Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 784: Con Dâu
Cập nhật lúc: 04/03/2026 08:11
Có điều sân khấu chính hôm nay không phải của Đại Bảo và Hồ Lăng Tuyết, mà là của Nhị Bảo và Triệu Ngọc La.
Triệu Ngọc La mười sáu tuổi, sinh ra với làn da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, mày mắt nói không nên lời quyến rũ kiều diễm. Hôm nay nàng mặc một bộ váy lụa màu tím nhạt, eo thắt dải lụa cùng màu, vòng eo thon thả đến mức một bàn tay có thể nắm trọn. Nàng đẹp như tranh vẽ đứng bên đình đài lan can đá trắng, khiến Nhị Bảo nhìn đến ngẩn ngơ.
Mãi cho đến khi Triệu Ngọc La bị cậu nhìn đỏ cả mặt, hờn dỗi một câu: "Đồ ngốc, nhìn cái gì mà nhìn, không nhận ra nữa à."
Một câu nói gợi lên ký ức của Nhị Bảo, thực ra Triệu Ngọc La ngày xưa đã là một mỹ nhân phôi, lớn lên càng thêm tuyệt sắc. Hai năm nay Nhị Bảo vẫn luôn ở trong quân doanh, nhìn thấy nhiều nhất chính là đám lính mới tò te, nào đã từng thấy nữ t.ử xinh đẹp như vậy, bảo sao không nhìn đến ngẩn ngơ.
Triệu Ngọc La vừa hờn dỗi, Nhị Bảo ngượng ngùng gãi đầu nhìn sang chỗ khác, đôi tai màu lúa mạch hơi ửng đỏ, cả người nói không nên lời mất tự nhiên.
Triệu Ngọc La ngược lại hào phóng đi đến trước mặt Nhị Bảo, cười nhìn cậu nói: "Nhị Bảo, đã lâu không gặp."
Nhị Bảo rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, quay đầu cười nhìn Triệu Ngọc La: "Đã lâu không gặp, Triệu Ngọc La."
Hai người nhìn nhau cười, nhớ tới chuyện hồi nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy chuyện hồi nhỏ cũng khá thú vị.
Nhị Bảo mở miệng trước: "Nghe nói muội thi đỗ vào Nữ viện Sùng Đức."
"Đúng vậy, ta nghe Lục di nói huynh thăng lên Giáo úy, còn nhỏ như vậy đã lợi hại thế, xem ra huynh thật sự sẽ đạt được nguyện vọng hồi nhỏ."
Nhị Bảo gật đầu, phát hiện bây giờ nói chuyện với Triệu Ngọc La, tâm trạng rất vui vẻ.
"Ừ, ta nghe nương nói muội bây giờ cũng rất lợi hại, là nữ học viên đứng trong top 3 của Nữ viện Sùng Đức."
Nhị Bảo nói xong lén lút nhìn sang Triệu Ngọc La bên cạnh, bây giờ Triệu Ngọc La yên lặng đứng ở đó, nói không nên lời ưu nhã hào phóng, không còn chút nào dáng vẻ điên điên khùng khùng hồi nhỏ.
Triệu Ngọc La mỉm cười nói: "So với huynh, muội còn kém xa, đúng rồi, lần này huynh về kinh bao lâu thì đi thế."
Nhị Bảo không nói chuyện đi Tây Bắc: "Nhiều nhất là ở vài ngày thôi, thân là quân nhân không tiện rời khỏi quân đội lâu."
Triệu Ngọc La gật đầu: "Lần này chia tay, chúng ta gặp lại không biết là năm nào tháng nào, có lẽ cả đời này cũng sẽ không gặp lại nữa."
Nàng nói lời này vừa có sự thăm dò, cũng có sự thương cảm.
Nhị Bảo nghe nàng nói, trong nháy mắt hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, cậu nhớ tới chuyện nương mình dặn dò, nếu không thích, thì nói rõ với Triệu Ngọc La, để nàng yên tâm đi lấy chồng.
Nhị Bảo quay đầu nhìn về phía Triệu Ngọc La, nghĩ đến việc để nàng đi lấy chồng, trong lòng bỗng nhiên rất khó chịu, hồi lâu không nói gì.
