Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 424: Đông Sơn Tái Khởi

Cập nhật lúc: 27/03/2026 20:09

Dư Niểu Niểu: "Ta biết, kịch bản này ám chỉ Lang Quận vương, các người sợ hãi cũng là chuyện bình thường. Nhưng phàm là chuyện gì cũng có hai mặt, chúng ta thử đổi góc độ suy nghĩ xem. Chính vì mọi người đều sợ Lang Quận vương, nên mới không ai dám lấy sự tích của Lang Quận vương ra biên soạn thành tuồng kịch. Nếu Kỳ Thụy hí ban có thể đưa “Lang Vương Liêu Đông Hành” lên sân khấu thành công. Các người chính là độc nhất vô nhị trong Ngọc Kinh thành. Các người là người trong nghề, hẳn phải biết độc nhất vô nhị đại diện cho điều gì chứ?"

Lưu Khải Thụy lẩm bẩm: "Đại diện cho việc chúng ta độc thụ nhất xí, không thể thay thế."

Dư Niểu Niểu b.úng tay một cái.

"Đúng vậy! Con người đều có tâm lý hiếu kỳ, đối với những sự vật mới mẻ chưa từng thấy qua, khó tránh khỏi cảm thấy tò mò. Đặc biệt nhân vật chính của vở kịch này lại là Lang Quận vương! Lang Quận vương là nhân vật phong vân của Đại Nhạn triều. Ngày thường trên người ngài ấy chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, đều sẽ gây ra phản ứng lớn trong dân gian. Điều này chứng tỏ mọi người thực ra đều rất quan tâm đến chuyện của Lang Quận vương. Kỳ Thụy hí ban dùng hình tượng của Lang Quận vương làm nhân vật chính trong kịch, cũng đồng nghĩa với việc mượn gió đông của Lang Quận vương. Không cần cố ý tuyên truyền, cũng có thể thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Đợi đến khi “Lang Vương Liêu Đông Hành” chính thức được đưa lên sân khấu, Kỳ Thụy hí ban cũng có thể nương theo thế mà vùng lên, bay thẳng lên cao, tái hiện lại sự huy hoàng năm xưa!"

Nàng càng nói càng kích động, giọng nói ngày càng cao v.út, dáng vẻ cũng ngày càng cao lớn.

Trên người nàng dường như có thánh quang đang tỏa sáng.

Hai cha con Lưu gia không thể không ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy mặt nàng.

Lưu Tư Tinh bị nàng nói cho nhiệt huyết sục sôi, bất giác nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Nàng ấy kích động hét lên.

"Nói hay lắm! Kỳ Thụy hí ban nhất định có thể tái hiện lại sự huy hoàng năm xưa!"

Khuôn mặt già nua của Lưu Khải Thụy cũng đỏ bừng, trong hốc mắt lấp lánh những giọt lệ trong suốt.

Ông ta đội áp lực khổng lồ sống c.h.ế.t không chịu bán hí ban, một mặt là vì tình cảm với hí ban, mặt khác cũng là vì không cam lòng.

Ông ta không cam lòng cứ thế từ bỏ sự nghiệp mà mình đã phấn đấu hơn nửa đời người.

Lúc này ông ta rốt cuộc lại nhìn thấy hy vọng đông sơn tái khởi.

Điều này bảo ông ta làm sao có thể không kích động?

Dư Niểu Niểu vươn tay về phía họ, trong giọng nói tràn đầy sức mạnh mê hoặc.

"Đến đây, cùng ta đưa “Lang Vương Liêu Đông Hành” lên sân khấu. Chúng ta phải để Kỳ Thụy hí ban quay trở lại tầm nhìn của công chúng. Chúng ta phải để toàn bộ người Ngọc Kinh đều biết, Kỳ Thụy hí ban của chúng ta lại sát phạt trở về rồi!"

Trong đầu Lưu Khải Thụy và Lưu Tư Tinh bây giờ toàn là sự kỳ vọng vô hạn vào tương lai.

Họ không cần suy nghĩ liền bước về phía Dư Niểu Niểu, muốn nắm lấy tay nàng.

Đúng lúc này, một bóng người mệt mỏi bỗng nhiên lên tiếng.

"Mọi người đang làm gì vậy?"

Bước chân của Lưu Khải Thụy và Lưu Tư Tinh khựng lại.

Hai người đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa.

Đợi nhìn rõ hai người đứng ngoài cửa, Lưu Tư Tinh mừng rỡ gọi.

"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, hai người về rồi à!?"

Hai người đó là đồ đệ của Lưu Khải Thụy, họ vừa làm xong việc bên ngoài trở về, đều mệt bở hơi tai.

Ánh mắt họ lướt qua ba người trong nhà một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Dư Niểu Niểu, khó hiểu hỏi.

"Vị tiểu lang quân này là ai? Tại sao ngươi lại đứng trên sân khấu? Còn nữa, mái nhà sao lại thủng một lỗ thế kia?"

Lưu Khải Thụy và Lưu Tư Tinh nghe vậy, lúc này mới phản ứng lại, Dư Niểu Niểu không biết từ lúc nào đã trèo lên sân khấu.

Thảo nào nàng trông cao lớn như vậy.

Nàng đứng cao thế kia, nhìn chắc chắn là cao rồi!

Mái nhà phía trên nàng bị thủng một lỗ nhỏ, ánh nắng xuyên qua lỗ nhỏ lọt vào, vừa vặn chiếu rọi lên người nàng, lúc này mới khiến nàng trông đặc biệt tỏa sáng, phảng phất như được thánh quang bao phủ.

