Kiều Thê Tích Trữ Hàng Thập Niên 80 - Chương 278
Cập nhật lúc: 05/05/2026 22:59
“Không biết có phải không gian của miếng ngọc bội có thể nuôi dưỡng thực vật hay không, mà mầm khoai lang mật khi lấy ra trông đặc biệt tràn đầy sức sống.”
Để khoai lang mật nhanh ch.óng nảy mầm và ra củ, Mục Dao Dao đã để chúng trong không gian suốt ba ngày ba đêm, rồi lấy ra phơi nắng nửa ngày.
Tiểu Trì cầm xẻng nhỏ bới một mầm cây lên, phát hiện bên dưới đã kết thành những củ to bằng ngón tay cái.
Mục Dao Dao cảm thấy vô cùng hưng phấn, xem ra ngọc bội thực sự có thể nuôi dưỡng vật sống.
Cô dứt khoát đưa hết mầm khoai lang mật dại vào không gian, mãi đến tận hôm nay mới lấy ra phơi nắng một chút.
Buổi chiều, chậu cây bị khoai lang mật làm nứt toác ra, không biết nó lấy dưỡng chất từ đâu mà cứ lớn mãi lớn mãi... một củ khoai còn to hơn cả cái chậu!
Tiểu Trình T.ử phát hiện ra chuyện này liền gọi Mục Dao Dao đang ngồi bên máy khâu sửa quần áo qua xem.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn này, củ khoai lang này to quá, nó làm vỡ cả chậu rồi.”
Trước mắt cô là khoảng mười mấy chậu khoai lang mật, mỗi chậu trồng năm mầm cây.
Bây giờ...
điều khiến người ta kinh ngạc là hàng trăm củ khoai lang mật căng tròn, to hơn cả chậu cây.
Sự hưng phấn nhanh ch.óng bị lý trí lấn át, Mục Dao Dao cạn lời nhìn lên trời.
“Trời đất ơi, khoai lang mật to thế này, mẹ phải dùng cái lò nướng to cỡ nào mới nướng chín được đây!”
Tiểu Trình T.ử kéo tay áo cô:
“Mẹ ơi... mẹ đừng buồn.
Chúng ta có thể cắt ra nướng mà.”
Cắt ra nướng... khoai lang mật nướng mà không có lớp vỏ bọc bên ngoài thì chẳng còn linh hồn nữa rồi.
Mục Dao Dao ôm một củ khoai nặng chừng ba cân vào lòng, rơi vào trầm tư.
Ngọc bội đã cho cô một cách kiếm tiền hiệu quả hơn, nhưng nằm chờ sung rụng không phải là cuộc sống mà cô mong muốn.
“Trình Tử, Tiểu Trì, chuyện này không được để người khác biết đâu nhé, hai đứa ra ngoài canh cửa, để mẹ cất hết chỗ khoai này đi được không?”
“Dạ được!”
Tiểu Trình T.ử lập tức đồng ý, còn Tiểu Trì thì nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trên cổ cô với vẻ suy tư.
Mẹ luôn làm ra những chuyện kỳ lạ, chẳng lẽ có liên quan đến miếng ngọc bội sao?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Tiểu Trình T.ử đã kéo cánh tay anh:
“Anh ơi, chúng mình ra ngoài đi!
Phải làm những đứa trẻ ngoan biết nghe lời chứ.”
Mục Dao Dao nhìn hai đứa nhỏ đi ra ngoài, cô vẫn chưa biết phải giải thích chuyện ngọc bội thế nào.
Khả năng hiểu biết của trẻ con chắc là chưa cao, nói ra chúng cũng chẳng hiểu nên tốt nhất là không nói.
Mục Dao Dao dùng bàn chải làm sạch bụi bẩn trên bề mặt khoai lang.
Công việc này cô phải làm mất ít nhất nửa tiếng đồng hồ vì khoai vừa to vừa nhiều.
May mà lũ trẻ ra ngoài chơi xích đu, vừa chơi vừa canh cửa giúp cô, nếu không nãy giờ chắc chúng đã đợi đến sốt ruột rồi.
Đúng là một sự phiền não ngọt ngào.
Cô thở hổn hển, chống nạnh nhìn thành quả của mình, ở cái thời đại này mà được tự do về lương thực thì đúng là nghịch thiên rồi.
Mục Dao Dao chạm vào miếng ngọc bội, tâm niệm khẽ động, ba trăm cân khoai lang ngay lập tức được thu vào không gian.
Kệ hàng không còn chỗ để, đành tạm thời đặt chúng vào góc kệ, tiện tay lấy hết đống hạt giống trên kệ ra, cô đã có ý tưởng mới.
