Kiều Thê Có Không Gian: Dạy Con, Làm Giàu - Chương 863: Bệ Hạ Nổi Giận, Hoàng Hậu Mất Mặt
Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:03
Bùi Vũ nghe lời Lục Kiều, tim hơi trầm xuống, lời này là có ý gì? Nói nàng ta không suy nghĩ cho Bệ hạ sao? Nàng ta lúc nào không suy nghĩ cho Bệ hạ chứ.
"Phu nhân lời này là có ý gì?" Sắc mặt Bùi Vũ có chút khó coi, Lục Kiều thấy nàng ta như vậy cũng không tiện nói nhiều, cuối cùng lại bổ sung một câu: "Hoàng hậu nương nương thân là Hoàng hậu của Bệ hạ, phàm chuyện gì vẫn nên thương lượng với Bệ hạ thì tốt hơn."
Bùi Vũ lập tức nghĩ đến ma ma bên cạnh, nàng ta quay đầu nhìn về phía ma ma bên người.
Đây là nàng ta bảo Bùi gia đưa vào, bởi vì nàng ta không yên tâm ngự y trong cung lắm, sợ bọn họ bị ai mua chuộc, phải biết đứa con trong bụng nàng ta là quan trọng nhất.
Bùi Vũ vừa nghĩ vừa nhìn Lục Kiều nói: "Không đến mức đó chứ?"
Lục Kiều cười cười, không định nói nhiều nữa, nói nhiều rồi, nói không chừng khiến Hoàng hậu giận lây sang bà.
Bùi Vũ còn muốn nói nữa, bên ngoài điện bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của thái giám: "Bệ hạ giá lâm."
Bùi Vũ và Lục Kiều hai người vội vàng đứng dậy cung nghênh, Tiêu Văn Du dẫn người từ ngoài điện đi vào, trên mặt rất là không vui, Hoàng hậu nhìn thấy cậu như vậy, tâm trạng trầm xuống, chuyện này lại làm sao nữa rồi?
Tiêu Văn Du sải bước đi đến trước mặt Hoàng hậu: "Hoàng hậu, Chu Quốc phu nhân là mẹ nuôi của trẫm, bà ấy không phải đại phu, đừng có chút bệnh vặt vãnh, liền tuyên triệu bà ấy vào cung."
Tiêu Văn Du thật sự rất nóng nảy, lúc tuyển phi, Hoàng hậu tự ý để con gái Trần thị vào cung tham tuyển, chuyện này vừa qua, Hoàng hậu lại tự ý để Bùi gia đưa một người vào cung. Tiêu Văn Du không phản đối Bùi gia đưa người vào cung, nhưng tốt xấu gì cũng phải nói với cậu - vị Bệ hạ này một tiếng, đây là sự tôn trọng tối thiểu đối với cậu chứ.
Kết quả thì sao, Hoàng hậu một tiếng cũng không hừ, để Bùi gia đưa người vào.
Đến lúc vì bụng không thoải mái, không chỉ để ma ma của mình kiểm tra, tuyên người bên Thái y viện kiểm tra, kết quả lại còn hạ chỉ để mẹ cậu vào cung kiểm tra bụng cho nàng ta. Nếu thật sự có chuyện, mời mẹ cậu vào cung thì không sao, ngự y đều đã nói không sao, còn bắt mẹ cậu vào cung, đây là muốn làm gì? Tỏ vẻ cái bụng của mình kim quý sao?
Bùi Vũ nghe lời Tiêu Văn Du, rất là tủi thân: "Bệ hạ, thần thiếp là không yên tâm đứa con trong bụng, mới tuyên Chu Quốc phu nhân vào cung."
Tiêu Văn Du nhàn nhạt nhìn Bùi Vũ một cái: "Mới chưa đến hai tháng đã căng thẳng như vậy, m.a.n.g t.h.a.i gần mười tháng, nếu nàng cứ luôn thần hồn nát thần tính như vậy, xác định đứa bé không sao chứ?"