Dư Niểu Niểu ho khan hai tiếng: "Đừng để ý những chi tiết này, tóm lại, mục tiêu của chúng ta đều đồng nhất, ta cảm thấy chúng ta có thể hợp tác."

Trên mái nhà.

Vi Liêu ngồi xếp bằng, một tay chống cằm, tay kia cầm viên ngói.

Để tiện quan sát tình hình trong nhà, vừa rồi hắn đã gỡ hai viên ngói ra, khiến mái nhà xuất hiện một lỗ nhỏ.

Không ngờ lỗ nhỏ này lại bị Dư Niểu Niểu lợi dụng, trở thành "đạo cụ ánh sáng" của nàng.

Vi Liêu nhìn Dư Niểu Niểu miệng lưỡi lưu loát thao thao bất tuyệt, lừa gạt hai cha con Lưu gia đến mức choáng váng, nhịn không được nhếch khóe miệng, cười không thành tiếng.

Nữ nhân này thật sự quá thú vị.

Trong nhà, Lưu Khải Thụy đã bị Dư Niểu Niểu thuyết phục.

Ông ta không muốn bỏ lỡ cơ hội đông sơn tái khởi này, nhưng ông ta vẫn có chút lo lắng.

"Lang Quận vương không phải là nhân vật dễ chọc, lỡ như ngài ấy tìm chúng ta tính sổ thì làm sao?"

Dư Niểu Niểu thề thốt hứa hẹn.

"Không cần lo lắng, ta và Lang Quận vương có chút giao tình, đến lúc đó ta đi tìm ngài ấy cầu tình, chắc chắn sẽ không sao đâu."

Lưu Khải Thụy không ngờ nàng còn có thể bám víu quan hệ với Lang Quận vương, lập tức càng nhìn nàng với con mắt khác.

"Đã vậy, thì nghe theo ngươi, ta làm chủ bán Kỳ Thụy hí ban cho ngươi."

Khi nói đến mấy chữ cuối cùng, giọng ông ta gần như lạc đi, giống như đang cực lực kìm nén cảm xúc lưu luyến.

Dư Niểu Niểu vỗ vỗ vai ông ta, an ủi.

"Đừng buồn, cho dù ta mua lại Kỳ Thụy hí ban, hí ban vẫn do ngài quản lý, ngày thường ta có việc riêng phải bận, bình thường sẽ không can thiệp vào chuyện của hí ban."

Lưu Khải Thụy rất kinh ngạc: "Thật sao?"

Dư Niểu Niểu: "Nếu ngài không tin, chúng ta có thể viết điều khoản này vào khế ước."

Lưu Khải Thụy vội vàng xua tay: "Chuyện này thì không cần."

Tiếp theo là bàn bạc chi tiết việc chuyển nhượng hí ban.

Bản thân Kỳ Thụy hí ban không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng hí ban nợ một khoản tiền lớn bên ngoài, nếu tính cả những khoản nợ đó vào, ít nhất cũng phải tám ngàn lượng bạc.

Dư Niểu Niểu cộng toàn bộ lợi nhuận từ việc bán sách và bán đồ lưu niệm lại, tổng cộng cũng chỉ được hơn tám ngàn sáu trăm lượng.

Nàng bỏ ra tám ngàn lượng mua lại hí ban, vài trăm lượng bạc còn lại dùng để duy trì chi tiêu hàng ngày của hí ban.

Sau khi mọi chuyện bàn bạc ổn thỏa, hai bên ký kết khế ước, lại đến phủ nha làm công chứng.

Đợi thủ tục hoàn tất toàn bộ, Dư Niểu Niểu đã trở thành đông gia mới của Kỳ Thụy hí ban.

Làm xong một việc lớn, trong lòng nàng khá vui vẻ.

Nhưng khi sờ đến túi tiền xẹp lép của mình, nàng lập tức lại sầu não.

Hí ban không thể cứ rúc mãi trong cái tiểu viện tồi tàn này, bắt buộc phải thuê một rạp hát đàng hoàng, trong Ngọc Kinh thành tấc đất tấc vàng, tiền thuê chắc chắn không rẻ.

Ngoài ra còn phải thuê người, sắm sửa đạo cụ mới...

Từng thứ từng thứ đều phải tiêu tiền, hơn sáu trăm lượng còn lại căn bản không đủ dùng.

Dư Niểu Niểu cưỡi con lừa nhỏ đi về, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện kiếm tiền.

Nàng còn chẳng để ý Vi Liêu đã bám theo từ lúc nào.

"Chúc mừng ngươi nhé, tân đông gia của Kỳ Thụy hí ban."

Dư Niểu Niểu hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, thấy Vi Liêu đang cưỡi ngựa đi song song với mình.

Nàng nhíu mày hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"

Vi Liêu chậm rãi nói.

"Ta nghe nói ngươi vừa mua lại Kỳ Thụy hí ban, đặc biệt đến chúc mừng ngươi, nhân tiện hỏi ngươi một câu, có cần vay tiền không? Chỗ ta có tiền, chỉ lấy ba phần lãi, giá cả công bằng già trẻ không lừa."

Dư Niểu Niểu vốn định từ chối, nhưng rất nhanh đã nảy ra một kế.

Nàng thong dong nói.

"Vay tiền thì không cần, nếu ngươi nhiều tiền không có chỗ tiêu, có thể cân nhắc trở thành nhà tài trợ của Kỳ Thụy hí ban."

Vi Liêu khá hứng thú: "Nhà tài trợ là gì?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.