Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 22: Phó Mặc Cho Ông Trời

Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:23

Tạ Hổ nghe Lục Kiều nói vậy, lập tức thay nàng làm chủ, bắt đầu bán thịt.

Lục Kiều đem bát đũa trong tay vào bếp rửa sạch, sau đó bắt đầu sắc t.h.u.ố.c cho Tạ Vân Cẩn. Nghĩ đến việc chiều nay phải lên trấn bán linh chi, rất có thể sẽ về muộn, Lục Kiều sắc thêm một thang, sắc luôn cả phần t.h.u.ố.c buổi tối.

Bên ngoài Tạ Hổ bán hàng khí thế ngất trời. Thời buổi này bách tính thiếu dầu thiếu thịt, nên phần thịt mỡ trên người lợn rừng bán cực kỳ chạy, ngược lại xương sườn, chân giò và lòng lợn lại ế ẩm.

Tuy con lợn rừng không nhỏ, nhưng không chịu nổi người đông, nên cả con lợn rất nhanh đã bán hết sạch, chút ít còn lại cuối cùng là do Lục Kiều nhanh tay giữ lại.

"Chỗ này không bán nữa."

Lục Kiều giữ lại khoảng một cân thịt lợn, Tạ Hổ giúp nàng g.i.ế.c lợn một buổi, không có tí thịt nào thì không coi được.

Lục Kiều đưa một cân thịt lợn giữ lại cho Tạ Hổ, lại đưa thêm hai cân xương sườn, còn cho thêm một cái chân giò.

Hôm nay cảm ơn ngươi đã giúp đỡ.

Thực ra Lục Kiều g.i.ế.c lợn bán thịt cũng là để tạo mối quan hệ tốt với dân làng, dù sao nàng còn phải sống ở trong thôn một thời gian, hơn nữa bốn đứa nhỏ cũng cần chơi đùa với trẻ con trong thôn.

Nơi này là gốc rễ của Tạ Vân Cẩn, nếu truyền ra những lời đồn đại bất lợi cho hắn, rất dễ ảnh hưởng đến con đường làm quan sau này.

Về phần gia đình Tạ lão căn, Lục Kiều ngược lại chẳng lo lắng, ai bảo bọn họ đuổi Tạ Vân Cẩn đang bị thương nặng ra khỏi nhà chứ.

Tạ Hổ nhìn số thịt Lục Kiều đưa, lập tức định móc tiền ra trả, Lục Kiều ngăn lại: "Ngươi mau cầm lấy đi, nếu không sau này ta không dám nhờ ngươi giúp nữa đâu."

Nhị nãi nãi cũng nhìn ra bản tính của Lục Kiều, con bé này không muốn nợ ân tình của người khác, là người có tâm tính tốt, nhưng sao trước kia lại như vậy nhỉ?

Nhị nãi nãi nghĩ mãi không ra, nhìn Tạ Hổ nói: "Được rồi, Tam thẩm cháu cho thì cứ cầm về đi."

Tạ Hổ vui vẻ đáp một tiếng: "Vâng ạ."

Sau khi Tạ Hổ đi, Nhị nãi nãi bỗng phát hiện ra một chuyện, Lục Kiều bán hết sạch thịt lợn rừng rồi, trong nhà chẳng còn miếng thịt nào.

"Cháu không để lại thịt à?"

Lục Kiều ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn ra sân, thấy bốn đứa nhỏ đang không vui bĩu môi, đứng đó đầy vẻ tủi thân.

Bốn đứa nhỏ thấy Lục Kiều nhìn sang, lập tức quay người chạy đi, xem ra là giận rồi.

Lục Kiều buồn cười nhìn Nhị nãi nãi nói: "Vẫn còn một cái đầu lợn, xương sườn, chân giò, với cả lòng lợn nữa ạ."

Tóm lại đều là những thứ dân làng không thèm mua.

Nhị nãi nãi thở dài: "Mấy thứ đó đâu phải đồ ngon gì, chẳng có mỡ."

Lục Kiều lại không thấy vậy, sườn xào chua ngọt, chân giò hầm đậu nành, đầu lợn kho và lòng lợn gan lợn kho, ăn ngon phải biết.

Có điều thiếu gia vị là thật, hoa tiêu, bát giác, hồi hương... biết mua ở đâu đây?

Lục Kiều vừa nghĩ vừa cười nói với Nhị nãi nãi: "Mấy thứ này làm lên ăn ngon lắm, lát nữa cháu làm xong sẽ biếu Nhị nãi nãi một bát nếm thử."

"Được rồi, cháu xử lý mấy thứ này đi," Nhị nãi nãi nhìn đống đồ đó, quan tâm hỏi: "Có cần gọi Xuân Yến qua giúp không?"

Lục Kiều lắc đầu: "Không cần đâu ạ, cháu tự làm được."

Tạ Hổ làm đồ rất sạch sẽ, không tốn nhiều công sức lắm.

Nhị nãi nãi lại dặn dò vài câu rồi mới đi. Lục Kiều quay người vào phòng ngủ phía Đông, bốn đứa nhỏ đang ủ rũ nằm bò bên mép giường, thấy Lục Kiều vào, cả bốn đồng loạt quay đầu nhìn vào trong giường, không thèm nhìn nàng, bộ dạng rõ ràng là đang giận dỗi, nhưng không dám nói.

Lục Kiều buồn cười mở lời: "Giận rồi sao? Không phải vẫn còn thịt đấy à?"

Đại Bảo nhanh ch.óng ngẩng đầu liếc một cái, lí nhí nói: "Đó là thịt người ta không thèm, ăn không ngon."

