[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 158: Tôi Không Thể Thua!
Cập nhật lúc: 24/01/2026 15:01
“Khục khục—”
Chủ nhiệm Ngô phun ra mấy ngụm m.á.u tươi, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay lại càng tệ hơn.
Hắn khẽ vặn vẹo thân thể trông như con rết của mình. Thân thể trắng bệch, yêu dị ấy giờ chỉ còn lại một nửa, nửa kia đã bị con quỷ kia trong trận chiến vừa rồi đ.á.n.h nổ tung ngay tại chỗ.
Ngay cả nửa thân còn sót lại cũng chi chít vết thương.
Vô số cánh tay bị bẻ gãy, lộ ra xương trắng hếu bên trong, m.á.u tươi phun tung tóe, thấm đẫm cả hành lang…
Chủ nhiệm Ngô nhìn thương thế thê t.h.ả.m của bản thân, rồi lại nhìn hơn hai mươi bác sĩ đang quần thảo với con quỷ kia phía trước. Trong mắt hắn không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại còn không che giấu được sự phấn khích:
“Bị bao vây bởi ngần ấy bác sĩ mà nó vẫn có thể bộc phát sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố như vậy.”
“Trước đây mình đã nhìn nhầm rồi… xem ra đây chính là ‘sinh mệnh’!”
Nghĩ tới đây, ánh mắt chủ nhiệm Ngô càng thêm rực lửa.
Là chủ nhiệm khu bệnh số bảy, hắn đương nhiên cũng đang tìm kiếm “sinh mệnh”, nhưng bao năm qua vẫn chẳng có tiến triển gì đáng kể.
Khi con quỷ này được khu bệnh số bốn chuyển sang, các bác sĩ bên đó thực ra đã báo cáo tình hình cho hắn rồi.
Lúc ấy chủ nhiệm Ngô đã biết con quỷ này có điểm đặc biệt, nhưng dù vậy hắn cũng không cho rằng có thể tìm thấy “sinh mệnh” trên người nó.
Bởi nếu thật sự có thứ đó, khu bệnh số bốn tuyệt đối không thể thả quỷ, chuyển con quỷ này sang cho khu bọn hắn, mà chắc chắn sẽ giữ lại để tự nghiên cứu.
Quỷ dị, nhất là loại quỷ dị cấp cao như vậy, tuyệt đối không thể ngoan ngoãn nghe lời.
Vì thế, trước khi bị chuyển sang khu bệnh số bảy, con quỷ này đã từng giao thủ với các bác sĩ khu bệnh số bốn.
Không ngoài dự đoán, cuối cùng nó bị bọn họ tạm thời áp chế. Nhưng áp chế một con quỷ dị cấp cao là một chuyện, còn triệt để g.i.ế.c c.h.ế.t nó lại là chuyện khác.
Bảy khu bệnh trong bệnh viện đều ở tình trạng tương tự: do chưa hoàn toàn phục hồi, nên rất nhiều quy tắc và quái đàm vẫn chưa hiển hiện.
Hơn nữa sau lần “xào bài” trước đó, rất nhiều vị trí trong viện vẫn còn bỏ trống, nhân lực vô cùng thiếu hụt.
Tuy rằng trả giá nhất định thì quả thật có thể g.i.ế.c c.h.ế.t con quỷ này, nhưng rõ ràng chẳng bác sĩ nào muốn trở thành cái giá ấy.
Cuối cùng, sau khi toàn bộ bác sĩ khu bệnh số bốn thảo luận, họ quyết định phát huy tinh thần tương trợ, miễn phí chuyển con quỷ dị cấp cao hiếm có này sang khu bệnh số bảy!
Mà thái độ của các bác sĩ khu bệnh số bảy khi tiếp nhận con quỷ này là:
Quá tuyệt vời!
Lại có thêm nguyên liệu nghiên cứu mới rồi!
Thế là thương vụ này khiến cả hai bên đều vô cùng hài lòng.
