Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 25: Kẻ Đến Gây Sự

Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:03

Trương thị lập tức cười nói: "Được."

Bà quay người bỏ con thỏ vào bếp, xách cái làn đi ra vườn rau hái rau.

Trước cửa nhà chính, Tạ Phú Quý quan tâm hỏi tình hình của Tạ Vân Cẩn, cuối cùng thấm thía nói với Lục Kiều.

"Vân Cẩn tuy gặp phải kiếp nạn lớn như vậy, nhưng không có nghĩa là sau này không thể ngóc đầu lên được, chân của nó lúc trước đại phu ở Bảo Hòa Đường nói rồi, có thể làm phẫu thuật, cho nên cháu phải đối xử tốt với nó, sau này nó công thành danh toại, cháu cũng được hưởng phúc theo."

Lục Kiều nghe Tạ Phú Quý nói vậy, giật giật khóe miệng, hưởng phúc thì nàng không trông mong, chỉ cần đừng nhớ thương tính sổ với nàng là được.

Nhưng qua lời này, cũng biết Tạ Phú Quý kỳ vọng vào Tạ Vân Cẩn nhiều thế nào, dù Tạ Vân Cẩn bị thương thành như vậy, ông vẫn ôm hy vọng.

"Cháu biết rồi, Thôn trưởng."

Trong sân, hai đứa cháu của Tạ Phú Quý là Đại Đầu và Mao Mao, nhìn chằm chằm vào chong ch.óng tre trong tay ba đứa trẻ sinh ba.

Lục Kiều nhìn ba đứa trẻ nói: "Nhị Bảo, Tam Bảo, Tứ Bảo, đưa chong ch.óng tre trong tay cho các ca ca chơi một chút."

Ba đứa trẻ lập tức không vui cau mày, đây là món đồ chơi đầu tiên chúng nhận được, chúng không muốn cho người khác chơi.

Nhưng dưới uy quyền của Lục Kiều, chúng lại không dám nói không cho, có điều trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ không tình nguyện.

Lục Kiều ôn tồn nhỏ nhẹ nói: "Có đồ chơi thì nên chơi cùng bạn bè, sau này Đại Đầu và Mao Mao có đồ tốt cũng sẽ chơi cùng các con."

Ba đứa nhỏ cuối cùng cũng đồng ý, mấy đứa trẻ rất nhanh đã chơi cùng nhau, trong sân tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

Tạ Phú Quý nhìn cảnh này, quay đầu nhìn sang Lục Kiều, vợ thằng Vân Cẩn dường như đã thay đổi, nàng của trước kia thực sự là một mụ đàn bà chanh chua hồ đồ, bây giờ lại hoàn toàn như biến thành một người khác.

Chẳng lẽ vì Vân Cẩn gặp đại nạn, nàng đã thay đổi triệt để?

Tạ Phú Quý chỉ có thể nghĩ như vậy, nhưng trong lòng lại thấy rất an ủi, nghe nói vợ thằng Vân Cẩn cũng biết chữ, dạy dỗ con cái ra dáng ra hình, trẻ con nhà họ sau này có thể chơi cùng trẻ con nhà nàng.

Tạ Phú Quý đang nghĩ ngợi, Trương thị xách một làn rau đi vào.

"Vợ thằng Vân Cẩn, cháu ăn hết lại sang nhà bác hái, vườn rau kia mọc nhiều rau lắm, không ăn cũng già mất."

Bà nói xong đưa làn rau cho Lục Kiều, đồng thời gợi ý: "Bác thấy cái sân nhà cháu trống huếch trống hoác, có thể trồng ít rau đấy."

Lục Kiều lập tức gật đầu: "Cháu cũng nghĩ vậy, chiều nay định lên trấn, xem tiệm rèn có bán cuốc không, để khai khẩn sân trước sân sau ra trồng rau, như vậy sau này ăn rau cũng tiện."

Trương thị tán thành: "Ừ, đúng là cái lý này."

Trương thị nói xong nhớ tới chiều nay xe bò sẽ lên trấn, mở miệng nói: "Xe bò nhà bác chiều nay lên trấn, chiều cháu qua đây nhé."

Nhà Tạ Phú Quý có một con bò, lúc nông nhàn, bò dùng để cày cấy, bình thường thì chở người trong thôn lên thị trấn, tất nhiên là có thu tiền, mỗi chuyến đi trấn, cả đi lẫn về là hai văn tiền, nếu trong thôn có năm sáu người, nhà họ sẽ chở một chuyến.

Tạ Phú Quý cũng nhìn Lục Kiều nói: "Chiều nay cháu qua đây, đi cùng xe bò của Thiết Ngưu lên trấn, đỡ phải đi bộ."

