Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 606: Cá Chết Lưới Rách

Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:02

Lúc này, một vị Vương gia bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Lê Nương là ai?”

Thái t.ử Thẩm Trác lập tức nhìn theo hướng âm thanh, phát hiện người lên tiếng chính là đường thúc của mình, Gia Vương.

Lần này thọ yến của Thái hậu được tổ chức với quy mô rất lớn, không chỉ có nhiều sứ thần các nước láng giềng đến dự, mà ngay cả các vị Vương gia ở những vùng đất xa xôi cũng tới không ít, Gia Vương chính là một trong số đó.

Đặng Vũ Xuyên dường như chỉ chờ câu hỏi của Gia Vương, gần như ngay khi lời của Gia Vương vừa dứt, ông đã nhanh ch.óng mở miệng đưa ra câu trả lời.

“Lê Nương chính là muội muội ruột cùng mẹ sinh ra với ta, muội ấy và đương kim Thái hậu cũng là tỷ muội. Năm xưa hai tỷ muội họ cùng nhau vào kinh tham gia tuyển tú, kết quả Lê Nương bị hủy dung nhan một cách thê t.h.ả.m, buộc phải bỏ xứ mà đi, phiêu bạt nhiều năm, cuối cùng bỏ mạng nơi đất khách quê người. Trước khi c.h.ế.t, muội ấy từng để lại thư tín, nói rõ toàn bộ sự thật về việc mình bị chính muội muội ruột tính kế hãm hại.”

Mọi người có mặt tại đó đều kinh hãi, trong đầu bất giác hiện lên vô số suy đoán.

Trong chốc lát, biểu cảm của đám đông biến đổi không ngừng. Là một trong những người trong cuộc, Đặng Thái hậu càng như ngồi trên đống lửa, sắc mặt ngày càng khó coi.

Gia Vương lộ vẻ khó hiểu: “Theo lời ông nói, chẳng lẽ cái c.h.ế.t của Lê Nương có liên quan đến Thái hậu nương nương? Chuyện này không thể nào đâu, Thái hậu nương nương luôn rất nhân từ, sao có thể ra tay tàn độc với chính tỷ muội ruột của mình được?”

Lão Hoàng đế đập mạnh xuống bàn: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó?!”

Chén bát trên bàn bị chấn động đến mức run lên bần bật.

Kéo theo đó là nhịp tim của những người có mặt cũng lỡ mất một nhịp.

Gia Vương dường như cũng bị dọa sợ, hoảng hốt khom lưng: “Bệ hạ bớt giận, là vi thần lỡ lời.”

Ngay sau đó, ông ta lại quay sang nhìn Đặng Vũ Xuyên, trầm mặt quở trách: “Ông không có bằng chứng thì đừng có ăn nói xằng bậy. Thái hậu nương nương thân phận tôn quý là mẫu nghi thiên hạ, tấm lòng nhân từ ai ai cũng biết, há có thể để ông dăm ba câu là vu khống được sao?!”

Đặng Vũ Xuyên lớn tiếng đáp: “Ai nói ta không có bằng chứng? Cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen bên cạnh ta đây chính là bằng chứng! Năm xưa người mà Mạnh Thái phi nhìn trúng đầu tiên chính là Lê Nương, có ý định để Lê Nương nhập cung làm Hoàng hậu. Đặng Ngọc La sinh lòng ghen tị, cố ý bày mưu hãm hại khiến Lê Nương bị hủy dung, cướp đi cơ hội nhập cung làm Hậu. Lê Nương không cam tâm cứ thế bị tính kế, cũng bày mưu gài bẫy lại Đặng Ngọc La, khiến Đặng Ngọc La trước khi thành thân đã lén lút tư thông với kẻ khác…”

“Câm miệng!”

Lão Hoàng đế bật dậy, tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, gân cổ lên gầm thét: “Nói bậy nói bạ! Toàn là nói bậy nói bạ! Người đâu, lôi tên điên này xuống băm vằm thành vạn mảnh cho trẫm!”

Tuy nhiên, đám cấm vệ quân đều không dám nhúc nhích.

Bọn họ đều rất sợ rương t.h.u.ố.c nổ kia.

Đặng Vũ Xuyên trông có vẻ thực sự đã liều mạng, ông ta có thể không sợ c.h.ế.t, nhưng những người khác không thể không sợ.

Đặng Thái hậu dường như nhớ lại từng màn của năm xưa, hai tay giấu trong ống tay áo rộng nắm c.h.ặ.t thành quyền, đôi môi thoa son mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.

Rõ ràng bà ta cũng là đích nữ do chính thất phu nhân sinh ra, bất luận là dung mạo hay tài năng, bà ta đều không hề kém cạnh tỷ tỷ. Thế nhưng người ngoài đều cho rằng thân phận của tỷ tỷ cao quý hơn bà ta, thái độ đối với tỷ tỷ rõ ràng cũng tôn trọng hơn vài phần. Ngay cả phụ thân cũng coi trọng tỷ tỷ hơn, ca ca thì càng khỏi phải nói, trong mắt huynh ấy chỉ có duy nhất một muội muội là Lê Nương, hoàn toàn không để bà ta vào mắt.

Bà ta ghét một người tỷ tỷ như vậy.

Thậm chí bà ta đã không dưới một lần mong mỏi, giá như không có người tỷ tỷ này thì tốt biết bao!

Thực ra năm xưa bà ta đã có nam t.ử trong lòng, nhưng để có thể so kè cao thấp với tỷ tỷ, bà ta đã chủ động vứt bỏ đoạn tình cảm đó, đi theo tỷ tỷ đến Ngọc Kinh.

Bà ta muốn lợi dụng cơ hội này, chứng minh cho tất cả mọi người thấy, bản thân xuất sắc hơn tỷ tỷ, xứng đáng được coi trọng hơn!