Trong hoàn cảnh đó, các bác sĩ khu bệnh số bốn làm thủ tục chuyển khu cho con quỷ này, đưa nó sang khu bệnh số bảy.
Sau khi tới khu bệnh số bảy, bác sĩ khu bệnh số bốn rời đi, còn con quỷ dị cấp cao này thì bị nhốt vào phòng bệnh số 000.
Suy nghĩ của các bác sĩ tầng năm rất đơn giản: để phòng 000 trước tiên “gọt bớt” con quỷ này một chút.
Bọn họ biết rõ, dù phòng 000 có đáng sợ đến đâu, đối mặt với một con quỷ dị cấp cao thì cũng không thể nào trực tiếp nuốt chửng được.
Vì vậy, chỉ cần nắm chắc thời gian, tiếp tục làm suy yếu con quỷ đã bị khu bệnh số bốn áp chế sẵn vài cấp nữa.
Đợi đến khi nó thoi thóp, lôi ra ngoài, đó chính là thời khắc tốt nhất để giải phẫu nghiên cứu!
Đây là thủ đoạn quen dùng của bọn họ, chưa từng thất bại.
Cho đến lần trước…
Phòng bệnh số 000 bị đ.á.n.h nổ, hoàn toàn mất kiểm soát, con quỷ kia bắt đầu phát điên, đại náo tầng bốn.
Bọn họ dùng mạng của gần như toàn bộ bác sĩ trực tầng bốn để kéo dài thời gian, sau đó bác sĩ tầng năm phải xuống hơn phân nửa mới bắt lại được con quỷ ấy.
Rồi giải phẫu nó đến c.h.ế.t ngay trên bàn mổ.
Kết quả cuối cùng đúng như chủ nhiệm Ngô dự đoán: tay trắng, không có lấy một tia dấu hiệu của “sinh mệnh”.
Với kết quả này, tuy chủ nhiệm Ngô có chút thất vọng, nhưng cũng nằm trong dự liệu.
Hắn cứ tưởng chuyện này đã kết thúc, cho đến vừa nãy—con quỷ dị cấp cao đó lại sống lại!
Hơn nữa, sau khi sống lại, nó rõ ràng mạnh hơn trước rất nhiều, đến mức phần lớn bác sĩ tầng năm cùng ra tay cũng không làm gì được.
Nếu toàn bộ bác sĩ tầng năm cùng xuất thủ, dù con quỷ này có mạnh hơn nữa thì cũng tuyệt đối không phải đối thủ của bọn họ.
Nhưng đáng tiếc là…
“Ầm!”
“Chủ nhiệm Ngô, mau ra tay đi, bọn tôi không trụ nổi nữa rồi!”
Tiếng chiến đấu kịch liệt cùng tiếng cầu cứu truyền vào tai. Chủ nhiệm Ngô mặt không biểu cảm, liếc nhìn mười bảy bác sĩ đang quần thảo với con quỷ dị cấp cao kia.
Sau khi thiếu hắn, cục diện từ giằng co lại dần dần biến thành nghiêng hẳn về một phía.
Thực lực của chủ nhiệm Ngô đúng là mạnh hơn các bác sĩ khác, nhưng vẫn chưa tới mức nghiền ép.
Sở dĩ lúc nãy hắn có thể trong nháy mắt nuốt chửng bác sĩ số 012, là vì hắn là “chủ nhiệm”—trong bệnh viện này, hắn có năng lực áp chế đối với toàn bộ bác sĩ!
Chính vì thế, hắn mới có thể dễ dàng ăn thịt bác sĩ 012 như vậy.
Huống chi, sự kiện bất khả kháng bùng phát ở tầng năm, gây ra rắc rối lớn như thế cho bệnh viện, hoàn toàn là do bác sĩ tầng năm buông lỏng quản lý.
Bọn họ đã thất trách.
Chủ nhiệm Ngô với thân phận chủ nhiệm bệnh viện, cũng phải tuân thủ quy tắc. Chỉ ăn thịt bác sĩ 012 đã là hình phạt nhẹ nhất rồi.
