Kinh Dạ Tâm Động - Chương 108
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:32
Hắn mở mắt ra, nhìn bóng lưng chạy trốn của Cô Gái, sắc mặt có chút khó coi.
Sở Mẫn đứng bên cạnh hắn, nhìn biểu cảm của Tưởng Thiên Tụng, lại nhìn dáng vẻ Niệm Sơ đi xa, đáy lòng hơi trầm xuống.
Tiếp theo, hắn cũng không tiến hành trêu chọc gì nữa, hắn thậm chí không dám nhắc lại bất kỳ một chữ nào liên quan đến Niệm Sơ.
"Bỏ đi, sân tập đại học cũng không có gì hay để dạo, bận rộn cả buổi sáng cũng đói rồi, đi ăn cơm thôi."
Sở Mẫn xoay người muốn đi, Tưởng Thiên Tụng nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ không đi, trầm mâu nhìn chằm chằm bóng lưng của Niệm Sơ.
Sở Mẫn nhìn bộ dạng này của hắn, tâm càng lúc càng trầm xuống.
Bỗng nhiên mở miệng nói: "Thiên Tụng, cậu đứng được ở vị trí hiện tại không dễ dàng, tuyệt đối đừng phạm sai lầm."
Cùng với thời đại dữ liệu lớn đến, đời sống riêng tư của con người cũng ngày càng trở nên thấu thị hóa.
Hiện tại cấp trên đối với phương diện tác phong bắt ngày càng nghiêm rồi.
Loại người như họ, không thể dễ dàng yêu đương, đã yêu, thì bắt buộc phải cưới.
Nếu không một khi giải quyết không tốt, bị đem bê bối tình ái Bại Lộ ra tầm nhìn công chúng, nhẹ thì nhận kỷ luật, nặng thì giáng chức cách chức.
Cô Gái vừa rồi, bất kể là tuổi tác hay thân phận đều rất nguy hiểm.
Tuyệt đối không phải là thứ Tưởng Thiên Tụng lúc này có thể dính dáng vào.
Tưởng Thiên Tụng cũng hiểu Sở Mẫn đang nói gì, hắn thấy thật hoang đường, lại lạnh giọng lặp lại một lần:
"Trong mắt tôi, cô vẫn còn là một Đứa Trẻ."
Sở Mẫn miễn cưỡng cười một cái, nhìn Tưởng Thiên Tụng vẫn cứ nhìn chằm chằm phía xa, ánh mắt không hề thu lại, trong lòng thầm nói, cậu tốt nhất là như vậy.
Vị trí phương đội quân huấn cách cột cờ quá xa, không phải mỗi người đều có cơ hội nhìn rõ dáng vẻ cụ thể của vị lãnh đạo đứng trên đài.
Kim Bảo Thư không biết Tưởng Thiên Tụng và Sở Mẫn là ai, chỉ thấy Niệm Sơ bỗng nhiên đi về phía hai người, chưa đầy một phút lại nhanh ch.óng chạy về, trông như còn khóc nữa.
Cô giật mình, đuổi theo sau Niệm Sơ hỏi: "Niệm Sơ, cậu làm sao vậy?"
Niệm Sơ hoang mang không biết làm sao lại uỷ khuất, nhìn thấy Kim Bảo Thư, giống như tìm thấy trụ cột tinh thần, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô: "Bảo Thư, tớ làm sai chuyện rồi."
Kim Bảo Thư nghe vậy cũng hoảng, nhưng cố gắng để bản thân trấn định: "Đừng khóc, cậu trước tiên đừng khóc, từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Niệm Sơ: "Tớ, tớ nói dối, bị vạch trần tại chỗ rồi."
Những giọt nước mắt của cô thuận theo gò má lã chã rơi xuống:
"Xong rồi, Bảo Thư, tớ xong rồi, anh ấy nhất định cảm thấy tớ là một người đặc biệt tồi tệ, sau này sẽ không bao giờ tin tưởng tớ nữa."
Biểu cảm của Kim Bảo Thư có chút khó nói: "Nói dối?
Chỉ có như vậy thôi sao?"
Cô còn tưởng chuyện gì lớn lao dọa thành thế này, g.i.ế.c người phóng hỏa rồi chứ.
"Nếu không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng, thì đây cũng không phải chuyện gì lớn mà, nói rõ ràng không phải là được sao."
Niệm Sơ ngậm lệ cúi đầu: "Anh ấy nhất định là thất vọng tột cùng về tớ, cho nên đều không muốn nghe tớ giải thích."
Kim Bảo Thư càng nghe càng mơ hồ, nghĩ đến hai người đàn ông khí chất phi phàm vừa rồi:
"Người như thế nào có thể khiến cậu cẩn trọng như vậy hả, bạn trai cậu à?"
Niệm Sơ lắc đầu.
Kim Bảo Thư: "Ba cậu?"
Niệm Sơ tiếp tục lắc đầu.
Kim Bảo Thư hỏi nữa, Niệm Sơ lại không chịu nói.
Vốn dĩ hai người đã hẹn rồi, trả xong cam xong thì cùng đi ăn trưa.
Xuất hiện một đoạn nhạc đệm thế này, Niệm Sơ cả người mất hồn mất vía, không còn tâm trạng ăn uống nữa.
Kim Bảo Thư thấy cô như vậy, đành phải dẫn cô về ký túc xá, để cô rửa mặt, nghỉ ngơi trước.
Để yên tĩnh một lát, bình phục lại cảm xúc.
Thực ra đây không phải là một chuyện lớn, hiềm nỗi khi Niệm Sơ còn ở trong thôn, từng có trải nghiệm suýt bị gia đình đem bán đi.
Lương Kiến Quốc và mẹ kế trước khi nhận tiền sính lễ của người ta, lại không muốn mang danh tiếng khắt khe với con gái, cho nên đem mọi lỗi lầm đều quy kết lên đầu cô.
Họ muốn bán Niệm Sơ đi như bán một món hàng, nhưng đối với ông nội của Niệm Sơ thì luôn miệng nói cô là một con tiện nhân tuổi còn nhỏ đã quyến rũ đàn ông, lẳng lơ không yên phận.
