Kim Chủ Bệnh Kiều Cứ Thích Tìm Đường Chết - Chương 6
Cập nhật lúc: 04/07/2026 04:01
8
“Hả?”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh, lúc này mới phát hiện mình đang vô thức bấu c.h.ặ.t các ngón tay.
Tôi vội vàng buông ra.
“Em... em đâu có.”
Phó Thừa An không nói thêm gì, chỉ bế tôi sải bước về phía trước.
Trong không khí chỉ còn vang lên câu nói nhẹ bẫng của anh:
“Nếu em không chịu ngoan ngoãn để anh bế, anh cũng không ngại vác em đi đâu.”
“Anh...”
Rất nhanh, Phó Thừa An đã đưa tôi vào bệnh viện.
Đây là bệnh viện tư nhân, Phó Thừa An cũng là một trong những cổ đông.
Chưa đến mười phút, tôi đã ngồi trước mặt bác sĩ.
Bác sĩ hỏi tôi cảm thấy không khỏe ở đâu.
Tôi quay mặt sang chỗ khác, không nói gì.
Bác sĩ có phần khó xử nhìn sang Phó Thừa An.
Anh trực tiếp trả lời:
“Cô ấy buồn nôn, hơn nữa còn rất nghiêm trọng.”
Bác sĩ hỏi rất nhiều câu.
Tôi vẫn im lặng.
Ngược lại, Phó Thừa An trả lời rất trôi chảy.
Chỉ đến khi bác sĩ hỏi về tình hình ăn uống gần đây thì anh không trả lời được.
Bởi chúng tôi đã xa nhau gần nửa tháng.
Bác sĩ kê một loạt hạng mục cần kiểm tra.
Tôi không muốn đi, nhưng cũng chẳng có quyền từ chối.
Rất nhanh, kết quả kiểm tra đã được đặt trước mặt Phó Thừa An.
Bác sĩ nhìn kết quả rồi nói:
“Cô Tô đã m.a.n.g t.h.a.i gần hai tháng.”
Ánh mắt Phó Thừa An chậm rãi dừng trên người tôi.
Tưởng Chi đứng ngoài cửa phòng khám với vẻ mặt hóng chuyện, còn không quên giơ ngón tay cái về phía Phó Thừa An.
Cho đến khi bước ra khỏi phòng khám, Phó Thừa An mới đứng trước mặt tôi, chậm rãi lên tiếng:
“Tại sao không nói với anh? Nếu hôm nay anh không đưa em đến bệnh viện thì em định giấu anh mãi sao?”
Tôi bình tĩnh nhìn anh:
“Phó Thừa An, cho anh biết rồi thì sao?”
“Anh...”
Chưa để anh nói hết, tôi đã tiếp lời:
“Chính anh từng nói với em, anh không thích trẻ con. Đặc biệt là con ngoài giá thú, rất phiền phức.”
Nghe tôi nói vậy, Phó Thừa An khựng người.
Tôi không muốn nói thêm nữa, xoay người định rời đi.
Anh vừa định kéo tôi lại thì từ cuối hành lang vang lên giọng anh trai.
“Tinh Thần.”
“Anh, em ở đây.”
Rất nhanh, anh trai bước tới chắn trước mặt tôi.
Đi cùng anh còn có một người đàn ông có gương mặt thanh tú.
Lúc này tôi mới nhớ ra, đó là bạn thân thời cấp ba của anh trai.
Anh ấy khẽ chạm vào vai tôi, ra hiệu bảo tôi đừng sợ.
Anh trai nhìn thẳng Phó Thừa An.
“Phó Thừa An, anh lấy tư cách gì mà đưa em gái tôi đi?”
Ánh mắt Phó Thừa An vẫn luôn dừng trên người tôi.
Dường như anh chẳng nghe thấy lời anh trai nói.
Ngay sau đó, ánh mắt anh chuyển sang người đàn ông đứng cạnh tôi.
Trong nháy mắt, bầu không khí quanh người anh lạnh xuống đến cực điểm.
Một lúc rất lâu sau, tôi mới nghe thấy anh trầm giọng nói:
“Tô Tinh Thần, bây giờ anh sẽ trả lời câu hỏi của em.”
“Thứ nhất, anh sẽ cưới em.”
