Kiều Mỹ Nhân Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Sau Đó Làm Cá Mặn [thập Niên 70] - Chương 23
Cập nhật lúc: 27/01/2026 16:08
Bọn trẻ con đuổi theo nghe thấy vậy lập tức lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.
Kiều Trân Trân thấy cậu ta lải nhải không dứt, dứt khoát đứng dậy hét về phía này: "Chu Hà, anh đừng quên đây là đồ của công, dầu tiêu thụ cũng là của công, anh đây là muốn dùng đồ công vào việc tư à?"
Một cái mũ lớn như thế chụp xuống, Chu Hà làm gì còn tâm trí đâu mà khoe khoang nữa, máy kéo lái về việc đầu tiên là phải đưa đến bộ phận đại đội.
Nụ cười trên mặt cậu ta tắt ngấm, ngượng ngùng giải thích: "Tôi nói là tiện đường chở cô, cô không ngồi thì thôi."
Nói xong cậu ta cầm tay quay bước xuống xe, đi đến phần đầu máy kéo, nhét tay quay vào một cái lỗ nhỏ rồi dùng sức quay.
Quay mấy lần, lần sau mạnh hơn lần trước nhưng máy kéo vẫn không khởi động được. Ngược lại thỉnh thoảng sẽ phát ra hai tiếng "rầm rầm" nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái yên tĩnh.
Trong lòng Chu Hà thầm kêu khổ, máy kéo vừa mới lái về đã xảy ra trục trặc này, đen đủi là cậu ta còn không biết vấn đề nằm ở đâu.
Bọn trẻ con đều vây xung quanh đứng xem, thấy máy kéo không động đậy nữa liền xì xào hỏi: "Chiếc máy kéo này có phải hỏng rồi không?"
Chu Hà nghe vậy càng thấy phiền lòng, gắt gỏng lườm chúng một cái: "Có phải các người làm hỏng nó không?"
Lời này vừa nói ra đã làm bọn trẻ con sợ hãi không ít.
Trong số đó lớn tuổi nhất là Thạch Đầu, lập tức phản bác: "Anh luôn ngồi bên trên, chúng tôi còn chưa chạm vào nữa!"
Bọn trẻ con thi nhau phụ họa: "Đúng, đừng có hòng đổ lên đầu chúng tôi."
"Tôi sẽ đi mách ông nội tôi!"
Thấy đám trẻ con định đi tìm người lớn mách lẻo, Chu Hà nín một hơi dỗ dành: "Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, các người còn cho là thật."
Kiều Trân Trân giặt xong quần áo định đi về, vừa quay đầu lại thấy đầu làng tụ tập không ít người, mà chiếc máy kéo đó cũng mãi chưa đi.
Kiều Trân Trân vốn thích hóng hớt, bưng chậu quần áo đã giặt sạch đi tới.
Đến đầu làng mới biết mọi người đang xem Chu Hà sửa máy kéo.
Có thể xem trò cười của Chu Hà, cô tự nhiên sẽ không bỏ qua, đặt chậu gốm sứ lên bờ ruộng rồi chen vào đám đông.
Chu Hà lái máy kéo thì khá vững vàng, nhưng hễ xe hỏng là cậu ta hoàn toàn mù tịt.
Trên công xã rõ ràng có dạy sửa xe, nhưng cậu ta đi vòng quanh chiếc máy kéo nhìn trái ngó phải mà chẳng thấy có chút đầu mối nào, còn làm cho mình mồ hôi đầm đìa.
Đội trưởng cũng có mặt ở đó, hỏi Chu Hà tình hình thế nào?
Chu Hà dám mắng trẻ con nhưng không có gan nổi giận với đội trưởng.
Cậu ta không thể thừa nhận mình học hành không đến nơi đến chốn, chỉ có thể tìm lý do cho mình: "Đội trưởng, đây là loại máy kéo cũ mà quân đoàn thải ra, đã dùng được khá nhiều năm rồi, chắc chắn là có nhiều lỗi nhỏ, để cháu kiểm tra lại lần nữa."
"Được, cậu xem xét kỹ vào." Đội trưởng không làm phiền nữa, cùng mọi người chờ đợi.
Một lát sau có dân làng nhỏ giọng lầm bầm: "Chắc công xã không đưa cho chúng ta một chiếc máy kéo hỏng đâu nhỉ?"
"Sao có thể là hỏng được? Tôi rõ ràng nhìn thấy thanh niên tri thức Chu lái máy kéo về mà."
"Nhưng giờ nó không động đậy nữa rồi, hay là chúng ta bảo công xã đổi cho chiếc khác?"