Triệu Ngọc La không nghe thấy cậu nói chuyện, trái tim chìm xuống, hốc mắt hơi ươn ướt, nàng rốt cuộc vẫn không bước vào được trái tim Nhị Bảo, dù cho nàng vẫn luôn nỗ lực trở nên tốt hơn, nàng rốt cuộc vẫn phải buông bỏ cậu rồi.
Nhiều năm như vậy, tuy rằng nàng vẫn luôn phủ nhận đang đợi Nhị Bảo, thực ra nàng đúng là đang đợi cậu, gặp lại cậu một lần, cùng quá khứ của chính mình thực sự làm một cái kết thúc, bây giờ cũng coi như là kết thúc rồi.
Triệu Ngọc La hít sâu, kìm nén sự ướt át nơi khóe mắt, mỉm cười nhìn Nhị Bảo nói: "Muội chúc huynh sớm ngày thực hiện được nguyện vọng của huynh, trở thành Đại tướng quân, lại chúc huynh tìm được lương duyên giai thê, đời này hạnh phúc mỹ mãn."
Triệu Ngọc La nói xong liền muốn đi, phía sau bỗng nhiên vang lên một tiếng quát ch.ói tai không vui: "Nhị Bảo, cô ta là ai?"
Triệu Ngọc La quay đầu nhìn lại, phát hiện một cô nương vóc dáng thấp bé mặc nam trang vẻ mặt giận không kìm được trừng mắt nhìn nàng và Nhị Bảo.
Triệu Ngọc La liếc mắt một cái là nhận ra người mặc nam trang này là một cô nương, nghe thấy cô ta dùng giọng điệu như vậy quát hỏi Nhị Bảo, trong lòng ẩn ẩn có chút suy đoán, trong lòng càng thêm khó chịu.
Cảnh gia cô nương Cảnh Vân xông tới, đứng trước mặt Nhị Bảo và Triệu Ngọc La, tức giận quát hỏi Nhị Bảo: "Cô ta là ai?"
Triệu Ngọc La nhìn Cảnh gia cô nương, lại nhìn Nhị Bảo, hoảng hốt có chút hiểu ra, sắc mặt nàng hơi không tốt mở miệng: "Hóa ra huynh đã tìm được lương duyên."
Thảo nào không chấp nhận nàng.
Triệu Ngọc La quan sát kỹ Cảnh Vân vài lần, cô nương này vóc dáng thấp bé, thuộc kiểu nhỏ nhắn xinh xắn, hơn nữa thần thái có chút kiêu căng ngang ngược, nàng không hiểu Nhị Bảo sao lại thích cô nương như vậy, mà không thích nàng?
Có điều chuyện này không liên quan đến nàng nữa rồi.
Triệu Ngọc La đang định đi, một bên Nhị Bảo vội nhìn về phía nàng giải thích: "Ngọc La, không phải như muội nghĩ đâu, muội nghe ta nói?"
Cậu còn chưa nói hết, một bên Cảnh Vân đưa tay túm lấy tay áo cậu, lần nữa bá đạo quát hỏi: "Nhị Bảo, cô ta là ai?"
Triệu Ngọc La đi ra đang định giới thiệu bản thân, không ngờ phía sau truyền đến tiếng bước chân, Lục Kiều đang dẫn Nhiếp Ngọc Dao và Điền Hoan, Chúc Bảo Châu ba người dạo vườn ở Tạ gia, thuận tiện nói với Nhiếp Ngọc Dao một tiếng, định ra hôn sự cho hai đứa nhỏ.
Dạo này, nàng ngày nào cũng phải ứng phó với người tới cửa, đau đầu vô cùng, Đại Bảo và Hồ Lăng Tuyết định xong hôn sự, những người đó cũng hết tâm tư suy nghĩ.
Nhiếp Ngọc Dao lập tức đồng ý, tỏ vẻ trở về sẽ bàn bạc chuyện này với Hồ Thiện.
Một bên Điền Hoan và Chúc Bảo Châu vội vàng chúc mừng Nhiếp Ngọc Dao, mấy người đang nói chuyện vui vẻ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ồn ào bên này.
