Kinh! Cả Kinh Thành Đều Hóng Chuyện Của Ta Và Vương Gia - Chương 644: Hỉ Mạch
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:06
Dư Niểu Niểu cũng bị bộ dạng nghiêm túc của Lạc Bình Sa làm cho hoảng sợ. Nàng bất giác chỉnh đốn lại thần thái: “Ngươi hỏi đi.”
Lạc Bình Sa cố ý hạ thấp giọng: “Xin hỏi lần gần đây nhất quý thủy của người đến là khi nào?”
Dư Niểu Niểu không khỏi sững sờ. Đang yên đang lành hắn hỏi chuyện này làm gì? Nhưng rất nhanh nàng đã có một suy đoán, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Nàng cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nghiêm túc nhớ lại một chút, nói: “Chắc cũng sắp hai tháng rồi.”
Lạc Bình Sa nhịn không được hỏi: “Lâu như vậy không thấy quý thủy, người không cảm thấy có vấn đề gì sao?”
Dư Niểu Niểu gãi gãi đầu: “Trước đây ta cũng từng có lúc quý thủy không đúng ngày, nên cứ tưởng lần này cũng giống vậy, ta liền không để trong lòng, dù sao ta cũng không thấy có gì khó chịu cả.”
Lạc Bình Sa một lần nữa phải bái phục vì sự vô tâm vô phế của nàng. Hắn thu tay về: “Ngoài việc quý thủy không đến, dạo này người còn có tình trạng gì khác không?”
Dư Niểu Niểu chớp chớp mắt: “Ăn đặc biệt nhiều có tính không?”
Lạc Bình Sa dẫu sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, lúc này vẫn duy trì bộ dạng vững vàng điềm tĩnh: “Tính đi.”
Sau đó hắn lại hỏi: “Có từng cảm thấy buồn nôn, trào ngược dạ dày không?”
Dư Niểu Niểu lắc đầu tỏ vẻ không có.
Lạc Bình Sa khẽ gật đầu: “Ăn được ngủ được, rất tốt.”
Tiêu Quyện nghe cuộc đối thoại của bọn họ, càng nghe càng hồ đồ, nhịn không được hỏi: “Tiểu Lạc, Niểu Niểu rốt cuộc bị sao vậy?”
Lạc Bình Sa chắp tay hành lễ với Tiêu Quyện và Dư Niểu Niểu, trên mặt mang theo nụ cười, giọng điệu nhẹ nhàng: “Chúc mừng Quận vương điện hạ và Quận vương phi, là hỉ mạch, Quận vương phi có hỉ rồi.”
Tiêu Quyện bị tin vui đột ngột này làm cho choáng váng, cả người sững sờ tại chỗ, ngây ngốc như một bức tượng đá.
Suy đoán trong lòng Dư Niểu Niểu đã được chứng thực, tự nhiên là vui mừng khôn xiết. Nàng đưa tay vuốt ve phần bụng phẳng lì của mình. Dù thế nào cũng không ngờ tới, trong bụng mình lại có một sinh mệnh nhỏ bé.
Lạc Bình Sa đứng thẳng người dậy, cẩn thận dặn dò: “Thai này của Quận vương phi vừa tròn một tháng, chính là lúc quan trọng nhất, ngày thường cần phải cẩn thận dưỡng thai, chớ làm những động tác quá khích, cố gắng đừng chạy nhảy lung tung, còn phải chú ý kiêng cữ, lát nữa ta sẽ liệt kê một danh sách cho hai người, ngoài ra quan trọng nhất là phải thả lỏng tâm trí, giữ cho tâm trạng luôn nhẹ nhàng vui vẻ.”
Dư Niểu Niểu gật đầu lia lịa: “Ừm ừm, ta nhớ rồi, ta sẽ chăm sóc tốt cho bản thân và bảo bảo, cảm ơn ngươi nha.”
Ai ngờ Thẩm Tự đột nhiên lên tiếng, vạch trần khuyết điểm của nàng ngay trước mặt mọi người: “Vừa nãy cô còn chạy như bay trong núi, trên đường còn không cẩn thận bị ngã một cú.”
Dư Niểu Niểu: “...”
Nàng quay đầu ném cho Thẩm Tự một ánh mắt hình viên đạn. Chỉ tại cái miệng nhiều chuyện của ngươi!
Thẩm Tự chỉ chỉ ra phía sau nàng, lộ ra nụ cười xem kịch vui.
Dư Niểu Niểu thầm kêu không ổn, nàng quay đầu nhìn lại, thấy Tiêu Quyện đang nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm mình.
Hắn trầm giọng hỏi: “Vừa nãy nàng bị ngã sao?”
Dư Niểu Niểu chột dạ cười rộ lên: “Haha, chỉ ngã nhẹ một cái thôi, một chút cũng không đau, haha...”
Nàng cười đến cuối cùng giọng càng ngày càng nhỏ, cái đầu nhỏ cũng theo đó mà rũ xuống: “Ta không cố ý mà.”
Tiêu Quyện bất đắc dĩ: “Trách ta không đủ tinh tế, đều không phát hiện ra nàng đã mang thai, nếu sớm biết nàng đang mang thai, ta chắc chắn sẽ không rời khỏi nàng nửa bước, càng không để nàng bị ngã.”
Hắn càng nói như vậy, Dư Niểu Niểu càng thấy hổ thẹn. Nàng sáp tới ôm lấy cánh tay Tiêu Quyện, đầu tựa vào n.g.ự.c hắn, nhẹ nhàng cọ cọ: “Ta đâu còn là trẻ con nữa, đâu cần chàng phải chăm sóc không rời nửa bước? Sau này ta sẽ cẩn thận, chắc chắn sẽ không ngã nữa đâu, chàng yên tâm đi mà.”