Tiêu Văn Du vốn dĩ rất mong chờ đứa con này, dù sao cũng là đứa con đầu tiên của cậu, hơn nữa cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để yêu thương kính trọng Hoàng hậu, nhưng những chuyện Hoàng hậu làm ra thực sự khiến Tiêu Văn Du không thể nào thích nổi, kéo theo đó đối với đứa con trong bụng Hoàng hậu cũng không còn mong chờ như vậy nữa.
Thân là tân đế Đại Chu, trong đầu Tiêu Văn Du cũng không có cái ý niệm Thái t.ử nhất định phải do Hoàng hậu sinh ra, bản thân cậu cũng đâu phải do Hoàng hậu sinh ra.
Chỉ là cậu cảm thấy Hoàng hậu thân là đích thê của cậu, yêu hay không yêu khoan hãy nói, ít nhất phải cho nàng ta đủ thể diện.
Nhưng bây giờ Bùi Vũ khiến cậu thất vọng, kéo theo đó cậu đối với đứa con chưa chào đời này cũng có chút không thích rồi.
Bùi Vũ lại cảm thấy tủi thân, Bệ hạ sao có thể nói như vậy chứ, đây là đứa con đầu tiên của bọn họ, sao nàng ta thấy cậu dường như có chút không thích lắm vậy.
Bùi Vũ nghĩ đến đây hốc mắt đỏ lên, Lục Kiều ở một bên nhìn hai người, cũng không biết nói gì cho phải, vội vàng mở miệng nói: "Sao Bệ hạ lại qua đây?"
Tiêu Văn Du liếc mắt một cái là nhìn ra ý đồ của Lục Kiều, cậu biết mẹ không muốn cậu và Hoàng hậu xảy ra xung đột.
Tiêu Văn Du giãn mày ra một chút, cười nhìn Lục Kiều nói: "Nghe nói mẫu thân tới, nên qua đây bồi mẫu thân nói chuyện."
"Bệ hạ có việc thì cứ đi làm đi, thần phải xuất cung rồi."
Lục Kiều nói xong đứng lên, nhìn Hoàng hậu một cái, thầm quyết định, lát nữa đưa thiếp mời cho Bùi gia, để Bùi lão phu nhân khuyên nhủ Hoàng hậu, nếu như vậy mà vẫn không được, vậy bà cũng hết cách rồi.
Lục Kiều vừa nghĩ vừa cáo lui với Hoàng hậu: "Hoàng hậu nương nương, thần xuất cung đây."
Bùi Vũ thấy Tiêu Văn Du nhìn chằm chằm mình, cũng không tiện giữ Lục Kiều lại, hơn nữa Bùi Vũ cảm thấy Lục Kiều không nói đỡ cho nàng ta, trong lòng có chút không thoải mái, nói chuyện hơi nhạt nhẽo: "Bản cung để Viên ma ma tiễn phu nhân ra ngoài."
Tiêu Văn Du nghe lời Bùi Vũ, trong lòng lại thêm vài phần ý kiến, trước đó còn gọi là mẹ, bây giờ lại ngay cả mẹ cũng không gọi nữa.
Lục Kiều ngược lại không nghĩ nhiều như vậy, cung kính đáp một tiếng: "Tạ Hoàng hậu nương nương."
Bùi Vũ để Viên ma ma tiễn Lục Kiều ra ngoài, vốn dĩ nàng ta tưởng rằng Bệ hạ sẽ ở lại bồi mình nói chuyện, kết quả Tiêu Văn Du chỉ nhìn nàng ta một cái, xoay người liền đi theo Lục Kiều ra ngoài điện. Bùi Vũ vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tiêu Văn Du xoay người bỏ đi, cuối cùng hốc mắt không tự chủ được đỏ lên.
Bệ hạ là có ý gì? Rõ ràng lúc mới đại hôn vẫn còn tốt đẹp, bây giờ mình m.a.n.g t.h.a.i rồi, lại hờ hững lạnh nhạt như vậy.