Còn những bác sĩ khác, sau khi mọi chuyện kết thúc, hắn tự nhiên sẽ xử lý từng người…
Nhưng lúc này, đối với con quỷ dị cấp cao kia, sự áp chế của bệnh viện đã mất tác dụng, thân phận chủ nhiệm của hắn cũng không còn hiệu lực, sức chiến đấu giảm mạnh.
Dẫu vậy, nhìn con quỷ ngày càng hung tàn phía trước, chủ nhiệm Ngô vẫn không hề tỏ ra sợ hãi. Dù không áp chế được nó, nhưng thân phận chủ nhiệm vẫn còn, hắn vẫn là quản lý của khu bệnh số bảy—nơi này vẫn là sân nhà của hắn!
Nghĩ đến đây, chủ nhiệm Ngô chỉ lạnh lùng liếc chiến trường một cái, rồi bước vào phòng phẫu thuật gần mình nhất…
Một lát sau.
Rầm!
Chủ nhiệm Ngô đột ngột đẩy tung cửa phòng mổ, lao ra ngoài.
Chỉ thấy lúc này, thân thể rách nát ban đầu của hắn đã hoàn toàn khôi phục như cũ. Nửa thân bị chị đ.á.n.h nổ đã mọc lại, thân thể yêu dị khổng lồ một lần nữa xuất hiện trong hành lang!
Sắc mặt chủ nhiệm Ngô lạnh như băng, lại lao vào chiến trường, dùng tư thế điên cuồng hơn để liều mạng với chị—lấy thương đổi thương, lấy mạng đổi mạng!
Thân thể trắng bệch như một cây đinh hung hăng đóng vào biển tóc đen. Vô số bàn tay vừa mới hồi phục quấn c.h.ặ.t lấy phần lớn tóc, tạo cơ hội tấn công cho các bác sĩ khác.
“Bùm bùm bùm!!!”
Từng cánh tay trắng bệch liên tiếp nổ tung.
“Ầm!”
Thân thể chủ nhiệm Ngô lại bị đ.á.n.h nổ!
Lần này thương thế còn nặng hơn, gần như mất đi hai phần ba thân thể, đầu cũng bị c.h.é.m mất hơn nửa, nhưng…
Hắn vẫn chưa c.h.ế.t.
Hắn lao thẳng về phía phòng phẫu thuật.
Chị định nhân cơ hội này triệt để g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, nhưng lại bị mười bảy bác sĩ khác liên thủ ép lùi.
Rất nhanh, thân thể yêu dị của chủ nhiệm Ngô lại xuất hiện, không cảm xúc tiếp tục xông lên!
Hắn là chủ nhiệm, là quản lý của khu bệnh số bảy!
Ở đây, hắn không thể thua!
…
…
“Ầm! Ầm! Ầm!”
“Ha ha ha ha!! Ha ha ha ha!!”
“Tao… tao đau quá!!”
“C.h.ế.t tiệt, số lượng phế phẩm chạy ra lần này nhiều quá rồi thì phải!”
“…”
Lúc này, tầng năm đã hoàn toàn hỗn loạn. Khắp nơi đều là cảnh đ.á.n.h nhau. Tầng năm vốn sáng sủa, gọn gàng giờ bị vô số quỷ dị bao trùm, biến thành địa ngục kinh hoàng nhất.
Các luồng khí tức hỗn loạn, ô uế đan xen trong không khí. Trên tường, trong hành lang, khắp nơi là xác quỷ, những chi thể méo mó, ghê tởm bị vứt bừa bãi.
Vô số quỷ dị phế phẩm bị nhốt trong “bãi rác” không biết bao lâu, nay được thả ra, bùng nổ oán niệm kinh khủng nhất.
Chúng mang theo nỗi đau đớn tột cùng và hận thù ngập trời để trả thù bác sĩ. Nhưng vì bị giam quá lâu trong “bãi rác”, phần lớn quỷ dị đều rất yếu, căn bản không gây được tổn thương cho bác sĩ.
