[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 151: Hai Chân Lý

Cập nhật lúc: 24/01/2026 05:40

Áo Đỏ tin vào hai chân lý:

Bất kể là tồn tại nào, họ cũng chỉ tin những gì do chính mình suy luận ra.

Bất kể là lời hứa hay khế ước gì, tất cả đều là nhảm nhí. Chỉ khi lợi ích thống nhất, mới có thể tạo nên một liên minh vững chắc nhất, dù đối phương có muốn hay không;

Áo Đỏ làm bác sĩ trực ở bệnh viện đã rất lâu, gần như quen thuộc với mọi kiến trúc trong này, ngoại trừ phòng lưu trữ kia.

Mà phòng lưu trữ lại nằm ngay tầng bốn, nó còn không vào được, đương nhiên sẽ nảy sinh tò mò.

Bình thường mà nói, nó rất khó biết bên trong có gì. Nhưng chỉ cần sống đủ lâu, tự nhiên sẽ có một nhận thức đại khái về rất nhiều chuyện.

Hằng năm, bắt đầu từ ngày rằm tháng bảy, bệnh viện sẽ có một lượng lớn quỷ dị, lệ quỷ và Linh tràn vào, sau đó mới đến con người.

Quá trình này sẽ kéo dài cho đến mùng một tháng giêng năm sau.

Trong suốt nửa năm dài đằng đẵng ấy, giữa quỷ dị với quỷ dị, quỷ dị với lệ quỷ, con người với quỷ dị…

Chỉ cần ở trong bệnh viện, dù chủ động hay bị động, tất cả đều sẽ bị cuốn vào một cuộc tái phân phối đẫm m.á.u.

Cuộc tái phân phối này vô cùng tàn khốc, vô cùng đẫm m.á.u — chỉ cần ở trong bệnh viện, không có bất kỳ tồn tại nào có thể tránh khỏi.

Nó đã chứng kiến không ít quỷ dị có thực lực mạnh mẽ ngã xuống, cũng thấy không ít con người có năng lực nghịch thiên c.h.ế.t đi…

Bảy năm trôi qua, đồng nghiệp của nó thay hết lượt này đến lượt khác, chỉ có nó là vẫn sống.

Nó từng muốn cởi bỏ bộ áo đỏ trên người, giành lấy thân phận cao hơn, nhưng mỗi lần sắp thành công thì luôn kém một bước.

Cho đến lần này, viện trưởng chủ động tìm đến nó.

Nó không thể từ chối viện trưởng, cũng không muốn từ chối.

Là bác sĩ trực kỳ cựu của bệnh viện, nó có giao dịch mật thiết với các bác sĩ tầng năm, lại còn có tiếp xúc với viện trưởng.

Vì vậy, Áo Đỏ có một chút hiểu biết về phòng lưu trữ kia:

Bên trong có thứ có thể mở các phòng bệnh tầng bốn, thả quỷ dị ra, hơn nữa chỉ có con người mới có thể vào.

Không sai, đó chính là toàn bộ hiểu biết của Áo Đỏ về phòng lưu trữ.

Dù chỉ biết có bấy nhiêu, nhưng cũng không cản trở nó bày bố kế hoạch.

Dù trước đó giữa nó và mấy con người kia là quan hệ không c.h.ế.t không thôi, chỉ cần lợi ích thống nhất, bọn họ vẫn sẽ vì lợi ích mà hình thành liên minh vững chắc.

Cho nên, chỉ cần khiến lợi ích của nó và mấy con người kia trùng khớp, khiến việc thả quỷ dị tầng bốn trở nên có lợi với bọn họ, thì nó mới có cơ hội thoát ra.

Vì thế, nó lôi toàn bộ thông tin của bệnh viện từ sâu trong ký ức ra, kết hợp với tình hình đang diễn ra, cuối cùng tìm được một con đường sống:

Đó là để các bác sĩ tầng năm chịu thiệt một chút, hy sinh bọn chúng để đổi lấy cơ hội cho mình rời đi.

Dù sao cũng sẽ có quỷ dị phải c.h.ế.t, tại sao không thể là bọn chúng?

