Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 614: Cuối Cùng Cũng Phải Chia Tay
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:03
Thẩm Trác vội nói: “Phụ hoàng ngàn vạn lần đừng nói như vậy, nhi thần vẫn còn non nớt, rất nhiều chuyện vẫn phải nhờ phụ hoàng giúp đỡ định đoạt.”
Lão Hoàng đế thở dài: “Trẫm mệt rồi.”
Thẩm Trác thức thời ngậm miệng, ngoan ngoãn cáo từ rời đi.
Vi Hoài Ân tiễn người đến cửa tẩm cung: “Điện hạ đi thong thả.”
Thẩm Trác liếc nhìn ông ta: “Chăm sóc phụ hoàng cho tốt, sáng mai cô sẽ lại đến thăm người.”
Vi Hoài Ân: “Dạ.”
Thẩm Trác đi được hai bước bỗng nhiên dừng lại: “Đúng rồi, sức khỏe của Thái hậu thế nào rồi?”
Vi Hoài Ân thành thật trả lời: “Tình trạng hiện tại của Thái hậu nương nương không được tốt lắm, thái y đã cố gắng hết sức cứu chữa, cuối cùng bà ấy có thể vượt qua ải này hay không còn phải xem ý trời. Hoàng hậu nương nương hiện đang dẫn các phi tần hầu hạ bệnh tình trong Bích Tuyền cung, hy vọng Thái hậu nương nương có thể bình an vô sự.”
Thẩm Trác: “Vậy sao, vậy cô cũng đến Bích Tuyền cung xem thử.”
Hắn ngồi lên kiệu, nương theo bóng đêm đi đến Bích Tuyền cung.
Thực ra lời Vi Hoài Ân nói vẫn còn coi là lạc quan rồi, tình trạng hiện tại của Đặng Thái hậu đã là hít vào thì ít thở ra thì nhiều, ngay cả một câu cũng không nói được. Nhìn biểu cảm nặng nề của các thái y là có thể biết, e rằng Đặng Thái hậu không trụ được bao lâu nữa.
Thẩm Trác nhìn hốc mắt đỏ hoe vì thức đêm của Ôn Hoàng hậu, không khỏi có chút đau lòng.
“Mẫu hậu, người về nghỉ ngơi một lát đi, ở đây có người khác trông coi sẽ không sao đâu.”
Ôn Hoàng hậu uống một ngụm trà đặc, nói: “Bản cung không sao, con đến đúng lúc lắm, bản cung có chuyện muốn hỏi con.”
Hai mẹ con đi đến thiên điện.
Đợi cho người hầu lui ra hết, không còn người ngoài nữa, Ôn Hoàng hậu mới nghiêm túc mở miệng hỏi.
“Quân Tri, con có chuyện gì giấu giếm bản cung phải không?”
Thẩm Trác cúi đầu: “Nhi thần không biết mẫu hậu đang nói gì.”
Ánh mắt Ôn Hoàng hậu sắc bén: “Con không cần giả ngốc, thọ yến hôm nay, con lén lút đưa Dư Niểu Niểu vào cung, chuyện này con thực sự tưởng không ai biết sao?”
Thẩm Trác lập tức không nói gì nữa.
Ôn Hoàng hậu trầm giọng quở trách: “Quân Tri, con hồ đồ quá! Hiện giờ là vì Hoàng thượng và Thái hậu đều ngã bệnh, nhất thời không ai chú ý đến những hành động nhỏ của con, mới để con lừa dối qua ải. Nhưng trong cung tai mắt đông đúc, chuyện này nói không chừng rất nhanh sẽ bị người ta vạch trần.”
Thẩm Trác lại nói: “Mẫu hậu xin yên tâm, chuyện này sẽ nhanh ch.óng qua đi thôi.”
Ôn Hoàng hậu nhíu mày: “Con lấy đâu ra sự tự tin đó?”
Thẩm Trác: “Rất nhanh người sẽ biết thôi.”
Ôn Hoàng hậu nhìn Thẩm Trác với dáng vẻ điềm tĩnh trước mặt, bỗng phát hiện đứa trẻ này thực sự đã trưởng thành rồi.
Hắn đã không còn là đứa trẻ non nớt như trước kia nữa.
Hắn trở nên ngày càng giống một vị quân vương thực thụ.
Bà thậm chí còn có chút không nhìn thấu rốt cuộc trong lòng hắn đang nghĩ gì?
……
Sáng sớm hôm sau.
Dư Niểu Niểu và Tiêu Quyện chuẩn bị cáo từ rời đi, Phan Đại Phúc nằng nặc đòi đích thân tiễn họ ra khỏi thành.
Họ từ chối không được đành phải đồng ý.
Phan Đại Phúc đ.á.n.h xe ngựa, trong xe là Dư Niểu Niểu và Tiêu Quyện.
Khi đi ngang qua cổng thành, Dư Niểu Niểu nhìn thấy trước bảng cáo thị tụ tập không ít người, nàng thuận thế nhìn sang, liếc mắt một cái đã nhìn thấy tờ cáo thị được dán ngay chính giữa bảng.
Cáo thị viết rằng hậu duệ của Phong Lương Hàn và Tạ thị ở quận Ba Thục ngỗ ngược mưu phản, tội không thể tha, Hoàng thượng hạ lệnh đào lên quất xác, nghiền xương rải tro, để răn đe kẻ khác!
Trái tim Dư Niểu Niểu lập tức thắt lại.
Cẩu Hoàng đế vậy mà ngay cả người c.h.ế.t cũng không tha!
Nàng muốn nhảy xuống xe ngựa đi xé tờ cáo thị đó, nhưng bị Tiêu Quyện cản lại.