Thế nhưng cũng chính vì bị nhốt quá lâu, tất cả quỷ dị gần như đều đã phát điên!
Chúng không tiếc bất cứ giá nào để trả thù!
Các bác sĩ bên này tuy bị quỷ dị vây công, nhưng so với bên kia thì vẫn được xem là khá nhẹ nhàng.
Dù quỷ dị rất đông, nhưng thực lực không mạnh, chỉ hơi phiền phức mà thôi.
Còn bên kia—
Là quỷ thật sự có thể c.h.ế.t người!
Giữa bối cảnh đại hỗn chiến ấy, vài bóng người đang dùng tốc độ cực nhanh lao về phía cầu thang.
Không ai khác, chính là đám Giang Ám và Chu Môn.
Lúc này, trên người bọn họ khoác những tấm da quỷ hoặc dữ tợn, hoặc tuyệt vọng. Nhìn từ xa, hoàn toàn không khác gì quỷ dị.
Cộng thêm hiệu quả của t.h.u.ố.c viên của lão già, khiến khí tức trên người họ hòa lẫn hoàn hảo với xung quanh.
Quan trọng nhất là—trong lòng Giang Ám đang ôm Tiểu Giang!
Ba lớp ngụy trang chồng lên nhau, đám quỷ đầu óc có vấn đề kia căn bản không chú ý tới họ!
Còn các bác sĩ đang trấn áp quỷ dị tuy đầu óc bình thường, mắt cũng không mù, nhưng lúc này bị quy tắc hạn chế, ưu tiên cao nhất vẫn là trấn áp đám quỷ này.
Sau khi trấn áp xong, bọn họ còn phải quay sang vây công chị…
Vì vậy, cho dù có để ý tới Giang Ám và đồng bọn, họ cũng hoàn toàn không rảnh tay.
Cứ thế, bốn người một quỷ thuận lợi không gặp trở ngại đi tới cầu thang.
Tại cầu thang, cánh cửa sắt dẫn lên tầng sáu đang lặng lẽ mở ra.
Trước cửa còn có một vũng m.á.u ấm, rõ ràng vừa mới có một con quỷ hoặc một bác sĩ c.h.ế.t tại đây.
Trong vũng m.á.u ấy, nửa tấm thẻ màu đen ánh vàng lặng lẽ nằm đó.
Lão già thấy vậy, khẽ thở phào:
“Vận may của chúng ta không tệ, cửa vẫn chưa đóng.”
Khi nãy trong phòng sưu tầm, lúc nhìn thấy thân thể khổng lồ của chủ nhiệm Ngô, họ lập tức hiểu ra—
Thứ đó chắc chắn đến từ tầng sáu!
Vậy thì cánh cửa sắt dẫn lên tầng sáu rất có khả năng đang mở!
Dù sao tầng năm xảy ra chuyện lớn như vậy, quản lý tầng sáu xuống dưới chắc chắn vô cùng vội vàng. Nhìn bóng dáng ban nãy cũng đúng là như thế.
Cho nên, quản lý tầng sáu sau khi xuống rất có thể là lao thẳng xuống, khó mà có chuyện thong thả đi xuống rồi còn chu đáo đóng cửa xong mới đi trấn áp quỷ dị.
Tất nhiên, đó là một khả năng.
Khả năng còn lại là… quản lý tầng sáu đúng là một con quỷ có thói quen tốt, dù có gấp đến mười vạn hỏa tốc cũng phải đóng cửa trước đã.
Cả hai đều có thể xảy ra, hoàn toàn xem vận may của họ.
Và trùng hợp thay, tối nay, vào đúng lúc này—
Vận may của họ, rất tốt.
“Ừ, đúng là vận may không tệ.”
Giang Ám siết nhẹ Tiểu Giang trong lòng, nói:
“Vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa, đi thôi.”
Lão già gật đầu.
Ba người lập tức bước lên, đi về phía trên.