Bà ta liều mạng nỗ lực thể hiện bản thân, nhưng Mạnh Thái phi lại giống như bị mù, vậy mà vừa nhìn đã ưng ý tỷ tỷ của bà ta.

Một khi tỷ tỷ nhập cung, sẽ là Hoàng hậu cao cao tại thượng.

Còn bà ta chỉ có thể mang thân phận của kẻ thất bại, cụp đuôi xám xịt trở về nhà.

Đến lúc đó bà ta biết lấy mặt mũi nào đối diện với phụ mẫu trong nhà?

Còn cả người tình đã bị bà ta vứt bỏ kia, chắc chắn cũng sẽ cười nhạo bà ta đến c.h.ế.t mất?

Tiến một bước là vinh hoa phú quý ngập trời, lùi một bước là hai bàn tay trắng.

Ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ như vậy?

Đặng Ngọc La không thể cưỡng lại được.

Cuối cùng bà ta vẫn tung ra chiêu trò đê tiện nhất, dùng thủ đoạn hạ lưu khiến tỷ tỷ bị hủy dung.

Khi nhìn thấy tỷ tỷ ôm lấy khuôn mặt biến dạng khóc lóc trong tuyệt vọng, thực ra bà ta cũng chột dạ. Bà ta nghĩ đợi đến khi mình làm Hoàng hậu, không chỉ mang lại vinh quang cho gia tộc, mà còn có thể tìm cho tỷ tỷ một nhà chồng tốt.

Cho dù không còn nhan sắc cũng chẳng sao, tỷ tỷ dù gì cũng là đích nữ của Đặng gia, lại có một muội muội làm Hoàng hậu, chắc hẳn nhà chồng cũng không dám khinh suất.

Nửa đời sau của tỷ tỷ vẫn có thể sống rất tốt.

Đặng Ngọc La hết lần này đến lần khác tự nhủ trong lòng như vậy, nghĩ nhiều rồi cũng cho là thật, thậm chí chút áy náy cuối cùng cũng tan biến.

Đáng tiếc sự việc phát triển không như mong muốn.

Lê Nương không ngoan ngoãn nhận thua như bà ta dự đoán, không những thế, Lê Nương còn quay lại tính kế bà ta một vố.

Rốt cuộc bà ta đã đ.á.n.h giá thấp sự kiêu ngạo của Lê Nương.

Cho dù cá c.h.ế.t lưới rách, Lê Nương cũng phải bắt bà ta nếm thử mùi vị sống không bằng c.h.ế.t.

Những chuyện xảy ra đêm đó, đã trở thành cơn ác mộng mà Đặng Thái hậu cả đời này không muốn nhớ lại.

Cho dù sau đó phụ mẫu đã phái người đi lo lót quan hệ, giúp bà ta mua chuộc người kiểm tra thân thể tú nữ trong cung, để bà ta có thể lừa dối qua ải, nhưng trong lòng bà ta vẫn cảm thấy sợ hãi.

Sợ sự việc bại lộ, sợ sự thật bị người ta biết được.

Đặc biệt là trong đêm đại hôn, bà ta căng thẳng đến mức toàn thân run rẩy, suýt chút nữa đã không kìm nén được mà nói toạc toàn bộ sự thật.

May mà cuối cùng lý trí đã chiến thắng.

Bà ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng chống đỡ.

Có lẽ ông trời cũng đang giúp bà ta, đêm đó tâm trạng Hoàng đế rất tốt, trước khi vào động phòng đã uống không ít rượu, người đã không còn tỉnh táo.

Đặng Ngọc La lại nhân cơ hội chuốc thêm cho ông ta vài chén, nhân lúc ông ta say đến mức hồ đồ, giả vờ như đã viên phòng với ông ta.

Hôm sau Hoàng đế tỉnh dậy, chuyện đêm tân hôn đã quên mất bảy tám phần, ông ta còn tưởng mình đã hành phòng với Hoàng hậu, nên cũng không nghĩ ngợi gì thêm.

Sự việc cứ thế bị lấp l.i.ế.m cho qua.

Bao nhiêu năm nay, Đặng Ngọc La luôn cẩn trọng lời nói và việc làm, từng bước tính toán trong cung, không chỉ ngồi vững vị trí Hoàng hậu trung cung, mà còn để nhi t.ử của mình kế thừa ngai vàng.

Và bà ta cũng trở thành Đặng Thái hậu, trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của toàn bộ Đại Nhạn triều.

Giờ đây tóc bà ta đã bạc trắng, cuộc đời cũng đã đi đến hồi kết.

Bà ta tưởng rằng đời này mình không còn gì hối tiếc nữa, lại không ngờ, bí mật bị phủ bụi nhiều năm bỗng nhiên lại bị người ta vạch trần.

Những chuyện cũ bị bà ta cố tình lãng quên, cũng theo đó ùa về như thủy triều.

Sự bất an và sợ hãi mãnh liệt gần như muốn nuốt chửng toàn bộ con người bà ta.

Đặng Thái hậu gắt gao nhìn chằm chằm vào cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen kia, nghĩ đến việc bí mật mình che giấu nhiều năm sắp bị phơi bày trước công chúng, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, một cỗ tanh ngọt trào lên cổ họng.

Bà ta há miệng, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Ngay sau đó nhắm mắt lại ngất lịm đi.

Lão Hoàng đế nóng ruột như lửa đốt, muốn xông tới, nhưng vì động tác quá mạnh, vô tình va vào góc bàn, chén bát trên bàn bị hất tung, nước trà đổ lênh láng khắp sàn.

“Thái y! Mau gọi thái y!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 606: Chương 606: Cá Chết Lưới Rách | MonkeyD