Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 602: Nam Nữ Thụ Thụ Bất Thân

Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:11

Lục Kiều cũng không để ý Triệu Lăng Phong, nàng nghĩ đến một chuyện khác, nhìn Tạ Vân Cẩn và Triệu Lăng Phong nói.

"Ta nghĩ đến một chuyện, phương t.ử giao cho Yến Vương, hình như không có cách nào giao cho tam đại tác phường của chúng ta sản xuất, trước mắt Yến Vương không muốn để lộ hai người, nếu giao phương t.ử cho tam đại tác phường sản xuất, chắc chắn sẽ bị Tấn Vương bọn họ để mắt tới, nếu bọn họ phái người tới tra, chưa chắc không tra ra nội tình."

"Nếu công thức không giao cho ba xưởng lớn của chúng ta sản xuất, vậy thì trong công thức còn cần một số d.ư.ợ.c dẫn do ta chế mới có thể hoàn thành V-Kali thực sự."

Lục Kiều vừa nói, Tạ Vân Cẩn liền hiểu, Kiều Kiều là muốn thêm nước linh tuyền vào trong V-Kali, như vậy công hiệu của V-Kali sẽ tăng lên rất nhiều, hơn nữa t.h.u.ố.c này có lợi cho sức khỏe.

Tạ Vân Cẩn biết Lục Kiều làm những việc này, ngoài kiếm tiền, cũng là một lòng vì bá tánh, trong lòng hắn rất tự hào, chậm rãi quay đầu nhìn Triệu Lăng Phong nói: "Các người có thể mở một xưởng khác ở Lưu Dương, Lưu Dương vừa là đất phong của Yến Vương, cũng là nơi có hồ muối Kali, như vậy vừa không để người khác tra ra chúng ta, cũng tiện cho việc sản xuất t.h.u.ố.c."

Triệu Lăng Phong và Lục Kiều vừa nghe liền tán thành chuyện này.

"Được, cứ làm theo lời Tạ đại nhân nói."

Ba người quyết định xong chuyện này, Triệu Lăng Phong nhìn Lục Kiều nói: "Tôi về sẽ lập tức sắp xếp người đi đến hồ muối Kali bên kia mang muối Kali về giao cho cô, để cô làm thí nghiệm."

"Được."

Lục Kiều muốn chiết xuất dung dịch Penicillin, sau đó thêm Kali vào để chế thành t.h.u.ố.c tiêu viêm có thể uống.

Triệu Lăng Phong nghe Lục Kiều nói, vui vẻ lập tức đứng lên, chuẩn bị trở về bắt tay làm chuyện này, kết quả vừa đứng dậy phát hiện con gái còn chưa qua đây, Triệu Lăng Phong cũng lười kiên trì bắt con gái về.

"Ngọc La đành nhờ hai vị chăm sóc vậy."

Nói xong xoay người đi luôn, phía sau Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều hai mặt nhìn nhau, con gái không cần nữa à? Tin tưởng nhà bọn họ như vậy sao? Còn nữa không sợ con gái biết sẽ đau lòng sao?

Kết quả Triệu Ngọc La biết cha mình đi rồi, vui mừng khôn xiết, hưng phấn chạy đến trước mặt Nhị Bảo nói: "Nhị Bảo, ta lại có thể ở lại chơi với huynh rồi."

Đại Bảo Tam Bảo Tứ Bảo cười khúc khích, trước kia bọn chúng còn nhỏ, đối với vợ nhỏ gì đó đều không có cảm giác gì, bây giờ lớn hơn chút, hiểu biết về vợ nhỏ gì đó nhiều hơn, cho nên liền có ý cười nhạo Nhị Bảo.

Khuôn mặt nhỏ của Nhị Bảo đỏ lên, hung hăng trừng mắt nhìn Đại Bảo Tam Bảo và Tứ Bảo một cái, sau đó cậu bé quay đầu nhìn Triệu Ngọc La, nghiêm túc nói: "Triệu Ngọc La, nam nữ thụ thụ bất thân, chúng ta lớn rồi, sau này đừng dính lấy nhau, như vậy sẽ bị người ta chê cười, còn nữa muội lớn lên gả chồng thế nào?"

Triệu Ngọc La vẻ mặt không thèm để ý nói: "Ta mới không gả chồng, ta muốn gả cũng gả cho huynh."

Nhị Bảo vẻ mặt không thể tin nổi nói: "Ta không phải đã nói không cưới muội sao?"

Triệu Ngọc La tức giận nói: "Tại sao huynh không chịu cưới ta, là ta không đủ đẹp sao? Là ta không đủ tốt sao? Là ta không đủ thích huynh sao? Huynh nói đi, huynh nói ra ta sẽ sửa."

Nhị Bảo nghe đến ngây người, không biết phản bác thế nào.

Triệu tiểu mỹ nữ đắc ý cười.

Nhà họ Tạ mở tiệc lưu thủy ba ngày, người trong thôn ai nấy ăn đến bụng căng tròn, cuối cùng không ăn nổi nữa.

Trong thôn từ người lớn đến trẻ nhỏ, không ai là không vui vẻ, chỉ trừ đám người Tạ Đại Cường nhà họ Tạ, đám người Tạ Đại Cường càng nhìn càng thấy như bị khoét tim, nếu tam đệ không mở tiệc lưu thủy gì đó, đưa số tiền này cho bọn họ thì tốt biết bao.

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều đều lười để ý bọn họ.