Dù sao cũng sẽ có quỷ dị phải sống, tại sao không thể là chính nó?

Mang suy nghĩ “c.h.ế.t đạo hữu chứ không c.h.ế.t bần đạo”, Áo Đỏ thả Áo Trắng, thả bóng người cháy đen, để Băng Gạc khoác lên chiếc áo blouse đỏ…

Tất cả những chuyện này, đều là để dọn đường cho mấy con người kia.

Đây là những gì nó có thể làm. Nhưng để kế hoạch thành công, chỉ nhiêu đó là chưa đủ.

Quyền chủ động nằm trong tay mấy con người kia, nó phải đảm bảo bọn họ cũng cam tâm tình nguyện thực hiện kế hoạch này.

Nhưng có thể đảm bảo hoàn toàn không?

Không thể.

Dù nó rất có tự tin rằng mấy con người kia sẽ chọn cách đó.

Nhưng không phải là một trăm phần trăm.

Sở dĩ Áo Đỏ có tự tin lớn như vậy, là vì nó đã phân tích tâm lý của mấy con người kia.

Trước tiên, nó cho rằng khả năng lớn nhất là bọn họ đang tìm cách rời khỏi bệnh viện.

Sau đó hoặc là để tìm thứ gì đó, hoặc để hoàn thành nhiệm vụ nào đó…

Nhưng bất kể là khả năng nào, mấy con người ấy chắc chắn sẽ lên những tầng cao hơn.

Bởi vì thứ họ cần tìm, hoặc nhiệm vụ họ cần hoàn thành, không thể xong ở tầng một đến tầng ba, mà phần lớn cũng không nằm ở tầng bốn.

Khả năng cao nhất là ở tầng năm, sáu hoặc bảy.

Chỉ cần mục tiêu cuối cùng của họ không phải tầng năm, kế hoạch của nó vẫn có khả năng thành công.

Xác suất hai phần ba — đủ để nó đ.á.n.h cược.

Mà không cược cũng không được, vì nó không phải thần, chỉ là một con quỷ dị đầu óc hơi lanh lợi.

Hiện giờ bị nhốt trong phòng bệnh, cách duy nhất để ra ngoài chỉ có con đường này.

Còn mấy con người kia, sau khi lên tầng năm, vẫn còn những cách khác để lên tầng sáu, nhưng với nó thì chỉ có duy nhất một cơ hội thoát thân.

Để khiến cách này trở thành lựa chọn ưu tiên hàng đầu của mấy con người kia, Áo Đỏ mới làm nhiều chuyện đến vậy, buộc lợi ích của đôi bên phải trói c.h.ặ.t với nhau.

Bởi vì theo Áo Đỏ thấy, mấy con người kia đều là người thông minh, bọn họ không thể bỏ qua một con đường rộng thênh thang — một cách lên lầu trực tiếp, ổn thỏa và nhanh nhất.

Nhưng đó chỉ là “nó nghĩ”.

Trên đời không có kế hoạch hoàn hảo. Ví dụ như, mục tiêu cuối cùng của mấy con người kia thật ra chỉ là tầng năm thì sao?

Hoặc là bọn họ đã có sát ý với nó nồng đậm đến mức, thà từ bỏ cơ hội, tự đẩy mình vào nguy hiểm, cũng phải g.i.ế.c c.h.ế.t nó?

Hoặc là tin tức nó có được không chính xác, bên trong căn bản không có cách nào mở phòng bệnh?

Nếu thật là như vậy thì Áo Đỏ…

Nó nhận.

Dù sao nó cũng đã tính kế mấy con người kia không chỉ một lần, suýt chút nữa đã g.i.ế.c sạch bọn họ.

Kết cục rơi vào tình cảnh này, có thể nói là tự làm tự chịu.

Nếu không phải trốn vào phòng bệnh này, nó đã c.h.ế.t từ lâu rồi.

Kế hoạch mà thành công, dĩ nhiên là tốt nhất.

Còn nếu không, thì cũng chỉ là để cái c.h.ế.t vốn dĩ phải đến, quay lại mà thôi.

