Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 788: Xin Lỗi
Cập nhật lúc: 04/03/2026 08:12
Lúc này trước cửa Trần gia không ít người nghe thấy lời của con dâu thứ hai Trần gia, toàn bộ đều quay đầu nhìn lại, không ít người vẻ mặt hóng hớt.
Sắc mặt Lục Kiều hơi trầm xuống nhìn về phía cô con dâu thứ hai này của Trần gia, không khách khí nói: "Ta cảm thấy chuyện này ngươi không nên hỏi chúng ta, mà nên đi hỏi Bệ hạ."
Vì trước đó Bệ hạ tuyên chỉ với bên ngoài nói nạp Trần Anh làm thiếp, cho nên Lục Kiều không tiện vạch trần lời này, nếu không nàng thật muốn nói với con dâu thứ hai Trần gia rằng, Trần Anh chưa chồng mà chửa, Trần gia các ngươi nếu biết chuyện này, xác định sẽ đối xử t.ử tế với Nhị Hoàng t.ử sao, nhất là khi thân thế Nhị Hoàng t.ử không rõ ràng.
Con dâu thứ hai Trần gia nghe Lục Kiều nói, đâu dám nghi ngờ Bệ hạ, nhưng vẫn mày mắt bất thiện lầm bầm nói: "Tóm lại bà con người này âm hiểm lắm, lúc trước cướp của tiểu cô t.ử nhà chúng ta..."
Lời của con dâu thứ hai Trần gia chưa nói xong, con dâu cả Trần gia sắc mặt âm trầm quát về phía cô ta: "Nhị đệ muội mau câm miệng, muội quên cha chồng và mẹ chồng dặn dò muội thế nào rồi sao?"
Nếu con dâu thứ hai Trần gia vào kinh gây chuyện, Trần gia sẽ bỏ cô ta.
Trần nhị nương t.ử lập tức nhớ tới lời cha mẹ chồng, rốt cuộc cũng không nói nữa.
con dâu trưởng Trần gia quay đầu nhìn về phía Lục Kiều bồi lễ nói: "Tạ phu nhân, xin lỗi nhé, cô ấy chính là cái miệng không có chốt cửa, bà đừng chấp nhặt với cô ấy."
Lục Kiều còn chưa nói gì, Tạ Tiểu Ngũ đã tức giận mở miệng: "Bà ta miệng không có chốt cửa, Trần gia các người vì sao còn để bà ta ra ngoài đón khách, nương ta dựa vào cái gì phải chịu sự tức giận của Trần gia các người."
Tạ Tiểu Ngũ nói xong quay đầu nhìn về phía Lục Kiều nói: "Nương, chúng ta về thôi."
Tạ Tiểu Ngũ là người không nhìn nổi nhất cảnh nương chịu ấm ức, nương cậu ở nhà mọi người đều cưng chiều, dựa vào cái gì ra ngoài lại phải chịu sự tức giận của cái gì mà Trần gia này, chẳng qua là dính chút ánh sáng thân phận của Tứ ca mà vào kinh, nhà bọn họ nuôi lớn Tứ ca, thân là người mẫu tộc của Tứ ca, không biết cảm ơn, thế mà còn dám cho nương cậu chịu tức giận, thật là cho bọn họ mặt mũi rồi.
Tạ Tiểu Ngũ tuy rằng tuổi nhỏ, tính khí lại không nhỏ, cậu nói xong vươn tay kéo Lục Kiều, chuẩn bị đưa Lục Kiều về.
con dâu trưởng Tạ gia đâu thể để Lục Kiều đi, Lục Kiều không chỉ là phu nhân quan to nhị phẩm, còn là dưỡng mẫu của Nhị Hoàng t.ử, tuy nói bọn họ là mẫu tộc của Nhị Hoàng t.ử, nhưng Nhị Hoàng t.ử cũng không thân cận bọn họ, ngược lại Tạ gia mới là người ngài ấy thực sự để ý, đệ muội không rõ ràng này của mình đâu hiểu được những lắt léo trong đó.
con dâu trưởng Tạ gia liên tục bồi lễ: "Tạ phu nhân, xin lỗi, là Trần gia ta tiếp đãi không chu đáo, ta thay mặt đệ muội bồi lễ với bà."
con dâu trưởng Tạ gia nói xong âm u nhìn về phía Trần nhị nương t.ử ở một bên: "Còn không mau xin lỗi Tạ phu nhân."