Lục Kiều thậm chí còn lén gặp Vương quả phụ và bà t.ử mình sắp xếp tới trước đó một lần, dặn dò bọn họ nhất định phải trông chừng kỹ gia đình Tạ Đại Cường và gia đình Tạ Vân Hoa, nếu bọn họ dám lén lút làm ra chuyện phi pháp gì, nhất định phải phái người đưa tin đi phủ thành bên kia.

Vương quả phụ và bà t.ử một lời đồng ý.

Ba ngày sau, Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều thu dọn đồ đạc thỏa đáng, chuẩn bị về phủ thành bên kia nhậm chức.

Tộc trưởng và thôn trưởng đưa người trong thôn tới tiễn bọn họ, hiện tại địa chỉ tộc học trong thôn đã chọn xong, chỉ đợi Tạ Vân Cẩn sắp xếp người tới trù tính xây dựng.

"Cháu vừa về đến phủ thành sẽ sắp xếp Tiêu thúc về làm những việc này, mọi người đừng sốt ruột."

Tộc trưởng và thôn trưởng biết Tiêu thúc chính là Tiêu Sơn vốn sống trong thôn, vừa nghe Tạ Vân Cẩn bảo Tiêu Sơn tới làm những việc này, tộc trưởng và thôn trưởng liền vui vẻ, như vậy bọn họ cũng có thể nói chuyện được.

"Được, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Vân Cẩn cháu."

Cửa ra vào, người trong thôn mồm năm miệng mười tiếp lời: "Chúng tôi tin tưởng Vân Cẩn."

"Đúng, tin tưởng ngươi có thể sắp xếp tốt những việc này."

Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều lại nói với tộc trưởng thôn trưởng vài câu, sau đó đứng dậy định đi.

Không ngờ mấy người còn chưa kịp đi, ngoài cửa Lâm Đông vội vã đi vào bẩm báo: "Chủ t.ử, bên ngoài viện có một vị đồng môn tới."

Tạ Vân Cẩn nhướng mày, hỏi: "Vị đồng môn nào a."

"Đỗ tú tài."

Tạ Vân Cẩn lập tức nhớ tới đồng môn Đỗ Nghị trước kia, người này và hắn giao tình cũng được, Đỗ Nghị tính tình hướng nội, không thích nói chuyện lắm, hơn nữa có chút ngu hiếu, nhưng làm người coi như đáng khen.

Tuy nhiên theo sự hiểu biết của hắn về y, y hẳn là sẽ không tới tìm hắn mới đúng, bỗng nhiên tới tìm hắn, chắc chắn là có việc.

Tạ Vân Cẩn lập tức phân phó Lâm Đông mời người vào.

Lâm Đông xoay người đi ra, trong phòng, tộc trưởng và thôn trưởng đứng dậy nói: "Vân Cẩn, cháu có khách, cứ tiếp đãi trước, chúng ta ra ngoài viện đợi cháu."

"Được."

Tạ Vân Cẩn đoán Đỗ Nghị lúc này tới tìm hắn, chắc chắn là có việc tìm hắn, nếu không y sẽ không tới.

Tộc trưởng và thôn trưởng chân trước dẫn người đi ra ngoài, chân sau Đỗ Nghị và Đàm Tiểu Nha đã cục súc đi vào.

Hai người vừa vào, liền rất không tự nhiên, nhất là Đàm Tiểu Nha, nhìn thấy Lục Kiều hào nhoáng xinh đẹp ở phía trên, càng thêm tự ti không tự nhiên, nhưng vì tướng công có sách để đọc, nàng ấy vẫn cố nén sự khó chịu trong lòng.

Lục Kiều tự nhiên nhìn ra sự không tự nhiên của Đàm Tiểu Nha, nàng cười đứng dậy đi đến trước mặt Đàm Tiểu Nha, kéo nàng ấy đi sang một bên ngồi xuống.

"Hai người sao lại rảnh rỗi qua đây?"

Lục Kiều nhìn ra sắc mặt Đỗ Nghị và Đàm Tiểu Nha đều không tốt lắm, có chút tiều tụy, thần dung mệt mỏi.

Đỗ Nghị và Đàm Tiểu Nha thấy dáng vẻ thân thiết của Lục Kiều, hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ lúc đến, bọn họ rất lo lắng, sợ Tạ Vân Cẩn và Lục Kiều hai người không thèm để ý bọn họ, hiện tại thấy Lục Kiều vẫn giống hệt như trước kia, trong lòng hai người liền thở phào nhẹ nhõm.

Đàm Tiểu Nha ngượng ngùng nhìn Lục Kiều nói: "Thật ra là có việc tìm hai người."

Nàng ấy nói xong nhanh ch.óng nhìn thoáng qua Đỗ Nghị phía sau, Đỗ Nghị c.ắ.n răng mở miệng nói: "Theo lý ta không nên mạo muội tới cửa, nhưng thực sự là gặp chuyện phiền toái, cho nên mới tới gặp Tạ đại nhân, mong Tạ đại nhân giúp đỡ."

Đỗ Nghị lời chưa nói xong, Tạ Vân Cẩn cười nói: "Đỗ Nghị, huynh thế này là không thú vị rồi, chúng ta là đồng môn, riêng tư vẫn là đừng một câu Tạ đại nhân hai câu Tạ đại nhân như vậy, huynh vốn gọi ta là gì thì cứ gọi ta là cái đó."

Trong lòng Đỗ Nghị thả lỏng hơn một chút, y ngượng ngùng cười nói: "Vân Cẩn huynh, thật ra ta lần này tới cửa, là muốn nhờ hai người giúp một tay."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.