Tạ Thiết Ngưu là con trai cả của Tạ Phú Quý, bình thường xe bò đưa đón người lên trấn là do anh ta phụ trách.

"Vâng ạ, cảm ơn Thôn trưởng và thím, cháu về trước đây, cháu phải về chuẩn bị đồ ăn."

"Về đi."

Bốn mẹ con chuẩn bị rời đi, Đại Đầu và Mao Mao trông mong nhìn chằm chằm chong ch.óng tre trong tay Nhị Bảo và Tam Bảo.

Lục Kiều nhìn ba đứa trẻ, phát hiện chúng nắm c.h.ặ.t chong ch.óng tre, rõ ràng sợ nàng bắt chúng tặng cho Đại Đầu và Mao Mao.

Lục Kiều cũng hiểu cho chúng, lần đầu tiên có đồ chơi, chắc chắn không nỡ tặng đi, cho dù nàng làm lại cho chúng, ý nghĩa cũng khác rồi, cho nên nàng cũng không ép chúng tặng.

"Đại Đầu, Mao Mao, chiều nay ta làm hai cái cho các cháu được không?"

Lục Kiều vốn định nói Tam thẩm làm hai cái cho các cháu, kết quả tính vai vế, trời ơi, Đại Đầu và Mao Mao phải gọi nàng là Tam nãi nãi.

Lục Kiều mặt đầy vạch đen, nàng còn trẻ thế này đã làm bà rồi, vội vàng không nói nữa.

Đại Đầu và Mao Mao thì rất vui vẻ, liên tục gật đầu, một câu Tam nãi nãi, hai câu Tam nãi nãi.

"Tam nãi nãi, vậy chiều bà nhớ mang sang nhé."

"Tam nãi nãi, bà đừng quên đấy ạ."

Lục Kiều toát mồ hôi dắt ba đứa nhỏ đi, ba đứa nhỏ thì lại rất vui vẻ.

Lục Kiều không bắt chúng tặng chong ch.óng tre cho Đại Đầu và Mao Mao, trong lòng chúng rất vui.

Trên đường đi, liên tục có người chào hỏi Lục Kiều, Lục Kiều cũng lần lượt khách sáo nói chuyện với người ta.

Nhưng trong số đó cũng có kẻ ngứa mắt nàng nói lời chua ngoa.

"Gớm, Tú tài nương t.ử đây là đi biếu quà nhà Thôn trưởng đấy à, hơ hơ, cha mẹ ruột không biếu lại đi biếu người ngoài, đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa."

Lục Kiều nhìn sang, phát hiện người nói chuyện chính là La Quế Hoa, người trong thôn vốn luôn không hợp với nguyên thân.

La Quế Hoa không hợp với nguyên thân là vì bà ta không hợp với mẹ của nguyên thân.

La Quế Hoa hồi trẻ để ý cha của nguyên thân, kết quả giữa đường bị mẹ nguyên thân nẫng tay trên, La Quế Hoa và mẹ nguyên thân cứ như kẻ thù, sau này La Quế Hoa gả đến thôn Tạ Gia.

Vốn dĩ chuyện này qua rồi thì thôi, ai ngờ nguyên thân cũng gả đến thôn Tạ Gia, còn gả cho Tú tài duy nhất trong thôn, La Quế Hoa lần này tức điên, mỗi lần nhìn thấy nguyên thân là châm chọc khiêu khích, tất nhiên nguyên thân cũng chẳng khách sáo với bà ta.

Chỉ cần La Quế Hoa gây sự, cô ta liền mở miệng c.h.ử.i, kết quả quan hệ hai người ngày càng tồi tệ.

Sau khi Lục Kiều tìm hiểu về người phụ nữ La Quế Hoa này từ trong ký ức, lập tức châm chọc lại.

"Xưa nay cha không từ thì con không hiếu, làm bề trên trước tiên phải ra dáng bề trên, con cháu bên dưới mới hiếu thuận chu đáo. Tôi lớn thế này rồi, chưa từng nghe nói có cha mẹ nào đuổi con trai bị thương nặng ra khỏi nhà, tất nhiên Quế Hoa thẩm t.ử cũng thuộc loại người này, cho nên không thể hiểu được cảm nhận của chúng tôi."

Lục Kiều nói xong dắt Tam Bảo đi, phía sau La Quế Hoa tức giận c.h.ử.i ầm lên: "Con mụ béo c.h.ế.t tiệt, tưởng gả cho Tú tài là lên trời rồi à, giả vờ giả vịt với bà, cái đồ đĩ thõa cướp đàn ông của người khác không biết xấu hổ."

Bà ta c.h.ử.i xong quay người đi về phía nhà Tạ lão căn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.