Kiều Kiều Như Nguyệt - Chương 15

Cập nhật lúc: 22/06/2026 17:07

Mà đó vốn là chủ ý của ta.

Nhưng hắn lại rất thích.

Từng chiếc một đều cầm lên ngắm nghía.

Sau đó cẩn thận cất lại bên cạnh mình.

Bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ta.

“Năm nay ta có ghé Giang Nam một chuyến.”

“Cũng mang quà về cho Từ đại nhân.”

Ta ngẩn người.

Hắn đưa cho ta một chiếc hộp gỗ cổ kính.

Ta do dự nhận lấy.

Mở ra.

Bên trong là một chiếc lược gỗ.

Kết tóc đồng tâm.

Lấy lược làm lễ.

Món quà của hắn vừa kín đáo, vừa thẳng thắn.

Ta đứng trước mặt hắn.

Trong lòng rối như tơ vò.

Hoàn toàn không biết nên nói gì.

“Từ đại nhân...”

Thái t.ử quan sát sắc mặt ta.

Khẽ thở dài.

Rất lâu sau.

Hắn mới thấp giọng nói:

“Ngươi có thể từ chối.”

Đầu ngón tay ta siết c.h.ặ.t.

Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lấy ánh mắt ta.

“Sự do dự và e ngại của ngươi, ta đều biết.”

“Vốn dĩ ta định nhẫn nhịn thêm một thời gian.”

“Nhưng thật sự rất khó.”

“Lúc làm chiếc lược này, ta đã nghĩ...Có lẽ nên nói cho ngươi biết.”

“Ngươi từ chối là tâm ý của ngươi.”

“Còn tâm ý của ta...Cũng nên để ngươi biết.”

Giọng hắn bình thản.

Mang theo vài phần bất đắc dĩ nhàn nhạt.

Ta vẫn không nói gì.

“Từ đại nhân?”

Hắn gọi ta.

Giọng nói dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm nhũn.

“Thần ở đây.”

Ta ôm chiếc hộp, ngẩng đầu nhìn hắn.

Bất ngờ thay.

Hắn đứng dậy.

Đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu ta.

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn hơi cúi người.

Nghiêng đầu nhìn ta.

Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một đứa trẻ.

Ta vô thức lùi lại.

Hắn lại bật cười.

“Thật ra mỗi lần nhìn thấy nàng cúi đầu đứng trước mặt ta...”

“Ta đều muốn làm thế này.”

Không hiểu vì sao.

Tim ta bỗng mềm đi.

“Mới 17-18 tuổi. Vậy mà lại trưởng thành đến mức khiến người khác đau lòng.”

Chưa từng có ai nói rằng họ đau lòng vì sự trưởng thành của ta.

Người khác chỉ biết khen ngợi.

Ngay cả chính ta cũng chưa từng nghĩ rằng mình cần ai đó thương xót.

Ta thậm chí còn bắt đầu nghiêm túc hồi tưởng lại.

Từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi.

10 năm ấy...

Rốt cuộc có chuyện nào đáng để gọi là đau khổ hay không?

“Đừng nghĩ nữa.”

Hắn khẽ thở dài.

Rồi vòng qua người ta đi ra ngoài.

Đứng quay lưng về phía ta.

“Ý nghĩa của chiếc lược... Là do người nhận quyết định.”

“Cũng giống như mọi chuyện trên đời này.”

“Nàng cho rằng nó là gì. Thì nó sẽ là như thế.”

Nói xong.

Hắn rời đi.

Ta đưa tay vuốt nhẹ từng đường vân trên chiếc lược.

Ta hiểu ý hắn.

Hắn đang nói với ta rằng.

Khoảng cách thân phận có phải là trở ngại hay không...

Hoàn toàn nằm ở suy nghĩ của chính ta.

Hắn cũng không muốn khiến ta khó xử.

Cho nên chỉ nói ra tâm ý của mình.

Nhận được sự từ chối của ta.

Liền không tiếp tục ép buộc.

Hắn từ trước tới nay vẫn luôn như vậy.

Khắc chế.

Đúng mực.

Ta đặt chiếc lược trở lại hộp.

Rồi để chiếc hộp bên đầu giường.

Hôm sau ta đến Nội Vụ phủ nhậm chức.

Mang theo cả một hộp ngân phiếu đưa cho Lâm đại quan.

“Người cứ xem con như nữ nhi mình.”

“Sau này dưỡng lão, cứ giao cho con.”

