Kiều Mỹ Nhân Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Sau Đó Làm Cá Mặn [thập Niên 70] - Chương 136

Cập nhật lúc: 27/01/2026 16:22

Kiều Trân Trân gật gật đầu.

Từ khi mở cửa hàng đã thường xuyên có người tới hỏi thăm kênh nhập hàng, thấy hỏi không được, có người tâm tư linh hoạt bèn quay sang hỏi chuyện bán buôn.

Lúc đầu, đám người Lý Ái Hồng vẫn khéo léo từ chối, nhưng cùng với việc Triệu Tiểu Lỗi dần đứng vững gót chân ở phía Nam, lại tiếp xúc lâu ngày trong môi trường kinh doanh, bèn nảy sinh ra những ý tưởng khác.

Những ngày trước đó, lại có người muốn tới cửa hàng lấy hàng, đúng lúc bị Triệu Tiểu Lỗi vừa về thủ đô bắt gặp.

Lý Ái Hồng vẫn từ chối như cũ, ai ngờ Triệu Tiểu Lỗi lại nói, cứ hỏi ý kiến chị Trân Trân trước đã.

Lý Ái Hồng cũng thấy có lý bèn bảo Triệu Tiểu Lỗi kể chuyện này cho Kiều Trân Trân nghe.

Kiều Trân Trân nghe xong, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, trúng ngay ý muốn của cô.

Cô kiếp trước dù sao cũng là một phú nhị đại, trên người tự nhiên cũng sẽ nhiễm phải cái thói của phú nhị đại. Ví dụ như chuyện làm kinh doanh này, tốt xấu chưa nói nhưng cái trận thế này trước tiên phải bày ra cho thật lớn, nếu không truyền ra ngoài thì mất mặt quá.

Lúc đầu mở cửa hàng ở chợ rau, một là do vướng chính sách, hai là dòng vốn lưu động trong tay cô thực sự không nhiều; cộng thêm việc cô phải kiêm nhiệm học tập, phân thân không xuể, chỉ có thể làm tiểu đả tiểu nhào trước, tạm thời quá độ một chút, nếu không chắc chắn sẽ không chỉ có cái trận thế như hiện tại.

Nay Triệu Tiểu Lỗi đã có thể độc lập gánh vác một phương, ở phía Nam cũng tích lũy được không ít nhân mạch, cô không thiếu vốn, lại không thiếu người, cái ý nghĩ làm cho việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh lập tức không thể kìm nén được nữa rồi.

Cô đã nói chuyện với Triệu Tiểu Lỗi rồi, đợi cô vừa nghỉ hè là sẽ đi miền Nam để quyết định dứt điểm chuyện này.

Nghĩ tới đây, Kiều Trân Trân bắt đầu vẽ bánh lớn cho Kiều phụ: "Bố ơi, đợi việc kinh doanh bán buôn của con vừa khởi bước, con sẽ tuyển dụng một lượng lớn những bác thợ già biết lái xe sửa xe. Nếu tình hình tốt, mấy chiếc xe tải quân đội cũ nát bỏ đi của các bố con đều có thể tiếp nhận hết đấy."

Liều t.h.u.ố.c mạnh này của Kiều Trân Trân đã đ.á.n.h đúng vào tâm can của Kiều phụ.

Mấy năm gần đây, quân ủy luôn thực hiện tinh giản biên chế, chi phí quân sự cắt giảm rõ rệt.

Ông đã trăn trở rất lâu xem nên làm thế nào để tăng thu giảm chi, vẫn là Kiều Trân Trân hiến cho ông một kế, trồng rau nuôi lợn trong quân đội, tự cung tự cấp.

Ngoài việc đó ra, Kiều Trân Trân còn để mắt tới những chiếc xe tải cũ nát bị loại bỏ từ chiến trường những năm trước.

Xe cộ đều hỏng hóc không ra hình thù gì nữa rồi, một số bộ phận có thể dùng được đều bị tháo đi, đống sắt vụn còn lại không chỉ chẳng có tác dụng gì mà còn chiếm chỗ, tất cả đều chất đống trong kho của bộ phận bảo đảm hậu cần bám bụi.

Thời buổi này, xe cộ cực kỳ đắt đỏ, giá của một chiếc xe tải lại càng khỏi phải bàn, điều khiến người ta bất lực nhất là có tiền cũng không có chỗ mà mua.

Mà sau khi Kiều Trân Trân mở cửa hàng, phiền toái nhất chính là logistics, từ Nam ra Bắc phải liên lạc trước với đội xe vận tải về thủ đô xem có xe trống không, có thể giúp họ mang hàng về cùng được không.

Bỏ tiền ra thì thôi đi, chủ yếu là phải chiều theo người ta, đây cũng là lý do tại sao Trâu Dũng phải luôn đi theo hàng.

Lúc đầu thì còn được nhưng cùng với việc Kiều Trân Trân lần lượt mở các cửa hàng chi nhánh, áp lực logistics này ngày càng lớn, đặc biệt là quần áo trong cửa hàng Kiều Trân Trân bán giá không đắt, dựa vào số lượng, doanh số xuất hàng mỗi ngày lại càng kinh người.

