Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 362: Rơi Xuống Mật Đạo, Lục Kiều Hé Lộ Thân Phận Xuyên Không

Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:45

Tạ Vân Cẩn lập tức đáp lời. Lục Kiều lặng lẽ lấy t.h.u.ố.c mê ra, chuẩn bị khi đối phương vừa thả người, Nguyễn Khai và Nguyễn Trúc cướp Nhị Bảo và Hàn Nam Phong đi, nàng sẽ dùng t.h.u.ố.c với Tạ Vân Cẩn, làm hắn hôn mê rồi đưa vào không gian.

Nàng không thể làm Tạ Vân Cẩn hôn mê và đưa hắn vào không gian trước khi Nhị Bảo và Hàn Nam Phong được cứu đi. Nếu làm như vậy, đối phương rất có thể sẽ thẹn quá hóa giận mà g.i.ế.c c.h.ế.t Nhị Bảo và Hàn Nam Phong.

Hắc y nhân đối diện vung tay lên, thủ hạ phía sau thả hai đứa trẻ ra.

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều chậm rãi nhấc chân đi về phía trước. Phía sau những thân cây cao lớn sau lưng hắc y nhân đối diện, chợt có hai bóng người nhanh như gió lốc lao ra như tên b.ắ.n. Một người lao ra hướng về phía Nhị Bảo và Hàn Nam Phong, ôm ngang lấy bọn chúng.

Người còn lại lao thẳng về phía hắc y nhân, thân ảnh hóa thành ảo ảnh, ra tay chính là sát chiêu g.i.ế.c người.

Lục Kiều mắt thấy Nhị Bảo và Hàn Nam Phong bị cướp đi rồi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn. Nàng nhanh ch.óng quay đầu chuẩn bị hạ d.ư.ợ.c Tạ Vân Cẩn.

Không ngờ trong bóng đêm trường tiễn nhanh như sao băng, lao thẳng về phía Tạ Vân Cẩn. Trong bóng tối Lý Nam Thiên hét lớn một tiếng: "Công t.ử cẩn thận."

Lý Nam Thiên vừa dứt lời, giơ tay b.ắ.n một viên đá tới, lao thẳng vào mũi tên dài kia. Mũi tên lập tức bị đ.á.n.h lệch hướng rơi về nơi khác.

Ai ngờ ngay sau đó mũi tên thứ hai cũng b.ắ.n ra, mũi tên thứ hai vừa vặn va vào mũi tên thứ nhất, mũi tên thứ nhất lại đổi hướng, lao thẳng về phía Lục Kiều.

Sắc mặt Lý Nam Thiên lập tức biến đổi, hét lớn: "Nương t.ử cẩn thận."

Tạ Vân Cẩn nhanh ch.óng quay đầu, mắt thấy trường tiễn b.ắ.n về phía người Lục Kiều, hắn không hề nghĩ ngợi, vươn tay lao tới ôm chầm lấy Lục Kiều.

Lục Kiều vừa vặn thả t.h.u.ố.c mê ra, không ngờ Tạ Vân Cẩn chợt ôm lấy nàng, trường tiễn găm thẳng vào vai trái của hắn. Lực của mũi tên hất văng hai người bọn họ, hai người ngã phịch xuống đường núi, lăn xuống dưới núi.

Nhưng chỉ lăn hai vòng, dưới thân vang lên tiếng rầm rầm, giống như cơ quan được mở ra, nơi hai người lăn xuống chợt trống rỗng, hai người ôm c.h.ặ.t lấy nhau thành một đoàn, rơi xuống mật đạo tối đen như mực.

Phía trên đỉnh đầu, cơ quan trong nháy mắt khép lại.

Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, mọi người hoàn toàn không kịp đề phòng. Trên núi, đám người Nguyễn Khai Nguyễn Trúc kinh hô thất thanh: "Công t.ử, nương t.ử."

Nhị Bảo và Hàn Nam Phong sợ tới mức khóc lớn.

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều rơi bịch một tiếng, từ phía trên mật đạo rơi xuống trong mật đạo.

Trong mật đạo, đưa tay không thấy được năm ngón, bốn phía một mảnh đen kịt.

Tuy rằng hai người không nhìn thấy đối phương, nhưng Lục Kiều lại ngửi thấy mùi m.á.u tươi nồng nặc trong không khí. Nàng nghĩ đến chuyện Tạ Vân Cẩn liều mình cứu nàng, tâm Lục Kiều rối loạn.

Nàng vươn tay sờ người bên cạnh, sờ được lại là một mảng dính nhớp, không ngoài dự đoán đây là m.á.u Tạ Vân Cẩn chảy ra.

Lục Kiều hoảng hốt kêu lên: "Tạ Vân Cẩn, chàng không sao chứ, chàng không sao chứ?"

Trong bóng tối, giọng nói yếu ớt của Tạ Vân Cẩn vang lên: "Ta không sao, nàng đừng hoảng."

Hắn nói xong, chợt vươn tay sờ soạng qua, nắm c.h.ặ.t lấy tay Lục Kiều: "Lục Kiều, có thể đồng ý với ta một chuyện không? Nếu, nếu chúng ta có thể thuận lợi ra ngoài, nàng có thể ở lại bên cạnh ta và các con, đừng đi được không?"

