Kim Chủ Bệnh Kiều Cứ Thích Tìm Đường Chết - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/07/2026 04:00
1
Đêm đó, tôi đang ngủ mơ màng thì cảm thấy cửa phòng ngủ bị mở ra.
Ngay sau đó, một ánh mắt dừng trên người tôi thật lâu. Một lúc sau, một vòng tay còn vương hơi nước nhè nhẹ ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Mùi rượu thoang thoảng trên người người đàn ông khiến tôi khẽ cau mày. Tôi mơ màng ngẩng đầu nhìn Phó Thừa An.
“Anh uống rượu à?”
Giọng anh khàn khàn cất lên:
“Hôm nay có chút việc nên uống một ít.”
Tôi mơ màng gật đầu, nhưng người đàn ông này lại chẳng hề ngoan ngoãn.
Bàn tay to lớn với lớp chai mỏng của anh thuần thục luồn vào trong váy ngủ của tôi. Anh quá hiểu những nơi nhạy cảm trên cơ thể tôi.
Tôi buồn ngủ đến mức chỉ muốn ngủ ngay. Tôi xoay người chui vào lòng anh, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc, áp má lên l.ồ.ng n.g.ự.c rộng rắn rỏi của anh.
Tôi khe khẽ lẩm bẩm:
“Ngủ thôi... Hôm nay em mệt lắm.”
Phó Thừa An vuốt ve gò má tôi. Giây tiếp theo, đôi môi hơi khô của anh đã áp xuống. Tôi nghe thấy giọng anh khàn khàn vang bên tai:
“Có cần em động tay đâu, mệt cái gì?”
Ngay sau đó, bàn tay anh siết c.h.ặ.t lấy eo tôi rồi xoay người đè tôi xuống giường.
Nụ hôn nóng bỏng của anh lần lượt rơi xuống cổ rồi trước n.g.ự.c tôi.
Tôi vừa đưa tay đẩy anh ra thì đã bị anh giữ lấy, ép c.h.ặ.t lên đỉnh đầu. Lúc này, tôi chẳng khác nào con mồi đang chờ bị làm thịt trước mắt anh.
Chiếc váy ngủ trên người tôi nhanh ch.óng bị anh cởi bỏ. Còn áo choàng ngủ của anh cũng chẳng biết đã bị ném sang một bên từ lúc nào.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã gần 11h.
Phó Thừa An đã đi từ lâu.
Cơ thể tôi đã được lau rửa sạch sẽ, cảm giác dính nhớp vì mồ hôi đêm qua cũng biến mất.
Tôi cầm chiếc áo choàng bên cạnh khoác lên người. Vừa bước xuống giường, hai chân mềm nhũn suýt nữa khiến tôi ngã sấp xuống đất.
Nhìn những vết đỏ loang lổ khắp người, tôi không nhịn được mà thầm mắng.
Đúng là ở ngoài thì ra vẻ người t.ử tế, lên giường lại thành ch.ó thật.
Mà tôi thì thành khúc xương để anh gặm.
Cắn rồi lại hôn...
Tôi ngồi bên mép giường nghỉ một lúc mới đứng dậy xuống lầu.
Dì Trần đang dọn dẹp nhà cửa.
Thấy tôi xuống, dì vội nói:
“Cô Tô, cô dậy rồi à? Tôi hầm canh gà, còn cho thêm t.h.u.ố.c bắc nữa, để tôi múc cho cô một bát.”
Ngửi thấy mùi canh gà từ trong bếp bay ra, dạ dày tôi bỗng cuộn lên.
Tôi vội che mũi, lắc đầu:
“Không cần đâu ạ. Cháu mới ngủ dậy, chưa ăn nổi.”
Dì Trần ngẩn người.
Có lẽ hiếm khi thấy tôi ăn không nổi như vậy.
Dù sao trước đây, mỗi lần Phó Thừa An giày vò tôi dữ quá, sức ăn một bữa hết cả một con gà cũng từng khiến dì Trần kinh ngạc rất lâu.
Sau đó, dì nấu cho tôi ít cháo cùng vài món ăn kèm.
Đang ăn ngon lành thì tôi nhận được tin nhắn của Thời Tiểu Niệm, người cũng giống tôi, đều là chim hoàng yến được bao nuôi.
