngồi trên ghế chủ vị, giọng lạnh tanh.
Ba người kia còn đang định chối, Lâm Thanh Lan đã ném ra trước mặt họ ba tập sổ sách.
“Đây là chứng cứ các ngươi cấu kết với người ngoài ăn chặn tiền của điện hạ. Muốn sống, thì từ mai phải làm theo lời ta. Không muốn sống… thì ta không ép.”
Sáng hôm sau, ba tên quản sự kia đều ngoan ngoãn quỳ trước mặt cô, run rẩy thừa nhận tội.
Lâm Thanh Lan mỉm cười, nhưng đôi mắt không có chút ấm áp:
“Tốt. Kiếp trước các ngươi hại ta, kiếp này… các ngươi sẽ là con ch.ó săn trung thành của ta.”