Lục Kiều lập tức cười nói: "Ta làm mà lại không ngon sao? Hai ngày nay ta nấu cơm các con thấy có khó ăn không?"

Bốn đứa nhỏ lập tức lắc đầu, mụ đàn bà xấu xa nấu cơm thơm lắm, thơm hơn người nhà họ Tạ nấu nhiều.

Lục Kiều lại nói: "Mấy thứ này ta có thể làm rất ngon, cho nên các con đừng lo, với lại các con quên là nhà ta vẫn còn hai con gà rừng và một con thỏ rừng sao? Hôm nay hầm canh gà cho các con uống trước nhé."

Nàng vừa nói, mắt bốn đứa nhỏ liền sáng lên, hết giận ngay.

Lục Kiều thấy chúng không giận nữa, xoay người định đi, vừa quay đầu lại thấy Tạ Vân Cẩn đang nằm trên giường, sắc mặt có chút cứng ngắc, người dường như cũng căng cứng lại. Lục Kiều lập tức quan tâm bước tới: "Chàng sao thế? Khó chịu ở đâu à?"

Tạ Vân Cẩn quay đầu nhìn nàng, há miệng rồi lại lắc đầu, nhưng thần sắc vẫn không tốt lắm.

Hắn như vậy, Lục Kiều chợt nhớ tới vẻ mặt lúc hắn muốn đi tiểu trước đó, chẳng lẽ là muốn đi tiểu?

"Là muốn đi tiểu sao?"

Tạ Vân Cẩn lắc đầu, nhưng vẫn không nói nên lời. Lục Kiều suy nghĩ sâu hơn một chút, nhớ ra Tạ Vân Cẩn bị thương mấy ngày nay vẫn chưa đi đại tiện, cái này e là muốn đi đại tiện rồi.

"Chàng muốn đi nặng?"

Lục Kiều vừa dứt lời, sắc mặt Tạ Vân Cẩn thay đổi liên tục, xanh rồi lại đen, đen rồi lại xanh.

Lục Kiều nhìn là hiểu ngay, nhưng mấy cây tre nàng mang từ trên núi về lúc trước vẫn chưa kịp làm thành bồn cầu giản dị, giờ phải làm sao?

Lục Kiều nhìn Tạ Vân Cẩn, nhanh ch.óng suy nghĩ. Khó khăn lớn nhất của Tạ Vân Cẩn hiện tại là chấn động não không thể cử động, vừa động là ch.óng mặt dữ dội, thậm chí buồn nôn, còn xương sườn bị gãy trước n.g.ự.c và xuất huyết nội tạng thì còn có thể cố chịu đựng một chút.

"Hay là, ta lấy thùng phân vào, chàng vịn vào ta ngồi lên đó giải quyết một chút."

Trước mắt chỉ có thể làm như vậy thôi.

Tạ Vân Cẩn không từ chối, thực sự cũng là hết cách rồi, nhịn nữa hắn sợ mình không nhịn nổi.

Lục Kiều lập tức ra ngoài xách thùng phân vào.

Trong phòng, Tạ Vân Cẩn tuyệt vọng nhận mệnh, nhắm mắt lại ra vẻ phó mặc cho ông trời.

Lục Kiều cũng không cười nhạo hắn, đây là tâm bệnh của rất nhiều bệnh nhân bị liệt, có người thậm chí không giải quyết được trên giường, cứ nhịn mãi.

Lục Kiều đi tới bên giường, cúi người định bế Tạ Vân Cẩn.

Tạ Vân Cẩn giật mình mở mắt, trừng nàng: "Cô làm gì vậy?"

Lục Kiều cạn lời giật giật khóe miệng nói: "Bế chàng chứ làm gì, nếu không chàng xuống kiểu gì?"

Tạ Vân Cẩn giãy giụa: "Cô thả ta xuống, ta có thể tự làm."

Lục Kiều nhớ tới chuyện đêm hôm đó tên này xuống giường định g.i.ế.c nàng, sắc mặt không khỏi cứng đờ.

Nhưng nàng không buông Tạ Vân Cẩn ra, vẫn kiên quyết bế hắn, không phải để ăn đậu hũ, mà là người này bị thương cực nặng, còn giãy giụa nữa thì chỉ làm bệnh tình nặng thêm.

"Được rồi, chàng đừng có quậy nữa, quậy nữa là lại ngất xỉu đấy."

Nếu không phải nước linh tuyền của nàng điều dưỡng thể năng cho hắn, thì với sự giày vò của hắn đêm hôm đó, hắn bây giờ không c.h.ế.t cũng chẳng cử động nổi.

Hắn bây giờ được như thế này, đều là nhờ nàng lén dùng nước linh tuyền điều dưỡng.

Lục Kiều vừa nghĩ vừa bế thốc Tạ Vân Cẩn đi, chuẩn kiểu bế công chúa.

Tạ Vân Cẩn kinh ngạc đến ngây người, lần đầu tiên trực diện cảm nhận sức lực của Lục Kiều, người phụ nữ này sao lại có sức lực lớn đến thế? Trước kia sao không phát hiện ra?

Lục Kiều bế Tạ Vân Cẩn đi tới bên cạnh thùng phân, đặt hắn xuống, đưa tay định cởi quần trong cho Tạ Vân Cẩn.

Tạ Vân Cẩn giật mình tỉnh lại, đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng, hắn mím c.h.ặ.t môi mỏng, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lục Kiều, bộ dạng đó cứ như thể Lục Kiều là tên lưu manh có ý đồ bất chính vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.