"Đổi thế nào được? Anh tưởng công xã là cái chợ chắc, còn cho anh kén chọn à?"
Lại có người nói: "Dù có cho đổi thì máy kéo nặng thế này, làm sao vận chuyển nó lên công xã cũng là một vấn đề!"
Dân làng bàn tán xôn xao, đội trưởng vẫn luôn im lặng.
Ông thấy Chu Hà như kiến bò chảo nóng, đụng chỗ này gõ chỗ kia mà lòng đã lạnh đi một nửa.
Những người lớn tuổi tất nhiên cũng nhìn ra được vị thanh niên tri thức Chu này không được tích sự gì.
Một ông cụ hỏi: "Trong đội chúng ta còn có ai biết sửa không?"
Đội trưởng bất lực nói: "Nếu cậu ta không được thì chúng ta chỉ còn cách đi mượn người ở đội sản xuất khác thôi."
Một đội sản xuất cũng chỉ có một người lái máy kéo, nhờ người ta mất một ngày công sang sửa xe, ảnh hưởng đến tiến độ của cả một đội sản xuất.
Kiều Trân Trân đang định lủi đi thì liếc mắt một cái thấy Hạ Cảnh Hành thoáng qua phía sau đám đông.
Cô nhớ đến lời của đội trưởng lúc nãy liền mạnh dạn đề nghị: "Cháu biết một người, người đó rất có khả năng biết sửa đấy!"
Đội trưởng nghi ngờ nhìn về phía Kiều Trân Trân: "Ai?"
"Cụ Hạ! Cụ ấy là kỹ sư." Kiều Trân Trân cố tình đi đường vòng.
Đội trưởng tất nhiên biết cụ Hạ, ông lắc đầu nói: "Cụ Hạ bây giờ bệnh đến mức sắp không xuống giường được nữa rồi."
"Cụ ấy chẳng phải còn có một cậu con trai sao?" Kiều Trân Trân thấy màn dạo đầu đã hòm hòm, lập tức nhiệt tình bày tỏ muốn đi tìm người: "Để cháu đi tìm anh ấy, hỏi xem anh ấy có cách gì không?"
Dứt lời, cô đã chui ra khỏi đám đông, chạy nhỏ vài bước gọi Hạ Cảnh Hành đang đi được một đoạn lại: "Anh Hạ, đội trưởng có việc tìm anh này!"
Hạ Cảnh Hành quay đầu lại thấy Kiều Trân Trân đang nháy mắt điên cuồng với mình.
Cùng lúc đó, mọi người đang đứng xem cũng lần lượt nhìn về phía người đàn ông cao gầy mặc chiếc áo xanh thẫm kia. Tóc anh khá dài, che khuất cả lông mày, trông cả người có chút âm trầm.
Không ít dân làng có mặt ở đây đều đã từng chứng kiến sự lợi hại của anh, đ.á.n.h nhau không màng mạng sống, là một kẻ gai góc thích đơn thương độc mã, hai năm nay thì hiếm khi xuất hiện trước mặt mọi người.
Hạ Cảnh Hành thấy đôi mắt Kiều Trân Trân sáng rực, mím môi rồi vẫn đi theo cô quay lại.
Kiều Trân Trân đóng kịch tất nhiên là phải đóng cho trọn bộ: "Anh Hạ, máy kéo của đội chúng ta hỏng rồi, anh đến xem vấn đề nằm ở đâu đi?"
Hạ Cảnh Hành được Kiều Trân Trân dẫn thẳng đến trước chiếc máy kéo, đang định xem kỹ thì một người đàn ông gầy nhom đột nhiên chắn trước mặt anh.
Chu Hà nói với đội trưởng: "Làm sao anh ta có thể biết thứ này được? Ngộ nhỡ làm hỏng thì tính cho ai?"
Kiều Trân Trân lập tức đáp trả: "Ý anh là, máy kéo bây giờ không chạy được thì tính là anh làm hỏng à?"
Chu Hà nghẹn lời: "Đây là lỗi vốn có của máy kéo."
Kiều Trân Trân cười nhạo một tiếng: "Vậy anh sửa đi chứ, bản thân loay hoay mãi không xong còn không cho người khác làm, cố ý làm mất thời gian của mọi người đúng không?"
Chu Hà còn muốn nói gì đó, đội trưởng đã lên tiếng: "Cứ để tiểu Hạ xem qua đã."
Hạ Cảnh Hành vốn không phải là người hay lo chuyện bao đồng, nếu không phải vì Kiều Trân Trân ra sức bảo vệ, anh đã đi từ lâu rồi.