[ Dậy chưa? ]
[ Rồi. Sao thế? Muốn đi mua sắm à? ]
[ Haha, vẫn là cậu hiểu tớ nhất. Tối qua tớ xin được từ Tưởng Chi một chiếc thẻ năm triệu tệ. Hôm nay mọi chi phí cứ để tớ bao hết. ]
Tôi trêu cô ấy:
[ Năm triệu này chắc chẳng dễ lấy đâu nhỉ? Mấy hôm nay chẳng thấy cậu ló mặt ra ngoài, có phải đều ở trên giường hết rồi không? ]
Ngay sau đó, cô ấy chỉ trả lời bằng một chuỗi dấu chấm lửng.
...
2
Buổi trưa, tôi và Thời Tiểu Niệm hẹn gặp nhau ở trung tâm thương mại.
Hai đứa đi mua mỗi người một ly trà sữa trước.
Nhưng vừa ngẩng đầu, tôi đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc cách đó không xa.
Là Phó Thừa An.
Chỉ có điều, bên cạnh anh còn có một người phụ nữ.
Không phải mẹ anh.
Cũng không phải em gái anh.
Mà là một người phụ nữ tôi chưa từng gặp.
Thời Tiểu Niệm nhìn theo ánh mắt tôi.
Ngay sau đó, tôi thấy ánh mắt cô ấy có chút né tránh, còn định kéo tôi rời đi.
Với hiểu biết của tôi về cô ấy, chắc chắn chuyện này có vấn đề.
Cuối cùng, dưới sự ép hỏi của tôi, Thời Tiểu Niệm mới ngập ngừng nói:
“Tớ cũng nghe từ tên khốn Tưởng Chi. Anh ta bảo... bạch nguyệt quang của Phó Thừa An đã trở về.”
“Bạch nguyệt quang?”
“Ừ. Nghe nói chị ấy hơn Phó Thừa An 6 tuổi. Trước đây lấy chồng sang nước ngoài, hình như ly hôn rồi nên mới trở về.”
Không hiểu sao, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác chua xót nhè nhẹ.
Nhưng rất nhanh tôi đã lắc đầu.
Đáng lẽ tôi phải vui mới đúng.
Người anh thích đã trở về.
Biết đâu anh sẽ thả tôi đi sớm hơn.
Thời Tiểu Niệm lo lắng nhìn tôi.
“Cậu... cậu buồn à?”
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười:
“Tớ trước giờ chỉ lên giường, không động lòng.”
Trong mắt Thời Tiểu Niệm thoáng hiện vẻ cô đơn.
“Đúng vậy... Chỉ có thể lên giường thôi.”
Hai đứa đi dạo rất lâu.
Đến trưa, Thời Tiểu Niệm tìm một nhà hàng để ăn.
Nhưng còn chưa kịp ăn thì cảm giác buồn nôn từ sáng lại ập tới.
Tôi vội chạy vào nhà vệ sinh.
Muốn nôn nhưng lại không nôn được.
Thời Tiểu Niệm lo lắng chạy theo.
Tôi hất nước lên mặt rồi gượng cười với cô ấy.
Đột nhiên như nhớ ra điều gì, cô ấy ghé sát tai tôi, thần thần bí bí hỏi:
“Tinh Thần, tháng này dì cả của cậu tới chưa?”
Nghe cô ấy hỏi vậy, tôi mới chợt nhận ra kỳ kinh tháng này của mình đã chậm hơn nửa tháng.
Thấy tôi sững sờ nhìn mình, cô ấy lại nói:
“Tinh Thần... Cậu không phải có t.h.a.i rồi chứ?”
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Kh... không thể nào đâu. Bọn tớ vẫn luôn...”
Đúng lúc ấy, tôi chợt nhớ ra một lần cách đây một tháng.
Hôm đó Phó Thừa An bị người ta bỏ t.h.u.ố.c.
Trong xe, anh giữ c.h.ặ.t lấy tôi hết lần này đến lần khác.
Vì quá gấp gáp nên hôm đó anh hoàn toàn không mang...
Nghĩ đến đây, tôi chậm rãi cúi đầu nhìn bụng mình.
Không thể nào...
Chỉ một lần như thế mà đã có rồi sao?