Hốc mắt Lâm đại quan đỏ lên.

“Tạp gia có mấy đứa con nuôi rồi. Đâu tới lượt ngươi.”

Ngoài miệng nói vậy.

Nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy số ngân phiếu kia.

Chỉ để ta yên lòng.

“Tạp gia nói cho ngươi biết.”

Ông kéo ta vào phòng.

Hạ thấp giọng:

“Chuyện chọn Thái t.ử phi dừng lại giữa chừng. Quả thật là do Thái t.ử âm thầm nhúng tay.”

“Điện hạ nói với người sao?”

“Không.”

Lâm đại quan lắc đầu:

“Nhưng Thái t.ử đã nói với Hoàng hậu rằng trong lòng mình đã có người.”

“Cho nên chuyện hôn sự của người. Không cho bất kỳ ai nhúng tay vào.”

Lâm đại quan vô cùng phấn khích.

Bỗng nhiên lại nhìn ta:

“Ngươi có biết người đó là ai không?”

“Con vừa mới trở về.”

Ta bình tĩnh đáp:

“Sao có thể biết được?”

Ngoài mặt bình tĩnh.

Nhưng trong lòng lại đã rối loạn.

Đáng tiếc công việc quá nhiều.

Nhiều đến mức không cho ta thời gian suy nghĩ những chuyện ấy.

Ngày 26 tháng Chạp bắt đầu nghỉ xuân.

Lúc ta thu dọn công việc xong thì trời đã tối.

Ra khỏi cửa.

Bên ngoài đen kịt.

Tuyết lại bắt đầu rơi.

Ta cầm ô đi về phía cửa hiệu của mình.

Muốn tranh thủ trước lúc đóng cửa nói vài câu với đám tiểu nhị.

Nhưng khi vừa đi qua một con ngõ.

Bỗng nhiên có 7-8 hắc y nhân xuất hiện.

Bao vây lấy ta.

Ngay sau đó.

Sau gáy đau nhói.

Mắt tối sầm.

Ta hoàn toàn mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại.

Xung quanh tối đen như mực.

Chỉ có một ngọn đèn treo bên cạnh.

“Ai đó?”

Ta nhìn thấy một bóng người trong bóng tối.

Người kia khẽ động đậy.

Ta tiếp tục hỏi:

“Vì sao bắt ta?”

“Mục đích của các ngươi là gì?”

Người đối diện lên tiếng.

Âm thanh bị cố ý đè thấp:

“Phụng mệnh lấy mạng ngươi.”

Tim ta lập tức chìm xuống.

Ta thử thương lượng giá tiền.

Nhưng đối phương không hề đáp lại.

Chỉ lặng lẽ chờ mệnh lệnh.

Từ lúc trời sáng đến khi trời tối.

Ta gần như không chịu nổi nữa.

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa bị người ta đạp tung.

Vô số người tràn vào.

Ta cố gắng mở mắt.

Rồi nhìn thấy Thái t.ử.

“Có bị thương không?”

Giọng hắn đứt quãng.

Gần như không thành lời.

“Không có.”

“Là ai bắt cóc ta?”

“Thanh Dương.”

“Theo ta.”

Hắn trực tiếp bế ta lên ghế trượt.

Lại đắp chăn cho ta.

Rồi để người khiêng ta ra ngoài.

Bên ngoài là một khoảng sân rộng.

Trên nền tuyết bị giẫm đạp hỗn loạn.

Đứng đầy người.

Người dẫn đầu chính là Uy Viễn Hầu.

Đến lúc ấy ta mới biết.

Để tránh bị tìm ra quá nhanh.

Thanh Dương Quận chúa đã giam ta ở hậu viện phủ Uy Viễn Hầu.

Ai dám lục soát phủ Hầu?

Mà cho dù có dám...

Ai lại tìm được đây?

“Điện hạ... chuyện này... chuyện này chắc chắn là hiểu lầm.”

Uy Viễn Hầu liếc nhìn ta.

Vội vàng giải thích.

Nhưng Thái t.ử đã sải bước tới.

Một tay bóp c.h.ặ.t cổ ông ta.

“Hiểu lầm cái gì?”

Thái t.ử lạnh giọng hỏi.

“Ngươi...”

Hai chân Uy Viễn Hầu bị nhấc khỏi mặt đất.

Ông ta giãy giụa dữ dội:

“Ta... ta là cữu cữu của ngươi...Ngươi sao có thể...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kiều Kiều Như Nguyệt - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD