Kim Chủ Mất Trí Nhớ Gọi Tôi Là Vợ - Chương 1
Cập nhật lúc: 08/07/2026 08:00
Nghe nói kim chủ của tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Vừa nhận được tin, tôi lập tức chạy đến bệnh viện thăm anh.
Người đàn ông trước giờ luôn điềm tĩnh, hôm nay lại tỏ ra vô cùng tủi thân.
“Vợ ơi, sao bây giờ em mới tới? Em không còn yêu anh nữa đúng không?”
Đầu tôi lập tức đầy dấu chấm hỏi.
Vợ?
Chẳng lẽ anh bị đ.â.m xe đến hỏng luôn cả não rồi?
Tôi chỉ vào người trợ lý đang đứng bên cạnh:
“Anh ta là ai?”
Anh tròn mắt, vẻ mặt vô tội:
“Không phải em thuê anh ta làm hộ lý cho anh sao?”
Xong rồi.
Kim chủ của tôi thật sự mất trí nhớ!
Tệ hơn nữa là… khoản tiền chia tay một triệu anh đã hứa vẫn chưa chuyển vào tài khoản tôi!
1
“Vợ ơi, em sao vậy?”
Đầu quấn đầy băng gạc, Dư Diễn dựa vào thành giường bệnh, đưa tay khẽ quơ trước mặt tôi.
Tôi chớp mắt, vẫn chưa thể hoàn hồn sau hàng loạt tiếng “vợ ơi” liên tục phát ra từ miệng anh.
Tôi đã làm chim hoàng yến của anh suốt một năm.
Mặc dù trong những lúc riêng tư, anh thường khó giữ được sự bình tĩnh, nhưng cho dù cuồng nhiệt nhất, anh cũng chưa từng gọi tôi là “vợ”. Nhiều lắm chỉ là một tiếng “cưng”.
Quan trọng hơn là, sáng nay anh vừa đề nghị chia tay tôi.
Nghĩ đến khoản tiền chia tay một triệu vẫn chưa thấy bóng dáng, tôi run rẩy chỉ vào mình:
“Tôi là ai?”
Anh nắm lấy tay tôi, vẻ mặt đầy bất lực.
“Em là vợ anh, Thi Thi chứ còn ai nữa. Đầu anh bị va đập, nhưng cũng đâu đến mức ngốc luôn.”
Thi Thi?
Là “Thị Thi” hay “Giang Thi Thi”?
Tôi không nhịn được hỏi tiếp:
“Tôi họ gì?”
Trong giới ai cũng biết, trong lòng Dư Diễn có một người không thể thay thế.
Bạch nguyệt quang của anh tên là Giang Thi Thi.
Tên tôi không chỉ gần giống cô ấy, ngay cả ngoại hình cũng có vài phần tương tự.
Sau khi Giang Thi Thi ra nước ngoài du học, nhờ một cơ duyên nào đó, tôi — người từng được nhà họ Dư tài trợ — trở thành thế thân của cô ta.
Ngay từ đầu, quan hệ giữa tôi và Dư Diễn đã chỉ là một cuộc giao dịch bằng tiền, hoàn toàn không dính dáng đến tình cảm.
Vậy mà lúc này, anh lại nhìn tôi như thể người bị đập hỏng đầu là tôi.
“Tất nhiên là họ Thi.”
Không phải họ Giang?
Một dự cảm chẳng lành lóe lên.
Tôi chỉ tay vào anh:
“Anh là ai?”
Anh trả lời vô cùng tự nhiên:
“Anh là chồng em.”
“Tên?”
Anh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, sau đó ngẩng lên nhìn tôi đầy hoang mang:
“Anh tên gì nhỉ?”
“…”
Tôi vẫn chưa bỏ cuộc.
Tôi chỉ về phía Tiểu Nghiêm — trợ lý của anh vừa chạy đến cửa phòng — rồi hỏi:
“Vậy cậu ấy là ai?”
Dư Diễn lại mở to mắt vô tội:
“Làm sao anh biết? Không phải em thuê đến làm hộ lý sao?”