Lục Kiều liền dẫn mấy người đi tới, vừa tới nơi đã thấy Cảnh gia cô nương kia khí thế bức người quát hỏi Nhị Bảo, dáng vẻ kia cứ như đang quát hỏi tướng công nhà mình vậy.
Lục Kiều nhìn đã thấy không vui, cô nương này e là được nuông chiều từ bé ở Cảnh gia, cho nên tính tình có chút bá đạo, nhà bọn họ không coi trọng con dâu như vậy.
Lục Kiều dẫn Nhiếp Ngọc Dao và Điền Hoan đi tới, lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Cảnh Vân vừa thấy Lục Kiều xuất hiện, lập tức xoay người chỉ vào Triệu Ngọc La hỏi: "Người phụ nữ này là ai? Sao lại lén lút gặp gỡ Nhị Bảo?"
Lục Kiều nhìn về phía Triệu Ngọc La và Nhị Bảo, nàng phát hiện Nhị Bảo thỉnh thoảng lại nhìn Triệu Ngọc La, dường như muốn giải thích quan hệ với Cảnh Vân.
Lục Kiều thấy cậu như vậy, bỗng nhiên có chút hiểu được ý tứ đằng sau thần thái này của cậu, nàng liền không nhịn được cười rộ lên, như vậy cũng rất tốt.
Nàng nhìn về phía Cảnh Vân nói: "Cô nương này là vị hôn thê mà ta và cha Tạ Văn Gia đã định cho nó, từ rất nhỏ đã định cho bọn nó rồi."
Lục Kiều vừa nói, sắc mặt mấy người trên sân đều thay đổi, người phản ứng lại đầu tiên là Nhị Bảo trong lòng hơi có chút vui mừng trộm, cậu lén lút liếc nhìn Triệu Ngọc La ở một bên, Triệu Ngọc La đang vẻ mặt cổ quái nhìn Lục Kiều.
Cảnh Vân rất nhanh phản ứng lại, bén nhọn mở miệng: "Sao có thể? Ông nội ta rõ ràng nói Tạ Văn Gia là phu quân ông ấy xem mắt cho ta, sao chàng ấy lại đính hôn rồi, sao có thể?"
Lục Kiều bước lên phía trước nói: "Xin lỗi Cảnh tiểu thư rồi, trước đó Tạ Văn Gia viết thư về kinh xin chỉ thị của ta và cha nó, ta và cha nó lập tức bảo nó về kinh một chuyến, chính là để nói cho nó biết chuyện này, không ngờ cô lại đi theo nó trở về."
Lục Kiều nhìn Cảnh Vân một cái nói: "Thực sự rất xin lỗi, ta phái người đưa cô về quân doanh Tây Nam nhé."
Cảnh Vân nhìn Lục Kiều, lại nhìn về phía Nhị Bảo ở một bên, tức giận khóc òa lên, vừa dậm chân vừa hét lớn: "Các người quá bắt nạt người ta rồi."
Nói xong cô ta xoay người chạy ra ngoài, Lục Kiều lập tức gọi Chu Trường An: "Bảo Tiêu quản sự sắp xếp người hộ tống Cảnh cô nương về Tây Nam."
Không thể để cô nương này xảy ra chuyện gì, nếu xảy ra chuyện, thù oán giữa bọn họ và Cảnh gia sẽ lớn chuyện.
Cảnh Vân chạy đi rồi, phía sau Triệu Ngọc La đi đến trước mặt Lục Kiều: "Lục di, người không thích cô nương kia sao?"
Nàng không coi lời Lục Kiều nói là thật, bởi vì nàng biết hôn sự của con cái Lục gia, đều phải được bản thân đồng ý, Nhị Bảo không thích nàng, chắc chắn sẽ không cưới nàng, cho nên nàng quyết định thu hồi tâm tư.
Lục Kiều mỉm cười nói: "Là không thích, ta chỉ thích Ngọc La làm con dâu thứ hai của Tạ gia chúng ta."
Lần này Triệu Ngọc La bị làm cho đỏ bừng cả mặt, tay chân luống cuống cúi đầu nói: "Con cũng thích Lục di, nhưng chuyện này hay là thôi đi ạ."