Nghĩ đến đây, Áo Đỏ nhìn cánh cửa phòng bệnh phía trước đã thủng mấy lỗ lớn, không khỏi thở dài:

“Haiz, cược vốn đã là chuyện xấu, cược mạng lại càng xấu hơn, mà đem mạng mình đặt lên người khác, thì đúng là xấu trong xấu.”

“Nếu có thể, mình thật sự không thích đ.á.n.h cược. Nhưng thế giới này là vậy, quá nhiều thứ không chắc chắn, có lúc không cược cũng không được.”

“Mình đã làm hết những gì có thể làm. Giờ chỉ còn có thể tận quỷ sự, nghe theo thiên mệnh thôi.”

Nói tới đây, Áo Đỏ lại nghĩ đến mấy con người kia, có chút đau đầu mà nói:

“Lâu rồi mới gặp mấy con người khó chơi đến vậy.”

“Nhưng may là, chỉ cần kế hoạch thành công, thì có xác suất rất lớn là tống cổ được bọn họ đi, sau này cũng chẳng cần dây dưa với họ nữa.”

……

……

“Bíp—”

“Thân phận phù hợp.”

Cùng với giọng điện t.ử lạnh lẽo vang lên, Giang Ám lấy thẻ thông hành từ tay Băng Gạc, mở cánh cửa sắt.

“Két—”

Cửa sắt mở ra. Khác với sự đổ nát u ám của tầng bốn, tầng năm sáng choang, ngay cả bậc thang ở cửa cầu thang cũng trơn láng đến lạ, tạo thành sự đối lập rõ rệt với tầng bốn.

Nhưng hiển nhiên, tầng năm hiện tại còn nguy hiểm hơn tầng bốn. Vì Giang Ám vừa mở cửa, đã nghe thấy phía trên truyền xuống tiếng đ.á.n.h nhau kịch liệt và tiếng cười điên loạn.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

“Ha ha ha ha!! Sinh mệnh! Sinh mệnh!!”

“Cuối cùng cũng tìm được sinh mệnh rồi!”

“Chưa đủ! Chưa đủ! Chân của nó đâu rồi?! Khi đó là ai lấy mất chân của nó?! Mau mang tới đây!!”

“C.h.ế.t tiệt! Thằng nhóc kia đâu rồi?! Sao nó biến mất rồi?!”

“……”

Những âm thanh điên loạn ch.ói tai khiến Giang Ám muốn bịt tai, nhưng mũi khẽ động một cái, hắn lại chọn bịt mũi.

Bởi vì so với âm thanh, mùi trong không khí tầng năm còn khiến người ta khó chịu hơn.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc, mùi cồn sát trùng hăng hắc, còn có đủ loại mùi quái dị khó hình dung khác trộn lẫn vào nhau.

Giống như vô số loại t.h.u.ố.c bị khuấy chung một lượt, đổ vào nước rồi đun sôi bằng lửa lớn, sau đó bốc hơi ra mùi.

Hơn nữa ngửi lâu rồi, Giang Ám thậm chí còn cảm thấy tinh thần mình bắt đầu hoảng hốt.

Nhận ra hiện tượng quái lạ này, hắn khẽ nhíu mày.

Đúng lúc đó, một tờ giấy quy tắc đột ngột xuất hiện giữa không trung, rồi rơi vững vàng vào tay Giang Ám.

Giang Ám siết c.h.ặ.t tờ giấy, không mở ra xem, mà lập tức rời khỏi tầng năm.

“Rầm—”

Cửa sắt khép lại, những âm thanh ồn ào điên loạn cùng mùi hôi quái dị lập tức biến mất.

Cảm nhận lại bóng tối quen thuộc của tầng bốn, mùi khét quen thuộc, cùng mùi hôi thối phát ra từ người Băng Gạc, Giang Ám vậy mà lại cảm thấy yên tâm.

Hắn lắc lắc tờ giấy quy tắc trong tay, nhìn ông lão nói:

“Đi thôi, tới phòng lưu trữ trước.”

