Kiều Kiều Như Nguyệt - Chương 20
Cập nhật lúc: 22/06/2026 17:08
Ta nhớ tới ngày đầu tiên tiếp quản trà hành.
Bị chưởng quầy bắt nạt.
Một mình trốn trong xe ngựa khóc.
Nhớ tới lúc mở được cửa hiệu đầu tiên.
Một mình ngồi trong xe uống rượu.
Nhớ tới ngày Thượng Tị năm ấy.
Nghe Tống Dần nói với Hứa Thấm rằng ta chỉ là phụ nhân tầm thường.
Không xứng so với nàng ta hoa nhường nguyệt thẹn.
Ta ngồi trong xe ngựa.
Lòng nặng như chì.
Lại nhớ tới ngày đi theo sau xe ngựa của Thái t.ử.
Đón tấm biển ngự ban trở về nhà.
Năm tháng đổi thay.
Hoa vẫn như cũ.
Người cũng chưa từng thay đổi.
“Hoàng thượng.”
Ta khẽ gọi.
……..
Ngoại truyện- Tiêu Cảnh Di
Nghe ta nói vậy, hắn quay đầu nhìn ta.
Trong mắt ngập tràn dịu dàng.
“Hoa trong tường đẹp hơn.”
Ta khẽ nói với hắn.
Người ta yêu ấy mà...
Vẫn luôn ở bên cạnh ta.
Ta được lập làm Thái t.ử từ khi mới ba tuổi.
Mỗi ngày đều có người dạy ta rằng Thái t.ử nên làm gì, không nên làm gì.
Ta vẫn luôn nghiêm túc hoàn thành mọi việc.
Mỗi người đều có trách nhiệm của riêng mình.
Phụ hoàng như vậy.
Ta cũng vậy.
Từ Kiều cũng vậy.
Lần đầu tiên gặp nàng là ở thư viện.
Nàng mặc váy dài màu nhạt, dáng người cao gầy, dung mạo thanh tú.
Nhưng chỉ liếc mắt một cái, ta đã biết nàng khác với những nữ t.ử bình thường.
Không phải vì nàng đẹp.
Mà bởi khí chất đã ngấm sâu vào từng cử chỉ hành động ấy, trước nay ta chưa từng gặp qua.
Vì thế, chút tâm tư nhỏ của Lâm đại quan, ta liền thuận nước đẩy thuyền.
Ta nhìn thấy nàng ngồi trong đình.
Bình tĩnh đối đáp với Thanh Dương.
Dù đã giận đến cực điểm, nàng vẫn giữ được giáo dưỡng và thể diện.
Khi ấy ta nghĩ...
Nếu nàng là nam t.ử, nhất định ta sẽ thu nhận nàng về dưới trướng.
Nàng rất giống ta.
Đều tỉnh táo hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân.
Hiểu rõ trách nhiệm mình phải gánh vác.
Hiểu rõ được mất của mình rồi bình tĩnh xử lý.
Lần thứ hai gặp lại.
Nàng không nhìn thấy ta.
Nàng đem trả lễ vật của Dương Lăng.
Lúc ấy ta đang uống trà cùng viện trưởng.
Chỉ liếc mắt đã nhìn thấy nàng.
Cuộc ẩu đả của đám thiếu niên khiến nàng vừa xấu hổ vừa tức giận.
Ta nhìn thấy sự thất vọng khó giấu trong đáy mắt nàng.
Người tên Tống Dần ấy...
Không xứng với nàng.
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, ngay chính ta cũng giật mình.
Nhưng rồi ta phát hiện...
Mình không thể ép nó biến mất.
Nó giống như cỏ non mùa xuân.
Lớn lên rất nhanh.
Đến lần thứ ba gặp nàng...
Đã xanh tốt thành một vùng.
Nàng kín đáo cho ta thấy năng lực của mình.
Sao ta có thể không hiểu?
Lần thứ tư gặp nàng đã là rất lâu sau đó.
Vốn dĩ ta không nên tới.
Nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn được lòng mình muốn tới gần nàng thêm một chút.