Thế là trước Tết năm ngoái, Kiều Trân Trân bèn mang theo ý nghĩ thử một chút, dẫn bác Trâu tới kho quân đội, chọn lấy năm chiếc xe tải quân đội cũ nát miễn cưỡng còn có hình thù cái xe.

Cô cơ bản là thu mua theo giá sắt vụn, chi phí bỏ qua không tính, kéo về là tìm người bắt tay vào sửa chữa, nói là sửa chữa cũng không hẳn, chẳng qua là tháo bên nọ đập bên kia.

Năm chiếc xe mới miễn cưỡng ghép ra được một chiếc, lại còn thiếu rất nhiều linh kiện.

Kiều Trân Trân quyết định dứt khoát, gọi một cuộc điện thoại tới Thân Hải, nhờ Hạ phụ là kỹ sư giúp tìm kiếm linh kiện.

Tiếng động cô gây ra lớn tới mức ngay cả Hạ Cảnh Hành ở tận hải ngoại cũng kinh động tới, một số linh kiện mấu chốt vẫn là do anh giúp kiếm từ hải ngoại về.

Mất hơn một tháng thời gian mới cuối cùng gom đủ đồ, cũng nhờ chất lượng xe tải quân đội tốt, cứ thế chắp vá đông tây mà cái xe thực sự có thể run rẩy chuyển động được.

Trâu Dũng cũng bạo gan, ngay ngày hôm đó đã dám lên đường, khiến Kiều Trân Trân nhìn mà mồ hôi không ngừng chảy, quay đầu bèn đi tìm mấy bác thợ già của nhà máy ô tô quốc doanh tới kiểm tra điều chỉnh kỹ lưỡng từ trong ra ngoài một lượt. Thấy từ đầu đến cuối không xảy ra vấn đề gì, Kiều Trân Trân mới dám để Trâu Dũng và một người lính già được Kiều phụ giới thiệu cùng nhau đi xuống phía Nam.

Để đảm bảo an toàn, xe của họ vẫn đi theo các đội xe vận tải khác, tránh trường hợp rủi ro dọc đường hỏng hóc thì ít nhất cũng có người giúp một tay.

Hiện tại xe đã đi từ Nam ra Bắc khứ hồi được mấy lần rồi, hầu như không xảy ra bất kỳ sai sót nào. Dù thỉnh thoảng nảy sinh một số vấn đề nhỏ thì Trâu Dũng và một người lính già khác thay phiên nhau lái xe cũng đều là những tay thợ sửa xe giỏi, lúc đó liền giải quyết xong luôn, chưa bao giờ làm lỡ việc.

Thấy cách này khả thi, Kiều Trân Trân sau đó lại kéo đi không ít linh kiện xe tải từ kho quân đội, bảo người ta tiếp tục lắp ráp.

Cô vốn dĩ còn thấy rất tiếc cho công ty logistics đó của Kiều phụ, bây giờ vừa có thể giải quyết vấn đề xe cộ, đợi cô làm chợ bán buôn xong, nói không chừng còn có thể thuận tiện xây dựng dần công ty logistics luôn.

Tiền đồ rộng mở, Kiều phụ không thể tránh khỏi việc bị thuyết phục. Cộng thêm việc Kiều Trân Trân hai năm nay rõ ràng đã lớn rồi, những việc cô muốn làm luôn có thể làm được.

Kiều phụ không lay chuyển được cô, chỉ có thể tùy cô vậy.

Sau Đoan Ngọ, Kiều Trân Trân quay lại trường tiếp tục đi học.

Việc sửa xe cô không cần quản, có người chuyên trách, tranh thủ lúc rảnh rỗi cô định dọn dẹp căn tứ hợp viện mới mua, nghỉ hè sẽ dọn tới ở.

Nhưng trước khi ở còn phải quy hoạch lại kết cấu, sau đó đi lại đường điện nước một lượt.

Căn tứ hợp viện ba tiến cô mới mua này diện tích lớn hơn căn tứ hợp viện ba tiến tiêu chuẩn, phía Đông và Tây mỗi bên đều có thêm một khoảng sân nhỏ, chạm xà vẽ cột, hành lang uốn lượn, không thiếu thứ gì. Vị trí cũng tốt, nằm ngay mặt đường chính, cửa có thể đỗ được năm sáu chiếc xe.

Chủ nhà cũ là một ông cụ ngoài sáu mươi tuổi, người nhà đều đã mất trong cuộc hạo kiếp đó, căn nhà là do ông ấy được trả lại sau khi được minh oan.

Theo lời ông cụ nói, căn tứ hợp viện này sau đó chia cho một đơn vị cơ quan làm văn phòng được bảy tám năm, rất nhiều chỗ bị hư hỏng nghiêm trọng. Có thể hiện ra trạng thái như bây giờ đã là do ông cụ bỏ tiền ra tu sửa rồi, vì việc này mà còn tiêu sạch số tiền trên người không còn mấy đồng, trong lòng nguội lạnh bèn dứt khoát bán đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.