Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 230: Đục Nước Béo Cò

Cập nhật lúc: 27/03/2026 15:24

Sắc mặt thanh niên trắng bệch, tim đập như đ.á.n.h trống, sợ hãi đến mức hai chân run rẩy, gần như không đứng vững nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến những hương thân trong trại vẫn đang chờ tiền lương để cứu mạng, hắn chỉ đành cố nén nỗi sợ hãi, gian nan mở miệng.

“Liều, liều mạng thì liều mạng! Các người đừng hòng dọa ta, chúng ta không sợ c.h.ế.t!”

Vì quá sợ hãi, giọng nói của hắn cũng đang run rẩy.

Dư Niểu Niểu cười như không cười nhìn hắn: “Ngươi chắc chắn các người đều không sợ c.h.ế.t sao? Quay lại nhìn đồng bọn của ngươi xem, họ trông có vẻ khá sợ c.h.ế.t đấy.”

Thanh niên quay đầu nhìn mọi người, thấy họ toàn bộ đều đang lùi lại, hiển nhiên là bị mũi tên đó của Dư Niểu Niểu dọa sợ rồi.

Họ đều là thân thể m.á.u thịt, nếu không may bị tên b.ắ.n trúng, cho dù không trúng chỗ hiểm, cũng không sống nổi.

Bởi vì họ không có đại phu, một khi bị thương đồng nghĩa với việc không có người chữa trị, chỉ có thể chờ c.h.ế.t.

Thanh niên phẫn nộ lớn tiếng chất vấn.

“Khi những quan lão gia đó cưỡng chế thu hồi đất đai của chúng ta, các người đã chọn lùi bước! Khi quan phủ cưỡng chế bắt tráng đinh trong nhà chúng ta đi, các người cũng đã chọn lùi bước! Bây giờ chúng ta không còn đất, không còn nhà, toàn bộ đều không còn nữa! Lẽ nào các người còn muốn lùi sao?”

Những lời này nói ra trịch địa hữu thanh (ném xuống đất vang thành tiếng), dường như từng chữ đều mang theo m.á.u và nước mắt.

Mọi người đều khựng lại.

Đúng vậy, họ đã trắng tay rồi.

Nếu còn lùi bước nữa, chờ đợi họ chỉ có con đường c.h.ế.t.

Thanh niên lớn tiếng nói: “Nếu chúng ta không thể mang tiền lương về, thê nhi phụ mẫu của chúng ta đều sẽ c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bệnh, các người hy vọng nhìn thấy cảnh tượng đó xảy ra sao?”

Mọi người đồng thanh đáp: “Không! Chúng ta muốn tiền, muốn lương thực!”

Thanh niên chỉ về hướng Dư Niểu Niểu và Lục Nghiêu, trong mắt là sự tàn nhẫn bất chấp tất cả.

“Vậy thì cướp toàn bộ tiền tài và lương thực của họ lại đây!”

Lưu khấu giống như sài lang hổ báo, hung hãn bước qua khúc gỗ chắn ngang trước mặt, giơ gậy gộc lao về phía Lục Nghiêu!

Lục Nghiêu vội vàng vung kiếm tự vệ.

Dư Niểu Niểu cùng Đương Quy, tiểu thư đồng cũng lần lượt gia nhập vòng chiến.

Còn về Lạc Bình Sa, hắn trực tiếp thi triển khinh công bay qua đỉnh đầu mọi người, đáp xuống trước mặt thanh niên.

Thanh niên muốn phản kháng, ngặt nỗi hắn chưa từng học võ, căn bản không phải là đối thủ của Lạc Bình Sa.

Lạc Bình Sa c.h.é.m tay đoạt lấy chiếc rìu của đối phương, sau đó một tay bóp cổ thanh niên, lạnh lùng nói.

“Các người còn làm loạn nữa, ta sẽ g.i.ế.c hắn.”

Thấy cảnh tượng này, những tên lưu khấu đó nhao nhao dừng động tác.

Thanh niên có thể cảm nhận rõ ràng lực đạo của bàn tay đang bóp cổ mình lớn đến mức nào, chỉ cần đối phương muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy cổ hắn.

Đối mặt với sự đe dọa của cái c.h.ế.t, hắn vẫn không chịu lùi bước.

“Hương thân! Đừng quản ta, mau đi cướp tiền lương, có tiền lương, mọi người mới có thể sống tiếp!”

Thấy lưu khấu vẫn còn chút chần chừ, Dư Niểu Niểu vội vàng xen vào một câu.

“Đợi đã! Ngươi vừa nãy nói quan phủ cưỡng chế thu hồi đất đai của các người, còn bắt tráng đinh nhà các người đi, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Thanh niên cứng cổ nói: “Chuyện này liên quan gì đến cô?!”

Dư Niểu Niểu: “Ta đoán, các người bây giờ không chỉ cần tiền lương, mà còn cần đại phu đúng không? Vị huynh đệ bên cạnh ngươi chính là đại phu, y thuật của hắn rất cao minh, chỉ cần các người đừng làm loạn nữa, ngoan ngoãn nói rõ ràng mọi chuyện với chúng ta, hắn sẽ khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho các người, thế nào?”

Lời này chọc trúng điểm yếu của thanh niên.

Trong số hương thân có không ít người đã đổ bệnh, đang rất cần được chữa trị, nhưng khám bệnh bốc t.h.u.ố.c đều cần rất nhiều tiền, họ không có tiền, nên chỉ đành mạo hiểm đi cướp đường.