Nàng cúi đầu đứng đó.
Điều ta muốn làm không phải cầm lấy quyển sổ sách.
Mà là xoa đầu nàng.
Hỏi nàng có mệt không.
Chắc chắn là rất mệt.
Bởi vì người quá xuất sắc...
Thường sẽ rất vất vả.
Ngày ấy ta dẫn nàng đi vòng qua hành lang ngoại đình.
Nàng đi theo phía sau.
Ta nghe được tiếng bước chân rất khẽ của nàng.
Xung quanh yên tĩnh vô cùng.
Ta đã nghĩ...
Giá như con đường ấy cứ kéo dài mãi.
Hôm đó ta đã thất thố.
Làm rất nhiều chuyện thất thố.
Cũng khiến nàng không được tự nhiên.
Nàng có chút bài xích.
Ta không nỡ khiến nàng khó xử.
Vì vậy quyết định giấu kín phần tình cảm ấy.
Một tháng...
Lại một tháng...
Ta nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Ngày nàng trở về.
Cuối cùng ta vẫn không nhịn được nữa.
Ta đã đ.á.n.h giá quá cao sự kiềm chế của bản thân.
Người ta thường nói tình yêu làm tổn thương con người.
Hôm rời khỏi nhà nàng sau khi để lại chiếc lược gỗ.
Ta đã không còn bước đi nổi với dáng vẻ ung dung thường ngày.
………….
Khi biết nàng mất tích.
Ta cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp c.h.ặ.t.
Chừng mực.
Khắc chế.
Thái t.ử nên làm gì, không nên làm gì.
Ta đều mặc kệ.
Lúc bóp cổ Uy Viễn Hầu...
Ta thật sự muốn g.i.ế.t hắn.
Là nàng ngăn ta lại.
Ta nghĩ...
Người đau khổ nhất vốn đã là nàng.
Ta không thể để nàng phải mang thêm tiếng xấu mê hoặc Thái t.ử nữa.
Ta không nỡ.
Nàng đã quá vất vả rồi.
Đêm giao thừa.
Ta nói chuyện với Tống Dần trong con ngõ.
Nàng đứng ở cửa nhìn ta rồi nói:
“Bên ngoài lạnh. Về nhà rồi nói.”
Nghe xem…
Nàng nói là...
“Về nhà rồi nói.”
Trên con đường nhỏ hôm ấy.
Ta giống như một thiếu niên mới biết yêu.
Nôn nóng tự giới thiệu tên mình với nàng.
Nàng chắc hẳn đã cười thầm rằng ta thật ngốc nghếch.
Nhưng nàng không biết...
Đó đã là kết quả của sự nhẫn nhịn rất lâu rồi.
…………………
Để nàng trở thành thê t.ử của ta không hề dễ dàng.
Nhưng cuối cùng vẫn thành.
Ta bằng lòng chu toàn với người ngoài trong chuyện hôn sự.
Chỉ vì không muốn ảnh hưởng đến thanh danh của nàng.
Người đời luôn khắt khe với nữ t.ử.
Họ không dám mắng ta mê muội vì sắc đẹp.
Nhưng lại có thể mắng nàng là yêu nữ họa thủy.
Ta muốn nàng được đường đường chính chính gả cho ta.
Đứng bên cạnh ta.
Người nữ nhân mà ta kính trọng...
Xứng đáng nhận được sự kính trọng của tất cả mọi người trên thế gian này.
……..
Nàng vì ta sinh con dưỡng cái.
Trải qua biết bao gian khổ.
Thế nhưng chưa từng than một câu vất vả.
Nàng nói với ta:
“Hoa trong tường đẹp hơn.”
Ta giữ nàng trong cung cấm.
Trói buộc đôi cánh từng tung hoành bốn phương của nàng.
Ấy vậy mà nàng lại quay sang an ủi ta.
Kiều Kiều của ta...
Nàng là ánh trăng.
Ôn hòa như nàng.
Điềm tĩnh như nàng.
Tựa như trăng sáng.
……….