Tiêu Quyện thuận thế ôm lấy nàng: “Nhưng ta thấy có lúc nàng cứ như một đứa trẻ vậy.”
Thấy hai người bọn họ ân ái không coi ai ra gì, Lạc Bình Sa thức thời lặng lẽ rời đi.
Thẩm Tự vốn định xem náo nhiệt Dư Niểu Niểu bị giáo huấn, không ngờ cuối cùng lại bị ép ăn một miệng cẩu lương. Hắn mang theo một bụng ghen tị hâm mộ xen lẫn oán hận, hậm hực bỏ đi.
Dư Niểu Niểu vẫn còn nhớ bát canh ngật đáp chưa ăn xong của mình. Nàng bưng lên muốn ăn tiếp.
Tiêu Quyện lại lấy bát từ trong tay nàng đi: “Hơi nguội rồi, đem cho Tú Ngôn ma ma hâm nóng lại, nhân tiện báo tin m.a.n.g t.h.a.i cho bà ấy, để bà ấy cũng vui lây.”
Dư Niểu Niểu gật đầu nói được.
Hai vợ chồng cứ như hai đứa trẻ, tay trong tay đi tìm Tú Ngôn ma ma.
Tú Ngôn ma ma nghe tin Quận vương phi mang thai, lập tức vui mừng khôn xiết. Bà chắp hai tay không ngừng lẩm bẩm: “Bồ Tát phù hộ, Quận vương điện hạ cuối cùng cũng có hậu rồi, chúng ta sắp có tiểu Thế t.ử rồi.”
Dư Niểu Niểu nhắc nhở: “Chưa chắc đã là con trai, biết đâu lại là một bé gái thì sao.”
Tú Ngôn ma ma cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng rung rinh theo, trong mắt lấp lánh ánh sáng, kéo theo cả người cũng trở nên trẻ trung hơn vài phần. Bà vui vẻ nói: “Con gái cũng tốt, con gái là chiếc áo bông nhỏ, càng thêm tri kỷ.”
Nói xong bà liền đỡ Dư Niểu Niểu ngồi xuống gốc cây bên cạnh, nghiêm túc dặn dò: “Người đây là t.h.a.i đầu, ngàn vạn lần phải cẩn thận, ngày thường đừng có vận động mạnh, có việc gì cần làm cứ sai bảo nô tì đi làm, người muốn ăn gì cũng xin cứ nói với nô tì, nô tì làm cho người.”
Dư Niểu Niểu ngoan ngoãn ngồi đó: “Bây giờ ta chỉ muốn ăn canh ngật đáp.”
Tú Ngôn ma ma vội vàng đáp lời: “Được được, người đợi đấy, nô tì đi nấu cho người ngay đây.”
Dư Niểu Niểu nhìn bóng lưng bận rộn quanh bếp lò của bà, ôn tồn nói: “Ta và A Quyện bây giờ đã không còn là Quận vương và Quận vương phi gì nữa rồi, sau này bà không cần tự xưng là nô tì nữa, gọi chúng ta thì cứ gọi thẳng tên đi.”
Tú Ngôn ma ma vội nói: “Thế sao được, mặc kệ người ngoài nhìn hai người thế nào, hai người trong lòng nô tì mãi mãi là Quận vương điện hạ và Quận vương phi.”
Dư Niểu Niểu nhìn sang Tiêu Quyện.
Tiêu Quyện hiểu ý, hắn bước tới ngồi xổm xuống, đưa tay định giúp Tú Ngôn ma ma nhóm lửa.
Tú Ngôn ma ma vội vàng cản hắn lại: “Chuyện này không được đâu! Thân phận người tôn quý, sao có thể làm loại việc nặng nhọc này?”
Tiêu Quyện: “Lang Quận vương là phong hiệu Hoàng đế ban cho, là để ta bán mạng cho ông ta tốt hơn, phong hiệu này đối với ta mà nói giống như một gông cùm, nay ta muốn thoát khỏi gông cùm này, ta chỉ muốn làm chính mình, sau này ta không còn là Lang Quận vương nữa, ta chỉ là Tiêu Quyện mà thôi.”
Tú Ngôn ma ma thở dài một tiếng. Bà nhìn Tiêu Quyện lớn lên, bà hiểu rõ hơn ai hết đứa trẻ này đi đến bước đường hôm nay đã không dễ dàng gì. Bà thấu hiểu và ủng hộ vô điều kiện mọi quyết định của hắn.
Tú Ngôn ma ma: “Được rồi, ta đều nghe theo hai người.”
Ánh mắt Tiêu Quyện ôn hòa: “Ta giúp bà nhóm lửa nhé.”
Tú Ngôn ma ma: “Cẩn thận kẻo bỏng tay.”
Bà vốn dĩ còn hơi lo lắng, sợ Tiêu Quyện không làm được loại việc nặng nhọc này, cho đến khi thấy hắn làm đâu ra đấy, bà mới yên tâm.
Dư Niểu Niểu ngồi không yên, đứng dậy rục rịch muốn thử: “Ta cũng tới giúp một tay!”
Tiêu Quyện và Tú Ngôn ma ma đồng thời quay đầu lại, đồng thanh nói với nàng: “Đừng lộn xộn.”
Dư Niểu Niểu đành phải tiu nghỉu ngồi trở lại.
Tú Ngôn ma ma bưng bát canh ngật đáp nóng hổi qua cho nàng: “Quận vương phi...”
Dư Niểu Niểu sửa lại: “Ta không phải Quận vương phi nữa rồi.”
Tú Ngôn ma ma đành phải đổi giọng: “Niểu Niểu, cẩn thận nóng.”
Dư Niểu Niểu tươi cười rạng rỡ nhận lấy bát canh ngật đáp, ngon lành ăn.