“Các con ơi, vào giúp mẹ làm việc nào!”
Tiểu Trình T.ử và Tiểu Trì suốt ngày dính lấy Mục Dao Dao, giờ sai bảo chúng cũng dễ dàng hơn nhiều.
Hai đứa nhỏ như tìm thấy niềm vui, hớn hở chạy tới.
“Các con ạ, mẹ định gieo mống hạt giống này, hai đứa giúp mẹ đổ đầy đất ẩm vào chậu hoa nhé.”
“Nhưng chậu hoa bị nứt hết rồi ạ.”
“Không sao, lấy vải buộc lại chắc là vẫn dùng tạm được.”
Dù sao thì chậu hoa có còn nguyên vẹn khi cho vào đi chăng nữa, khi hạt giống lớn nhanh như thổi ở bên trong thì cũng sẽ làm vỡ chậu để ra củ thôi.
Mục Dao Dao cảm thấy nhà đông con cũng rất tốt, hai đứa nhỏ cùng làm việc thật là nhộn nhịp.
Và cô cũng chẳng thấy cô đơn chút nào.
Hạt giống trực tiếp cho vào không gian sẽ không tự nảy mầm sinh trưởng được, cho nên phải tạo môi trường nảy mầm cho chúng.
Dùng đất ẩm phủ lên hạt giống, đợi đến khi hạt giống mềm ra, sắp nảy mầm mới cho vào không gian.
Ba người làm việc hăng say, ai nấy đều mệt đến vã mồ hôi.
Mục Dao Dao vội vàng trước khi mặt trời lặn đun nước sôi, pha với nước lạnh để hai đứa nhỏ chia ra hai chậu tắm rửa, Tiểu Trì không muốn để cô nhìn nên Mục Dao Dao đành tập trung tắm cho đứa thứ hai là Trình Tử.
Trình T.ử tính tình cởi mở hơn Tiểu Trì, vừa tắm vừa hát vẻ rất tận hưởng.
Hai bảo bối tắm xong, Mục Dao Dao mới có thời gian đi tắm cho mình.
Mái tóc xoăn của cô cần phải xả nước và gội thật kỹ, khi tắm xong bước ra thì mặt trời đã sắp xuống núi rồi.
Ánh hoàng hôn bao phủ bầu trời, xen lẫn một chút se lạnh, cuộc sống thật yên bình làm sao.
Sắp đến lúc nấu cơm rồi.
Lòng Mục Dao Dao tràn ngập cảm xúc, Tiểu Trình T.ử để đầu tóc ướt nhom chạy về.
“Mẹ ơi!
Con nhặt được một bạn nhỏ này, mẹ xem có phải bạn ấy bị lạc đường không.”
Cô bé nhỏ xíu dắt theo một cậu bé khoảng tám tuổi, cậu bé bẽn lẽn cúi đầu.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, ánh mắt cậu bé bỗng tỏa sáng.
“Chị ơi!”
“Tiểu Chí, là em sao...”
Mục Dao Dao trợn tròn mắt, vội vàng bước tới nắm tay đứa trẻ, người cậu bé bẩn thỉu, trên người còn có rất nhiều vết thương, trông thật đáng sợ.
“Sao lại ra nông nỗi này, Trình Tử, Tiểu Trì, mau đóng cửa lại!”
“Dạ vâng!”
Mục Dao Dao vội vàng kéo Tiểu Chí vào trong nhà, cởi chiếc áo sơ mi của cậu ra.
“Hít...”
Đứa trẻ còn chưa kêu đau, cô đã hít một hơi lạnh trước:
“Sao lại thế này, ai đ.á.n.h em?”
Tiểu Chí cúi đầu:
“Một người đàn ông, ông ta đ.á.n.h em, lấy sạch dây chuyền và đồng hồ bố mua cho em rồi, em không biết tại sao ông ta lại bắt nạt em.”
“Sao em tìm được đến đây?”
“Bố em nói, chị sống ở thôn Lục Gia, nhưng chị không quay lại tìm em...”
Tiểu Chí kể lại đầu đuôi những gì mình đã trải qua trên đường đi.
Cậu bị bắt cóc, hôm đó đúng lúc bố đi công tác, cậu tự mình đi học về, chỉ cần đi bộ vài trăm mét từ cổng trường là về đến nhà rồi.
Nhưng t.a.i n.ạ.n đã xảy ra...
Có kẻ đã để mắt tới cậu, bắt cóc cậu lấy đi những món đồ giá trị trên người, đ.á.n.h cậu một trận rồi trói cậu vào yên sau xe đạp, dọc đường bị va quẹt khiến người cậu trầy trụa khắp nơi.