Trần nhị nương t.ử tự nhiên là không muốn xin lỗi, nhưng cô ta nhìn sắc mặt âm trầm của đại tẩu, không dám phản kháng, đành phải lầm bầm nói xin lỗi: "Xin lỗi."
Nói xong còn lẩm bẩm một tiếng, ta cũng đâu có nói sai.
Lục Kiều mắt thấy trước cửa trạch viện Trần gia không ít khách khứa nhìn về phía bên này, nàng tuy rằng giận Trần nhị nương t.ử, nhưng bọn họ thân là mẫu tộc của Nhị Hoàng t.ử, nàng ít nhiều cũng phải cho con trai mình chút mặt mũi, cho nên Lục Kiều quyết định tạm thời không so đo hành vi của Trần nhị nương t.ử.
Chỉ là nàng đang định nói chuyện, trên đường phố phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng vó ngựa, mấy con tuấn mã phi nhanh tới, đi đầu trên con tuấn mã màu trắng, là thiếu niên lang tuyệt mỹ mặc huyền y đang ngồi ngay ngắn, người này chính là Nhị Hoàng t.ử Tiêu Văn Du. Tiêu Văn Du hôm nay xuất cung là nhận được thánh chỉ của phụ hoàng mình, bảo cậu xuất cung tới gặp hai lão nhân gia Trần gia.
Đối với hai lão nhân gia này, nói thật Tiêu Văn Du không có bao nhiêu hảo cảm, tuy rằng bọn họ là ông ngoại và bà ngoại ruột của cậu, nhưng Tiêu Văn Du từ trước vì chuyện của cha, với Trần gia ít nhiều có chút ngăn cách, bây giờ tuy rằng biết bọn họ là ông ngoại bà ngoại ruột của mình, nhưng trong lòng vẫn không thân cận nổi, có điều trong lòng không thân cận nổi, công việc bề mặt vẫn phải làm.
Cho nên Tiêu Văn Du nhận khẩu dụ của Tiêu Úc liền xuất cung tới, không ngờ vừa đến trước cửa Trần gia đã nhìn thấy Lục Kiều và cặp song sinh, Tiêu Văn Du bỗng chốc vui vẻ hẳn lên, vừa đến trước cửa Trần gia, liền xoay người nhảy xuống ngựa, sải bước đi về phía cửa Trần gia.
Cậu vừa đi tới trước cửa Trần gia, giọng nói không vui của Tạ Tiểu Ngũ đã vang lên.
"Đại ca, huynh tới nói xem, nương ta nuôi lớn huynh có lỗi gì, sao đến cuối cùng ngược lại phải chịu sự tức giận của người ta rồi?"
Tạ Tiểu Ngũ cũng sẽ không vì Tiêu Văn Du trở thành Nhị Hoàng t.ử trong cung mà khách khí, từ nhỏ đã nói chuyện như vậy rồi, quen rồi.
Tiêu Văn Du nghe Tạ Tiểu Ngũ nói, lập tức chú ý tới sắc mặt Lục Kiều không tốt, cậu lập tức dừng bước nhìn về phía Tạ Tiểu Ngũ: "Tạ phu nhân làm sao vậy?"
Tuy rằng Tiêu Văn Du muốn gọi nương, nhưng ngại thân phận, chỉ có thể nhịn.
Lục Kiều không muốn làm lớn chuyện này, nhanh ch.óng mở miệng nói: "Không có việc gì."
Nói xong trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ một cái.
con dâu trưởng Tạ gia vội vàng mở miệng nói: "Không có việc gì không có việc gì, Nhị Hoàng t.ử mau mời vào."