“Bình tĩnh, cho dù nàng xé cáo thị cũng vô dụng.”
Dư Niểu Niểu vừa tức vừa hận: “Ông ta không sợ bị quả báo sao?!”
Tiêu Quyện ôm lấy nàng, thấp giọng an ủi: “Ông ta rất nhanh sẽ bị quả báo thôi.”
Trong mắt Dư Niểu Niểu ngấn lệ: “Ta không thể để họ quấy rầy sự an nghỉ của cha nương, ta phải đến Ba Thục, ta phải giấu xương cốt của cha nương đi trước khi họ ra tay.”
Tiêu Quyện: “Được, mọi chuyện cứ giao cho ta.”
Xe ngựa thuận lợi đi ra khỏi cổng thành.
Dù trong lòng muôn vàn lưu luyến, nhưng tiễn quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải chia tay, Phan Đại Phúc cũng chỉ có thể tiễn đến đây thôi.
Hắn nhảy xuống xe ngựa, vẫy tay về phía chiếc xe ngựa đang đi xa, lớn tiếng nói.
“Lão sư, thượng lộ bình an!”
Xe ngựa đi vào quan đạo, di chuyển vững vàng.
Không hiểu sao, Dư Niểu Niểu bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn trước mắt cũng trở nên hơi mờ mịt.
Nàng không muốn làm chậm trễ thời gian đi đường, liền cố nhịn không nói, nhưng rất nhanh đã bị Tiêu Quyện phát hiện.
May mà bên cạnh quan đạo có khách xá.
Tiêu Quyện dừng xe ngựa, đỡ Niểu Niểu vào khách xá.
Hắn để Niểu Niểu nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn cẩn thận cho nàng, ôn tồn nói.
“Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta đi tìm đại phu cho nàng ngay đây.”
Dư Niểu Niểu kéo tay hắn lại: “Ta không sao đâu, không cần tìm đại phu đâu, chúng ta vẫn nên tiếp tục lên đường thôi.”
Nàng phải nhanh ch.óng đến Ba Thục, dời xương cốt của Tạ thị và Phong Lương Hàn đi, tìm một nơi không ai biết để giấu.
Nàng không thể để cẩu Hoàng đế quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của Tạ thị và Phong Lương Hàn.
Tiêu Quyện vuốt ve má nàng: “Ta biết nàng đang lo lắng chuyện gì, đừng vội, có ta ở đây mà, ta sẽ không để ai quấy rầy nhạc phụ nhạc mẫu đâu. Ta sẽ giúp nàng tiếp tục hoàn thành những việc nàng muốn làm mà chưa làm xong.”
Dư Niểu Niểu cảm thấy lời này của hắn không đúng lắm.
Nhưng nàng không thể suy nghĩ kỹ được, vì thần trí của nàng đã ngày càng trở nên mơ hồ.
Tâm trí nàng đang chìm xuống không kiểm soát được, mí mắt cũng theo đó từ từ khép lại.
Tiêu Quyện cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng.
“Ngủ một giấc thật ngon nhé, ta đi đây.”
……
Tiêu Quyện chân trước vừa rời khỏi khách xá, nhân mã của Thái t.ử phủ đã bao vây toàn bộ khách xá.
Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng trước cửa khách xá, trên xe ngựa treo huy hiệu tượng trưng cho Thái t.ử phủ.
Rèm xe được vén lên, Thẩm Trác giẫm lên ghế đẩu ung dung bước xuống xe.
Một gã thị vệ quỳ một gối xuống đất: “Khởi bẩm Thái t.ử điện hạ, Lang Quận vương đã rời đi. Thuộc hạ phái người bám theo suốt dọc đường, xác định hắn đã quay về Ngọc Kinh rồi.”
Thẩm Trác mỉm cười: “Tiếp tục bám theo hắn, bất kể hắn làm gì, cũng không cần ngăn cản.”
“Dạ.”
Thẩm Trác sải bước đi vào khách xá không mấy bắt mắt này.
Mọi người trong khách xá đều đã bị tập trung lại để canh giữ.
Thẩm Trác đi vào một cách thông suốt không gặp trở ngại nào, thị vệ phụ trách dẫn đường phía trước, cuối cùng họ dừng lại trước cửa một phòng khách.
Thị vệ mang vẻ mặt nịnh nọt nói: “Chính là chỗ này.”
Thẩm Trác liếc gã một cái: “Ngươi chắc chắn người ở trong này chứ?”
Thị vệ vội nói: “Thuộc hạ tận mắt nhìn thấy Lang Quận vương đưa Quận vương phi vào căn phòng này, vừa rồi Lang Quận vương đi một mình, Quận vương phi chắc chắn vẫn còn ở trong phòng này.”
Thẩm Trác hơi hất cằm: “Mở cửa.”
Thị vệ lập tức đẩy cửa ra.
Thẩm Trác bước qua ngưỡng cửa, không nhanh không chậm đi vào.
Chỉ thấy chăn nệm trên giường hơi nhô lên, Niểu Niểu hẳn là đang nằm trên giường.
Nhìn dáng vẻ bất động đó, chắc hẳn là người đã ngủ say rồi.
Thẩm Trác giơ tay lên, ra hiệu cho những người khác ra ngoài hết.
Hắn nhẹ bước, từ từ đi đến bên giường, đưa tay lật chăn lên.
“Niểu Niểu, chúng ta lại gặp…”
Lời còn chưa nói hết đã im bặt.
Bởi vì hắn phát hiện thứ nhét dưới chăn là gối đầu, nhìn từ xa giống như có người nằm trong chăn, nhưng thực chất trên giường không có một ai!
Hắn bị người ta chơi xỏ rồi!
