Kiếp Thứ Tám Ta Không Yêu Hắn Nữa - Chương 12 - Hết
Cập nhật lúc: 08/07/2026 02:03
18.
Vân Dao chẳng qua chỉ là một kẻ đón gió trở cờ. Vì vinh hoa phú quý, nàng ta đứng giữa hai bên, làm gián điệp hai mặt. Hạng người như vậy, sao có thể đáng tin?
"Ngươi làm sao biết Vân Dao đã phản bội Chu Nguyên Sóc?" Trang Khung không sao nghĩ thông, "Lại còn báo tin cho hắn bằng cách nào? Rõ ràng nhất cử nhất động của ngươi đều nằm trong lòng bàn tay ta!"
"Ngày ta vào cung, người của hắn từng hỏi vì sao ta không đến cuộc hẹn ngày mười chín tháng bảy. Vậy thì là ai đã báo tin cho ta? Trong sự giám sát c.h.ặ.t chẽ của ngươi, chỉ có Vân Dao mới có thể tiếp xúc với ta, nhưng nàng ta lại chưa từng nhắc đến việc ấy... Một con rối đã có suy nghĩ của riêng mình, thì đó chính là khởi đầu của phản bội."
Đạo lý ấy, Chu Nguyên Sóc đương nhiên hiểu rõ hơn ta. Khi ta nói với thuộc hạ của hắn rằng mình không hề biết chuyện gì về ngày mười chín tháng bảy, chỉ cần truyền đến tai hắn, hắn sẽ lập tức hiểu ra.
Chuyện sau đó, chẳng qua chỉ là giả ngu trước mặt người biết rõ, thuận theo ý của Trang Khung và Vân Dao, rồi một lưới tóm gọn cả hai.
"Ngay từ đầu ngươi đã giả vờ sao? Trước mặt ta thì giả ngốc, trước mặt Vân Dao thì giả hồ đồ, trước mặt Chu Nguyên Sóc lại giả bộ si tình... Tất cả đều là cố ý! Có phải không?"
Trang Khung gào lên giận dữ.
Ta cầm tiểu đao, cứa một đường lên mu bàn tay Hiên Nhi.
Ta đâu đến đây để giải đáp nghi hoặc cho hắn.
Hiên Nhi lập tức đau đến bật khóc. Trang Khung bỗng quay đầu lại. Ta vẫn lạnh lùng nắm lấy bàn tay nhỏ của đứa bé, để từng giọt m.á.u theo đầu ngón tay rơi xuống mặt hắn.
"Từ giờ trở đi, cứ mỗi một tuần trà, trên người đứa trẻ này sẽ có thêm một vết sẹo. Đến khi m.á.u chảy cạn, dòng dõi nhà họ Trang cũng tuyệt tự. Ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ đi, một mạng Chu Nguyên Sóc, có đáng để ngươi đoạn t.ử tuyệt tôn hay không."
Trang Khung trừng trừng nhìn ta. Hai mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nề gấp gáp, tựa như con dã thú bị dồn đến đường cùng.
Đêm ấy, hắn cũng từng như thế, dùng m.á.u của Oanh Oanh ép ta khuất phục.
"Chu Nguyên Sóc là thứ ma quỷ như vậy, rốt cuộc đáng để ngươi làm đến mức này sao?"
Từng chữ ấy gần như được hắn nghiến qua kẽ răng.
Ta không đáp, chỉ lật bàn tay Hiên Nhi lại, rồi thêm một nhát d.a.o nữa.
Có lẽ trong mắt người đời, Nguyệt Lang là quái vật, còn Trang Khung là Phật t.ử.
Nhưng với ta, Nguyệt Lang mới là người thật sự c.h.ặ.t đứt đám thủy thảo đang kéo ta chìm xuống đáy hồ.
Trong những tháng ngày ngột ngạt đến nghẹt thở ấy, hắn chính là dưỡng khí của ta.
Chẳng bao lâu, cả bàn tay Hiên Nhi đã đỏ lòm m.á.u tươi.
Trang Khung nước mắt nước mũi giàn giụa, nghiến c.h.ặ.t răng, khàn giọng quát:
"Đủ rồi!"
Cuối cùng, hắn nói ra phương t.h.u.ố.c giải độc.
Dứt lời, hắn bỗng cười lớn.
"Ngươi và hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Cứu hắn rồi, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hối hận."
Thấy ta vẫn thờ ơ, hắn dứt khoát nói toạc.
"Công chúa, từ lần đầu gặp hắn, ngươi đã biết Nguyệt Lang chính là Chu Nguyên Sóc rồi, đúng không?"