Khi Giang Ám vừa đặt chân lên tầng sáu, một tờ giấy từ không trung xuất hiện. Một tay hắn ôm Tiểu Giang, tay kia nắm c.h.ặ.t tờ quy tắc. Ngay khoảnh khắc cầm được tờ giấy, Giang Ám và lão già lập tức dừng bước, mở ra xem.
Chu Môn thì đã leo lên mấy bậc, thấy không ai theo sau, có chút kỳ lạ quay đầu lại, gãi gãi đầu hỏi:
“Chẳng phải chúng ta nên lên thẳng sao?”
“Quy tắc này chắc chỉ áp dụng cho tầng sáu thôi, mình đâu có dừng lại ở đây, xem cũng vô ích mà?”
Nghe vậy, Giang Ám không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào tờ giấy, nhưng vẫn mở miệng giải thích:
“Từ tầng sáu lên tầng bảy không có cửa sắt ngăn cách, nên về lý thuyết chúng ta đúng là có thể đi thẳng.”
“Nhưng tầng bảy là khu bệnh số bảy quan trọng như vậy, tôi thấy không thể nào lại không có bất kỳ trở ngại nào.”
“Nhỡ đâu trên tờ quy tắc này viết kiểu: một khi đặt chân lên bậc thang dẫn tới tầng bảy thì lập tức c.h.ế.t, thì sao?”
“Nếu lúc đó mình vội vàng, không xem quy tắc, c.h.ế.t thẳng cẳng thì đúng là thành trò cười.”
Lão già nghe xong cũng gật đầu:
“Đúng vậy, đi trăm dặm thì chín mươi dặm cuối mới là khó nhất, càng về giai đoạn cuối càng phải cẩn thận.”
“Giờ chúng ta đã tới tầng sáu, nếu có loại quy tắc này thì còn kịp chuẩn bị.”
“Không có thì cũng chẳng sao, chỉ tốn thêm mười mấy giây.”
“Dùng mười mấy giây để đổi lấy sự an toàn cho mạng sống, là một thương vụ rất lời.”
Chu Môn nghe vậy, nắm tay phải đập mạnh vào lòng bàn tay trái, làm ra vẻ bừng tỉnh:
“Ra là thế!”
Quy tắc trên giấy rất đơn giản, chỉ có hai điều:
1.Khi gặp bất kỳ phiền phức nào, bạn đều có thể tìm chủ nhiệm để cầu viện;
2. Khi tầng sáu gặp sự kiện bất khả kháng, có thể cầu viện tầng bảy;
…
Giang Ám và lão già nhanh ch.óng xem xong, cất tờ giấy đi, rồi nói với Chu Môn:
“Đi thôi, không có quy tắc kiểu đó. Có thể là hoàn toàn không có, cũng có thể là vẫn chưa phục hồi.”
Nói xong, ba người lại bước tiếp.
Băng qua từng bậc thang, rất nhanh họ đã đứng trên sàn tầng sáu.
Ánh sáng trắng bệch lặng lẽ rọi xuống mặt đất. Trong không khí không có mùi cồn sát trùng như các tầng khác, cũng không có bất kỳ mùi vị nào—tầng này trống rỗng hoàn toàn.
Không khí tức.
Không âm thanh.
Không bóng quỷ.
Một mảnh tĩnh lặng.
Tựa như một tầng c.h.ế.t.
Đúng như lời bác sĩ tâm lý và Linh nói, mức độ phục hồi của tầng sáu thấp hơn hẳn các tầng khác, thậm chí rất nhiều thân phận còn chưa có người nắm giữ.
Nhưng lúc này Giang Ám không có tâm trí tìm thân phận. Hắn không ngoái đầu lại, trực tiếp bước lên bậc thang dẫn tới tầng bảy.
Khi họ đi hết bậc thang, cuối cùng đặt chân lên tầng bảy, một tờ giấy từ trên không rơi xuống.
Chu Môn cầm lấy, quy tắc ghi trên đó còn đơn giản hơn nữa, chỉ có một điều:
1.Khi tầng bảy xảy ra sự kiện bất khả kháng, có thể cầu viện &*#?;
2. …