Thanh niên bán tín bán nghi: “Ta dựa vào đâu mà tin các người?”

Dư Niểu Niểu cũng không biết phải làm sao mới có thể chứng minh lời mình nói, nàng chỉ đành ném ánh mắt cầu cứu về phía Lạc Bình Sa.

Lạc Bình Sa mặt không cảm xúc nói: “Trong hành lý của ta, có một hòm t.h.u.ố.c.”

Đương Quy lập tức chạy đến bên xe ngựa.

Nàng lục lọi hành lý của Lạc Bình Sa, tìm thấy một hòm t.h.u.ố.c nặng trĩu.

Đương Quy đặt hòm t.h.u.ố.c ở nơi mọi người đều có thể nhìn thấy, mở nắp ra, để lộ những thứ đựng bên trong, có gối bắt mạch, chỉ tơ, băng gạc, kéo nhỏ, kim bạc, một số loại t.h.u.ố.c thường dùng vân vân.

Những thứ này quả thực là đồ nghề mà đại phu sẽ dùng đến.

Thanh niên cuối cùng cũng tin lời Dư Niểu Niểu.

Hắn từ bỏ phản kháng, giơ hai tay lên, nói.

“Chỉ cần vị đại phu này bằng lòng chữa bệnh cho người thân của chúng ta, bất kể các người muốn biết chuyện gì, ta đều có thể nói cho các người.”

Thấy vậy, những tên lưu khấu còn lại cũng nhao nhao bỏ v.ũ k.h.í xuống.

Dư Niểu Niểu gật đầu với Lạc Bình Sa.

Lạc Bình Sa hiểu ý, buông thanh niên ra.

Hắn đi tới, xách hòm t.h.u.ố.c lên, nói với những tên lưu khấu đó.

“Đưa bệnh nhân của các người đến đây, chúng ta còn có việc khác phải làm, không có thời gian trì hoãn ở đây quá lâu, các người hành động nhanh lên.”

Thanh niên mừng rỡ ra mặt, lập tức sai mọi người mau ch.óng quay về.

Phần lớn lưu khấu đều đã đi, chỉ còn lại hai cô gái nhỏ vẫn đi theo bên cạnh thanh niên.

Dư Niểu Niểu đã cất cung tên đi.

Nàng thấy dáng vẻ gầy trơ xương của ba người đối phương, nói với Đương Quy.

“Đi lấy lương khô và nước trên xe tới đây.”

Đương Quy rất nhanh đã mang đến một chiếc túi vải căng phồng.

Dư Niểu Niểu lấy sáu cái bánh bao từ trong đó ra, chia cho ba người đó.

Ba người vừa nhìn thấy bánh bao, mắt lập tức đỏ hoe.

Họ còn không kịp nói một tiếng cảm ơn, vồ lấy bánh bao liền ăn ngấu nghiến, vì ăn quá vội suýt chút nữa thì nghẹn.

Trải qua một phen lang thôn hổ yết, sáu cái bánh bao rất nhanh đã bị ăn sạch.

Ba người hiển nhiên là vẫn chưa đã thèm.

Nhưng Dư Niểu Niểu không lấy thêm bánh bao ra nữa, nàng hỏi.

“Các người rốt cuộc là ai?”

Vì đã ăn bánh bao, ba người trông đều có tinh thần hơn hẳn, thanh niên đi đầu nói chuyện cũng có khí lực hơn.

“Ta tên Hạ Hải Sinh, hai người này là đường muội của ta. Chúng ta vốn sống ở Hạ gia thôn, nhưng vì đất đai của chúng ta toàn bộ bị quan phủ thu hồi. Chúng ta không có khả năng gánh vác thuế má, bị ép phải trở thành tá điền. Nhưng không bao lâu sau quan phủ phái người đến bắt lính, bắt đi rất nhiều tráng đinh. Như vậy nhân thủ trồng trọt không đủ, chúng ta không có cách nào cày cấy nhiều ruộng đất như vậy. Cuối cùng ngay cả tá điền cũng không làm được. Chúng ta bị ép đến mức thực sự hết cách, chỉ đành rời khỏi thôn, lạc thảo vi khấu.”

Nghe đến đây, Dư Niểu Niểu đã bừng tỉnh, xem ra ngôi làng họ đi qua trước đó chính là Hạ gia thôn, sở dĩ trong làng không có người, chính là vì thôn dân đều đã bỏ trốn hết rồi.

Lục Nghiêu nghe mà nhíu c.h.ặ.t mày, nhịn không được hỏi.

“Đang yên đang lành, tại sao quan phủ lại thu hồi đất đai của các người?”

Nhắc đến chuyện này, Hạ Hải Sinh liền tức giận.

“Mấy năm nay ông trời không chiều lòng người, thu hoạch ngoài ruộng của chúng ta rất kém, ngay cả ăn no cũng thành vấn đề. Nhưng quan phủ không những không miễn giảm thuế má, ngược lại còn tăng thêm rất nhiều khoản thu thuế. Rất nhiều gia đình bị ép phải bán nhi bán nữ bán ruộng đất. Những địa chủ lão gia đó đục nước béo cò, cố ý dùng giá cực thấp mua lại đất đai của chúng ta.”

Lạc Bình Sa trầm giọng nói.

“Triều đình có quy định rõ ràng, giá giao dịch đất đai trong dân gian không được thấp hơn bảy phần giá thị trường. Điều luật này chính là để phòng ngừa có kẻ tâm thuật bất chính, ác ý thâu tóm lượng lớn đất đai. Các người có thể đến quan phủ tố cáo.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.