Ta không phủ nhận.
Trên vai Chu Nguyên Sóc có một vầng trăng đen. Ta đâu có mù, khi hai người trần trụi đối diện nhau, sao có thể không đoán ra thân phận của hắn.
"Ngay từ đầu ngươi đã lợi dụng hắn. Ngươi khiến hắn yêu ngươi, khiến chúng ta không còn khả năng kết minh, có đúng không?"
Ánh trăng xuyên qua song sắt, soi rõ vẻ không cam lòng trên gương mặt Trang Khung.
Hắn cười như kẻ điên, cười mãi không dứt, rồi hỏi:
"Ngươi có biết vì sao hắn phát hiện ra ngươi đã sớm biết thân phận của hắn không? Đêm đầu tiên hai người hoan ái, ngươi đã gọi đúng tên hắn. Ngươi không biết chứ gì? Vân Dao nói, Chu Nguyên Sóc bị ngươi khơi dậy hứng thú, hắn muốn xem rốt cuộc ngươi định làm gì. Bây giờ hắn đã biết rồi. Ngươi cho rằng loại người như hắn sẽ cam tâm để người khác lợi dụng sao? Hắn sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Ta chớp mắt, rồi cũng bật cười.
Đột nhiên ta thấy Trang Khung thật đáng thương.
"Tướng quân."
Nghe ta gọi hai chữ ấy, hắn thoáng sững người.
"Có một chuyện, nói ra e rằng ngươi sẽ không tin."
"Trước trước sau sau, ngươi đã g.i.ế.c ta bảy lần."
"Lửa thiêu, rượu độc, đao kiếm, côn bổng... Đây là lần đầu tiên, ta g.i.ế.c ngược lại được ngươi."
Cuộc đời ta, ngay từ lúc bắt đầu, đã là một trò chơi sinh tồn lặp đi lặp lại không có hồi kết.
Ông trời chẳng ban cho ta điều gì. Hai bàn tay trắng, đ.á.n.h không lại, cũng chẳng trốn nổi.
Nó coi ta như một con cá mắc cạn để mặc sức trêu đùa.
Chỉ tiếc, nó lại quên mất thu hồi ký ức của ta.
Mà trò chơi, điều quan trọng nhất, chính là tích lũy kinh nghiệm.
Có một ngày, ta chợt hiểu ra.
Ta không làm gì được Trang Khung, nhưng trên đời này, nhất định sẽ có người khắc chế được hắn.
Thế là ta nhắm vào Chu Nguyên Sóc.
Kế hoạch vốn chỉ là đi một bước tính một bước.
Ta từng nghĩ, nếu đời này vẫn không thắng nổi Trang Khung, thì còn có kiếp sau, rồi kiếp sau nữa.
Sớm muộn gì, cũng sẽ có một ngày hắn c.h.ế.t dưới tay ta.
Mà kể từ hôm nay, cục diện đã đảo ngược.
Ta là mèo.
Hắn là chuột.
Còn việc vì sao Chu Nguyên Sóc biết ngay từ đầu ta đã nhận ra thân phận của hắn...
Đương nhiên là bởi cái tên ấy.
Chính ta cố ý gọi cho hắn nghe.
Ta mỉm cười nhìn Trang Khung. Trong ánh mắt không thể tin nổi của hắn, ta bình thản đáp:
"Dẫu sao cũng có người từng nói... tình yêu bắt đầu từ sự hiếu kỳ."
Hạng người như Chu Nguyên Sóc, một khi đã yêu, sẽ là một lòng một dạ.
Ta biết hắn có tiền đồ gấm vóc.
Còn ta...
Sẽ giẫm lên vai hắn, nhìn xuống hồng trần.
Vậy thì, để ta giới thiệu lại một lần nữa.
Ta là công chúa mất nước vốn đã định sẵn phải c.h.ế.t.
Hiện giờ tạm thời vẫn giữ được cái mạng nhỏ này.
Tiếp theo đây...
Ta sẽ bắt đầu hành trình chinh phục.
Đối tượng là Chu Nguyên Sóc, vị điên vương từng g.i.ế.c cha, g.i.ế.c mẹ, tàn sát huynh đệ.
Chỉ nghe lai lịch thôi cũng biết chẳng phải người đáng tin.
Nhưng vậy thì đã sao?
Dẫu sao cuộc đời ta cũng chỉ là một trò chơi luân hồi không có điểm kết.
Ván này thua...
Thì ván sau, thắng lại là được.