……

Trong phòng lưu trữ.

Giang Ám mở tờ giấy ra, từng dòng quy tắc mới hiện lên:

Quy tắc tiếp xúc với bác sĩ phẫu thuật chính:

Bác sĩ phẫu thuật chính thông thường đều ở trong phòng phẫu thuật. Đám ở trong phòng phẫu thuật đáng tin, ra khỏi phòng phẫu thuật thì không đáng tin;

Phòng phẫu thuật có ba trạng thái: khi đèn đỏ sáng là nguy hiểm; khi đèn xanh sáng hoặc không sáng đèn là an toàn;

Bác sĩ phẫu thuật chính rất hứng thú với con người. Giao dịch với họ, bạn sẽ nhận được những thứ ngoài dự liệu;

Khi tầng năm xuất hiện sự kiện bất khả kháng, có thể cầu cứu nhân viên quản lý tầng sáu, họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn;

Quy tắc chỉ có vỏn vẹn bốn điều.

Giang Ám nhìn bốn điều này, suy nghĩ một lúc rồi phân tích:

“Xem ra mức độ phục hồi của bệnh viện ở các tầng không giống nhau. Nhưng hẳn là tầng càng cao, mức độ phục hồi càng thấp, số quy tắc lộ ra cũng càng ít.”

“Tầng một đến tầng ba là nơi an toàn nhất của bệnh viện, nên phục hồi nhanh nhất. Vì vậy trước đó chúng ta mới thấy quy tắc phòng bệnh và quy tắc nhà ăn là đầy đủ.”

“Sau đó đến nhà t.h.u.ố.c, quy tắc không hoàn chỉnh, còn chưa phục hồi hoàn toàn, nên cũng ít.”

“Rồi đến tầng bốn, vẫn chưa phục hồi hoàn toàn, quy tắc lộ ra cũng không nhiều.”

“Còn tầng năm bây giờ, quy tắc thậm chí chỉ còn bốn điều.”

“Dù chưa biết quy tắc tầng sáu, nhưng theo tình báo trước đó, tầng sáu là tầng quản lý, nhưng rất nhiều thân phận thậm chí còn không có chủ.”

“Chừng đó đủ để thấy mức độ phục hồi của nó cũng không cao.”

Mã Lương và ông lão gật đầu, tán thành phân tích này.

Sau đó, ngón tay thon dài của Mã Lương chỉ lên điều thứ tư, mở miệng nói:

“Vạn sự đã đủ, kế hoạch đó có thể thực hiện.”

“Hai vị, khi nào bắt đầu?”

Ông lão suy nghĩ một chút rồi nói:

“Chưa thể xác định quy tắc này có thật hay không, vẫn nên xác nhận trước đã.”

Nếu là bình thường, chuyện này có thể phải đem mạng ra cược. Nhưng hiện tại thì:

“Linh, quy tắc này có thật không?”

Linh với dáng vẻ ông lão nghe vậy, bất đắc dĩ nói:

“Ta chỉ biết mọi chuyện xảy ra trong bệnh viện, nhưng những quy tắc này, chỉ có ai phù hợp với thân phận mới nhìn thấy được.”

“Ví dụ như bệnh nhân chỉ nhìn thấy quy tắc của bệnh nhân. Cho dù những quy tắc khác, như bảng hay giấy ghi quy tắc của bác sĩ xuất hiện trước mắt các người, các người cũng không nhìn thấy.”

“Ngược lại, chúng cũng không nhìn thấy những quy tắc mà các người phải tuân theo.”

Thân phận — lại là thân phận!

Nghe xong, trong mắt Giang Ám lóe lên một tia sáng kỳ lạ:

Trong thế giới này, tầm quan trọng của thân phận còn lớn hơn nhiều so với hắn từng tưởng tượng.

Thân phận khác nhau phải tuân theo quy tắc khác nhau.

Thậm chí chỉ cần khác thân phận thôi, đã không thể nhìn thấy quy tắc của thân phận khác!

Điều này khiến Giang Ám vá lại những chỗ từng thấy không hợp lý trước đây.