Tiêu Văn Du nhìn con dâu trưởng Tạ gia một cái, sau đó cậu nhìn thấy Trần gia Con dâu hai vẻ mặt chột dạ.
Tiêu Văn Du quay đầu nhìn về phía Tạ Tiểu Ngũ: "Đệ nói đi, Tạ phu nhân chịu sự tức giận của ai?"
Tạ Tiểu Ngũ tức giận giơ tay chỉ vào con dâu thứ hai Trần gia nói: "Cái bà nhị cữu nương này của huynh, nói nương ta lúc trước không nói cho bọn họ biết thân phận của huynh, là cố ý, là giở trò tâm cơ, là không cho nhà bọn họ thân cận huynh."
Tiêu Văn Du vừa nghe trong lòng lửa giận phừng một cái dâng lên, cậu quay đầu, ánh mắt u hàn nhìn con dâu thứ hai Trần gia.
Người khác không biết cậu còn có thể không biết sao? Cha nương cậu nuôi dưỡng cậu tốn bao nhiêu tinh thần, hơn nữa thân phận của cậu không thể tùy tiện nói ra, trước mắt công khai thân phận của cậu, Đại Hoàng t.ử và phe cánh Hoàng hậu đều đang nghĩ đủ mọi cách trừ khử cậu, phía sau còn có một Triệu Thái hậu và Triệu gia.
Nếu sớm để người ta biết thân phận của cậu, chỉ sợ cậu đã sớm bị người ta trừ khử rồi.
Nhưng Trần gia biết những điều này không? Bọn họ đại khái chỉ nhìn thấy vinh hoa bề ngoài.
Tiêu Văn Du quay đầu nhìn người Trần gia, nghĩ đến nguyên nhân Trần gia vào kinh, là thủ b.út của phụ hoàng trong cung kia.
Cậu cũng biết phụ hoàng làm những điều này là có ý gì, chẳng phải là dùng Trần gia để chèn ép Tạ gia sao?
Cậu lại biết nếu không có người Tạ gia che chở cậu, đứa con trai này của ông ấy e là căn bản không tránh thoát được tay chân của Đại Hoàng t.ử và phe cánh Hoàng hậu.
Giờ khắc này Tiêu Văn Du đối với Tiêu Úc trong cung thất vọng cực độ, thực ra ban đầu vào cung, cậu là ôm tâm tư chấp nhận phụ hoàng mà vào cung.
Dù sao người đó là phụ hoàng của cậu, cậu cũng nhìn ra ông ấy có vài phần tình cha đối với cậu, nhưng không ngờ ông ấy lại đối xử với người Tạ gia như vậy.
Tiêu Văn Du vừa nghĩ vừa nói với người Trần gia: "Tạ phu nhân tuy chưa sinh ra ta, nhưng đã nuôi dưỡng ta, bà ấy tuy không phải nương ta, nhưng giống như nương ta, bất kỳ ai cũng không có tư cách cho người nuôi dưỡng ta chịu sự tức giận, nếu Trần gia không chào đón bà ấy, sau này bà ấy không cần thiết qua lại với Trần gia."
Tiêu Văn Du nói đến cuối cùng giọng nói trầm thấp mà tàn nhẫn.
Tiêu Văn Du vừa dứt lời, bên trong đại môn Trần gia, một giọng nói vang lên: "Là lỗi của Trần gia ta, lão phu nhân ta đích thân bồi lễ với Tạ phu nhân."
Người nói chuyện chính là Thừa Ân Bá phu nhân, cũng chính là nương t.ử của Trần tiên sinh, sư nương của Tạ Vân Cẩn.
Lão phu nhân một đường đi ra, đi đến trước mặt Lục Kiều, tôn trọng bồi lễ với Lục Kiều: "Là Trần gia ta tiếp đãi không chu đáo, lão thân thay mặt con dâu xin lỗi Tạ phu nhân."