"Ta có lẽ không đủ tốt, nhưng ta sẽ nỗ lực học làm một người tướng công tốt, chỉ cầu xin nàng ở lại bên cạnh ta, được không?"

Lục Kiều nghe Tạ Vân Cẩn nói, nghĩ đến những hành động của người này đối với nàng gần đây, tâm tư nàng một mảnh hỗn loạn. Thật ra Tạ Vân Cẩn làm tất cả mọi chuyện đối với nàng, nàng đều có cảm giác, chỉ là nàng không phải người kia, nàng là một người khác a.

Trong bóng tối, Lục Kiều chợt nảy sinh dũng khí cực lớn, nàng u u mở miệng: "Tạ Vân Cẩn, nếu ta nói với chàng, ta không phải Lục Kiều ban đầu, ta chỉ là một luồng linh hồn đến từ dị thế, chàng có tin không?"

Tạ Vân Cẩn nghe Lục Kiều nói, lập tức cười mở miệng nói: "Tin, sao lại không tin, ta đã sớm biết nàng không phải cô ta rồi."

Lần này đổi lại Lục Kiều kinh ngạc, nàng ước chừng quay đầu nhìn về hướng bóng tối: "Chàng nói chàng đã sớm biết ta không phải cô ta rồi?"

Đúng, ta đã sớm biết rồi, không lâu sau khi nàng vừa xuyên tới ta đã biết rồi. Cho nên ta mới chấp nhận nàng, nếu nàng là người của lúc trước, ta sẽ không chấp nhận đâu. Đương nhiên người của lúc trước, cũng sẽ không tốt như nàng vậy.

Tạ Vân Cẩn càng nói giọng càng yếu ớt, nhưng vì để nhận được một câu khẳng định của Lục Kiều, hắn c.ắ.n răng kiên trì.

"Lục Kiều, nàng có thể đồng ý với ta ở lại bên cạnh ta và các con không đi không?"

Lục Kiều nghĩ đến nguyện vọng trong lòng mình kiếp trước, chính là tìm một người yêu nàng thương nàng. Tuy rằng Tạ Vân Cẩn có thể chưa đủ đạt chuẩn, nhưng ở thời đại này, người đàn ông như hắn đã rất hiếm có rồi. Hứa hẹn không nạp thiếp, thương con, còn nỗ lực học làm một người tướng công tốt, đây chẳng phải là người nàng muốn tìm sao?

Tuy nhiên Lục Kiều nghĩ đến đây là một quyển sách, trong sách Tạ Vân Cẩn có thê t.ử, cuối cùng hắn có bị cốt truyện trong sách ảnh hưởng mà chấp nhận người phụ nữ kia hay không, đến lúc đó nàng phải làm sao?

Nhưng bảo nàng cứ như vậy buông tha một người như thế, nàng lại cảm thấy không cam lòng, bởi vì ở trước mặt Tạ Vân Cẩn, nàng chưa bao giờ là nguyên chủ, mà là chính bản thân mình.

"Tạ Vân Cẩn, ta không biết hai chúng ta có thích hợp ở bên nhau hay không, nhưng ta quyết định cho chàng một cơ hội, thời gian lấy một năm rưỡi làm hạn định. Nếu hai người chúng ta trải qua chung sống, phát hiện đối phương rất thích hợp, vậy thì một năm rưỡi sau, chúng ta sẽ ở bên nhau."

Thời gian Lục Kiều đưa ra, chính là thời gian sau khi Tạ Vân Cẩn vào kinh. Nếu sau khi Tạ Vân Cẩn vào kinh, không bị cốt truyện trong sách ảnh hưởng, mà hai người bọn họ lại rất thích hợp, vậy thì bọn họ sẽ ở bên nhau đi.

Lời của Lục Kiều, Tạ Vân Cẩn tuy rằng không hài lòng, nhưng vẫn rất vui vẻ. Ít nhất, Lục Kiều không một lời phản đối, nàng cho hắn một khoảng thời gian, điều này rất tốt rồi.

Tạ Vân Cẩn vui vẻ xong, người nghiêng một cái trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Một bên Lục Kiều cảm nhận được sức nặng trên vai mình, không khỏi kinh hô: "Tạ Vân Cẩn, chàng không sao chứ, chàng không sao chứ?"

Nàng nói xong chợt nhớ tới chuyện mình hạ d.ư.ợ.c Tạ Vân Cẩn lúc trước, cho nên Tạ Vân Cẩn hôn mê rất có thể không phải nguyên nhân trúng tên hôn mê, là do nàng hạ d.ư.ợ.c hắn.

Nàng vẫn nên đưa hắn vào không gian trước, chữa trị vết thương do tên b.ắ.n một chút.

Lục Kiều đang định đưa Tạ Vân Cẩn vào không gian, trong bóng tối, mật đạo chợt tràn qua một trận mùi lạ, nàng lược một chút liền ngửi ra mùi trong mật đạo vậy mà có chứa độc.

Điều này nói lên cái gì? Nói lên bọn họ rơi vào mật đạo là do đối phương ép bọn họ vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.