Trước kia, nhân cách chính trong quái đàm đầu tiên gần như lật tung cả căn nhà, cũng không phát hiện ra quy tắc nào khác. Nhưng Chó Con rõ ràng cũng phải tuân theo quy tắc, lúc đó hắn còn tưởng là quy tắc của Chó Con không tồn tại dưới dạng vật chất.

Giờ xem ra, có lẽ những quy tắc mà Chó Con phải tuân theo vẫn luôn xuất hiện ở đâu đó, chỉ là hắn không nhìn thấy mà thôi.

Còn trước đó trong phòng trực của Áo Đỏ, hắn tìm khắp một vòng, cũng không phát hiện thứ gì liên quan đến quy tắc.

Xem ra rất có khả năng khi đó quy tắc nằm ngay ở nơi dễ thấy, chỉ là vì hắn không có thân phận, nên không nhìn thấy.

Giang Ám nhìn vẻ mặt bình thản của ông lão và Mã Lương, trong lòng nảy sinh suy đoán, mở miệng hỏi:

“Đây cũng là thường thức cho người mới à?”

Mã Lương gật đầu.

Lúc này, Linh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:

“Tuy mỗi lần bệnh viện phục hồi lại, quy tắc đều có thay đổi, nhưng quy tắc này đã kéo dài bốn mươi tám năm không đổi. Nhìn biểu hiện của tầng sáu, quy tắc này hẳn là không sai.”

“Quy tắc ở tầng bốn cũng vậy.”

Bốn mươi tám năm đều có, bốn mươi tám năm không đổi — vậy quy tắc này hẳn giống như quy tắc ‘bệnh viện chỉ có bệnh nhân và người c.h.ế.t’, đều thuộc loại quy tắc nền tảng của bệnh viện.

Nhưng một điều liên quan đến việc t.h.a.i nghén thần minh, còn điều này thì là vì sao?

Nghĩ nhiều cũng vô ích. Giang Ám trực tiếp hỏi, nhưng lần này Linh chỉ mơ hồ lắc đầu.

Giang Ám có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ thì cũng hợp lý.

Linh chỉ biết mọi chuyện xảy ra trong bệnh viện. Nó biết bệnh viện chỉ có bệnh nhân và người c.h.ế.t, không có trẻ sơ sinh, rồi từ đó suy đoán ra việc liên quan đến t.h.a.i nghén thần minh.

Cũng bởi vì vị thần của bệnh viện này mỗi năm đều bị ăn mất, mà Ngài lại là “trẻ sơ sinh” duy nhất của bệnh viện mỗi năm.

Còn quy tắc “bất khả kháng” này, nếu bí mật tối thượng của nó suốt bốn mươi tám năm qua chưa từng lộ diện, thì Linh không biết cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ tới đây, Giang Ám không tiếp tục suy nghĩ nữa. Bí mật tối thượng kia quá xa với hắn. Hiện tại, hắn chỉ muốn nhanh ch.óng hoàn thành kế hoạch, tìm lại cơ thể, rồi trở về bên mẹ.

Vì vậy, hắn thu lại suy nghĩ, lấy bản đồ ra, xem xét bố cục các phòng ở tầng năm, rồi chỉ vào một chỗ, hỏi Linh:

“Nếu tôi đoán không sai, những quỷ dị mà đám bác sĩ này thí nghiệm thành công hay thất bại, hẳn đều ở trong phòng này đúng không?”

Linh ngẩng mắt nhìn theo, chỉ thấy nơi Giang Ám chỉ tới viết ba chữ:

Phòng Sưu Tầm.

Linh gật đầu, nói:

“Một số ở trong phòng phẫu thuật của chúng, nhưng phần lớn đều ở trong đó.”

Nói tới đây, Linh dừng lại, nhìn Giang Ám rồi nói tiếp:

“Hơn nữa, thứ mà con khao khát… cũng ở trong đó.”

Ánh mắt nó rất kỳ lạ, như đang nhìn Giang Ám, lại như đang xuyên qua hắn để nhìn người khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 151: Chương 151: Hai Chân Lý | MonkeyD