“Thứ hai, anh không thích trẻ con. Bởi vì mẹ anh đã mất vì khó sinh khi sinh em gái anh. Cả đời này anh sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó. Trước khi vào phòng sinh, mẹ còn cười nói với anh rằng đợi bà quay về sẽ nấu bánh trôi cho anh ăn. Nhưng lần gặp lại tiếp theo... bà chỉ còn là một t.h.i t.h.ể lạnh ngắt.”
“Còn bố anh... chưa đầy một tháng sau khi mẹ mất, ông ấy đã đưa một người phụ nữ khác về nhà. Người phụ nữ đó còn dẫn theo một cậu con trai, chỉ nhỏ hơn anh một hai tuổi. Thậm chí, ông ấy còn muốn giao toàn bộ cơ nghiệp mà mẹ anh đã cùng ông chịu bao cực khổ gây dựng suốt những năm qua cho đứa con riêng đó.”
Hai chuyện này tôi đều từng nghe anh trai kể.
Nhưng tôi chưa bao giờ biết, đó lại chính là nút thắt trong lòng Phó Thừa An.
Tôi chỉ biết sau khi trưởng thành, anh dùng thủ đoạn quyết liệt đuổi bố ruột cùng gia đình mẹ kế sang nước ngoài.
Có lẽ cuối cùng anh vẫn không nỡ tuyệt tình.
Nên vẫn giao cho bố mình quản lý một công ty nhỏ ở nước ngoài.
9
Nghe anh giải thích, không hiểu sao tim tôi khẽ run lên.
Bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo anh trai.
Một lúc sau, tôi tự giễu cười một tiếng.
“Phó Thừa An, Cố Thanh Lạc vẫn còn đang ở nhà chờ anh.”
Phó Thừa An khó hiểu hỏi:
“Liên quan gì đến Cố Thanh Lạc?”
“Phó Thừa An, em biết hết rồi.”
Nói xong, tôi kéo tay anh trai rời đi.
Thế nhưng sau lưng vẫn luôn có một ánh mắt nóng rực dõi theo tôi.
Đêm đó, nằm trên giường, tôi cứ mãi nghĩ đến câu anh trai từng hỏi:
“Em thích Phó Thừa An đến vậy sao?”
Đúng vậy.
Tôi rất thích anh.
Sự yêu thích ấy có thể ngược về những ngày đầu tôi vừa vào đại học.
Hôm đó tôi cùng bạn cùng phòng đến quán bar.
Hai cô gái chưa trải sự đời chẳng mấy chốc đã trở thành mục tiêu của kẻ khác.
Phó Thừa An xuất hiện trước mặt tôi vào đúng lúc ấy.
Anh tung một cú đá, đá ngã gã đàn ông đang đứng trước mặt tôi.
Chỉ là một tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân hết sức cũ kỹ.
Vậy mà lại khiến tôi nhớ mãi không quên.
Sau này, trong vài sự kiện thương mại, tôi lại gặp anh.
Tôi hỏi anh trai về anh.
Anh trai chỉ bảo tôi tránh xa anh.
Nói anh là người tâm cơ sâu không thấy đáy, g.i.ế.t người không cần thấy m.á.u.
Nhưng tôi lại không nghĩ vậy.
Một người sẵn sàng cứu người khác thì có thể xấu đến mức nào chứ?
Tôi hết lần này đến lần khác xuất hiện trước mặt anh.
Cuối cùng cũng khiến anh nhớ được tên tôi.
Sau đó nữa...
Tôi chủ động trở thành chim hoàng yến của anh.
Tôi cứ nghĩ gần quan được ban lộc.
Nhưng hình như... tôi đã thất bại.
Tâm trí tôi vẫn còn chìm trong nỗi buồn thì tiếng gõ lên cửa sổ đột ngột kéo tôi trở về thực tại.
Tôi khó hiểu kéo rèm ra.
Ngay lập tức nhìn thấy Phó Thừa An đang bám bên ngoài cửa sổ với một tư thế vô cùng kỳ quặc.
Anh hạ thấp giọng:
“Tô Tinh Thần, mở cửa sổ ra đi. Anh có chuyện muốn nói với em.”
Tôi chẳng muốn để ý đến anh.