Viên ma ma tiễn Lục Kiều xong quay lại, nhìn thấy mắt Hoàng hậu đỏ hoe, Viên ma ma không nhịn được thở dài nói: "Nương nương, người làm sao vậy?"
"Bản cung m.a.n.g t.h.a.i rồi, Bệ hạ người lại không ở lại bồi bản cung nói chuyện."
Viên ma ma cũng không biết nói gì cho phải, Hoàng hậu trước đó chưa mang thai, mọi thứ đều bình thường, sao m.a.n.g t.h.a.i vào lại giống như biến thành người khác, trở nên kiểu cách như vậy, giống như mình có cái bụng bầu là ghê gớm lắm vậy. Đừng nói cái t.h.a.i này nam nữ chưa biết, cho dù cái t.h.a.i này sinh ra là hoàng t.ử thì thế nào? Không thấy Thái thượng hoàng bỏ Hoàng trưởng t.ử mà chọn Hoàng nhị t.ử làm Thái t.ử sao?
Không phải con do Hoàng hậu sinh ra thì sẽ trở thành Thái t.ử, tất cả mọi thứ đều quyết định ở Bệ hạ. Muốn con mình trở thành Thái t.ử, thì nên hòa nhã với Bệ hạ một chút, sao lại trở nên kiểu cách rồi, Bệ hạ thân là hoàng đế, người có thể dỗ dành người sao.
Viên ma ma vừa nghĩ vừa ôn tồn khuyên nhủ: "Nương nương, Bệ hạ vừa đăng cơ, nhiều việc lắm, đâu có rảnh rỗi bồi nương nương nói chuyện, nương nương nếu buồn, chúng nô tỳ có thể bồi nương nương nói chuyện mà."
Bùi Vũ nghe xong không vui nói: "Người thật sự bận rộn như vậy, sao mỗi lần Chu Quốc phu nhân vào cung, người đều rảnh rỗi qua đây."
Viên ma ma mặt đầy hắc tuyến, nhìn Hoàng hậu nói: "Nương nương, Chu Quốc phu nhân là mẹ nuôi của Bệ hạ, đối với Bệ hạ cực tốt, bà ấy vào cung Bệ hạ thân là vãn bối, chắc chắn là phải qua thăm hỏi. Nếu Chu Quốc phu nhân vào cung ở, Bệ hạ mỗi ngày đều sẽ đi thỉnh an, người so bì với Chu Quốc phu nhân làm gì. Còn nữa nương nương sau này nói chuyện với Chu Quốc phu nhân hòa nhã một chút, bà ấy tuy là mẹ nuôi của Bệ hạ, lại được Bệ hạ kính yêu, tuy rằng bà ấy không phải là mẹ chồng trên danh nghĩa của nương nương, nhưng cũng..."
Bùi Vũ nghe không lọt tai nữa, phiền, vốn dĩ nàng ta đã tủi thân, Viên ma ma còn nói như vậy.
"Được rồi, bản cung biết rồi."
Nói xong lại không cam lòng nói: "Vậy người rảnh rỗi chạy đi bồi Thục phi, sao không biết đến bồi bản cung."
Viên ma ma rất muốn trả lời Bùi Vũ một câu, vậy thì phải hỏi người rồi, tại sao đang yên đang lành lại khiến Bệ hạ không muốn đến bồi người.
Tuy nhiên nhìn dáng vẻ đau lòng của Hoàng hậu, Viên ma ma không nói nữa, nói cho cùng Hoàng hậu vẫn còn quá trẻ, mới mười sáu tuổi, từ từ thôi vậy.
Trước cửa cung Khôn Ninh, Tiêu Văn Du sai thái giám khiêng kiệu mềm đến, tiễn Lục Kiều xuất cung.
"Mẹ, hôn sự của tam ca chuẩn bị thế nào rồi?"