Tiểu Nghiêm, sinh viên ưu tú tốt nghiệp Bắc Đại nhưng bị nhận nhầm thành hộ lý:
“???”
Sếp, anh có thể giữ chút lễ phép được không?
Đến lúc này, trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Kim chủ thật sự mất trí nhớ rồi!
2
Sau khi mất trí nhớ, Dư Diễn đột nhiên trở nên cực kỳ bám người.
Tôi đi đâu anh theo đó, dính c.h.ặ.t như miếng cao dán ch.ó, kéo thế nào cũng không ra.
Nhân lúc anh ngủ, tôi cầm bản chụp CT ở đầu giường đi tìm bác sĩ.
Bác sĩ điều trị là bạn của Dư Diễn. Tuy còn trẻ, nhưng đã rất có danh tiếng.
“Bác sĩ Đoạn, trường hợp của Dư Diễn như thế này liệu có thể khôi phục trí nhớ không?”
Tôi sốt ruột hỏi.
Khoản tiền chia tay một triệu vẫn chưa vào tài khoản tôi!
Đoạn Vi Chỉ bật đèn soi phim, chăm chú xem một lúc, sau đó đẩy kính trên sống mũi, trầm ngâm nói:
“Ừm, mất trí nhớ do chấn động não như trường hợp của Dư Diễn, khả năng hồi phục khá cao.”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Còn hồi phục được là tốt rồi.
“Chỉ là…”
Anh ta đột nhiên đổi giọng, khiến tim tôi thắt lại.
“Chỉ là gì?”
“Quá trình phục hồi ký ức sẽ tốn rất nhiều thời gian và công sức. Quan trọng là em có đủ kiên trì hay không.”
Không sao.
Thứ tôi có nhiều nhất chính là thời gian và sức lực.
Tôi lập tức hỏi:
“Vậy tôi cần làm gì để giúp anh ấy nhớ lại nhanh hơn?”
Đoạn Vi Chỉ lại cúi xuống nghiên cứu phim chụp một lúc, sau đó nói:
“Có thể thử kích thích ký ức theo phương pháp tái hiện hoàn cảnh. Nói đơn giản là để anh ấy trải nghiệm lại những việc quen thuộc trước đây.”
“Tái hiện hoàn cảnh?”
Thấy tôi chưa hiểu, anh ta kiên nhẫn giải thích:
“Tức là cho anh ấy tiếp xúc với những người hoặc sự việc quen thuộc. Ví dụ như cùng làm lại những chuyện hai người từng thường xuyên làm. Có khả năng sẽ gợi được trí nhớ.”
Tôi tin không chút nghi ngờ.
Thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng cảnh Dư Diễn nhớ lại tất cả rồi xúc động gọi tên tôi.
Càng nghĩ, tôi càng tràn đầy tự tin.
Mang tâm trạng vui vẻ, tôi trở về phòng bệnh.
Không biết Dư Diễn đã tỉnh từ khi nào, lúc này đang làm loạn cả căn phòng.
“Vợ tôi đâu rồi? Các người giấu vợ tôi ở đâu? Mau trả vợ lại cho tôi!”
“Nếu không, tôi sẽ đi báo cảnh sát, để các chú công an bắt hết mấy người!”
Tiểu Nghiêm — người đang trông chừng anh — mặt mũi đầy bất lực.
“Dư tổng, cô Lý chỉ đi tìm bác sĩ thôi, lát nữa sẽ quay lại.”
“Không thể nào! Cậu nói dối! Nhất định là cậu giấu cô ấy đi rồi! Mau trả vợ cho tôi!”
Dư Diễn bắt đầu gào khóc, chạy khắp phòng tìm tôi.
Tôi không nhịn được bật cười, lập tức lấy điện thoại quay lại toàn bộ cảnh tượng.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Dư Diễn nhõng nhẽo, ngang ngược đến vậy.
Mà phải công nhận… cũng khá đáng yêu.
Đợi sau này anh nhớ lại, nếu dám quỵt tiền, tôi sẽ dùng đoạn video này uy h.i.ế.p anh!
