[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 288: Chỉ Định Nội Bộ
Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:07
Giang Minh chậm rãi bước vào phòng, làn khói từ cây hương m.á.u trong tay hắn lượn lờ bao quanh cơ thể.
Khác với lúc bác sĩ vừa bước vào phòng thì hương m.á.u lập tức cháy dữ dội, dù Giang Minh đã đi sâu vào bên trong một khoảng, cây hương m.á.u trong tay hắn vẫn cháy chậm với tốc độ bình thường.
Giang Minh nhìn cây hương trong tay, rồi lại nhìn người đàn ông phía trước, dường như đang xác nhận điều gì đó…
Sau khi thấy Giang Minh đi vào, người đàn ông đặt tấm da vừa lột xuống lên chiếc bàn bên cạnh, cầm theo thần khám quay lại chỗ ngồi cũ.
Ngồi xong, hắn còn làm động tác “mời”, ra hiệu cho Giang Minh ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Giang Minh liếc bác sĩ đang quỳ rạp bên cạnh, hai mắt vô thần, suy nghĩ một lát rồi kéo ghế ngồi xuống.
Lúc này, người đàn ông trẻ đặt thần khám xuống, vừa dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ mặt bàn, vừa nhìn Giang Minh bằng ánh mắt cực kỳ táo tợn.
Nhìn một lúc, hắn l.i.ế.m mép, mở miệng:
“Lâu rồi không gặp, Giang Minh.”
Giang Minh cũng nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua từng khuôn mặt da treo bên trong áo blouse trắng của hắn:
“Cũng không hẳn là lâu.”
Người đàn ông nghe vậy cười cười, trông như hoàn toàn không có ác ý. Nhưng ngay giây sau, sắc mặt hắn chợt tối sầm, hai tay chống lên bàn, thân người chồm tới gần Giang Minh, giọng lạnh lẽo:
“Không lâu à?”
“Cậu biết tôi đã chịu bao nhiêu t.r.a t.ấ.n ở Khu bệnh số bảy mới có được thực lực như bây giờ không?!”
“Nếu không phải vì cậu, sao tôi có thể rơi vào bước đường này!”
“Lần trước tôi chỉ lấy mặt của cậu, còn lần này — tôi muốn lấy toàn bộ!”
Theo lời hắn nói, bóng đèn huỳnh quang trên trần lập tức rung lắc, ánh sáng nhấp nháy như sắp hỏng. Một sức ép khổng lồ vô hình đè lên người Giang Minh khiến hắn không thể cử động dù chỉ một chút…
Trong thứ ánh sáng chập chờn ấy, Giang Minh vẫn không hề hoảng loạn, chỉ bình thản nhìn khuôn mặt của hắn ta rồi nói:
“Cái thiết bị lưu trữ ký ức ấy… tôi lấy được rồi.”
Một câu nói không đầu không đuôi.
Nhưng khi người đàn ông nghe xong, vẻ âm trầm trên mặt lập tức biến mất, thay bằng nụ cười rạng rỡ. Hắn vỗ trán:
“Ôi chao, sao không nói sớm, hại tôi diễn lâu thế.”
Đèn trên đầu trở lại bình thường, sức trói buộc trên người Giang Minh cũng biến mất…
Người đàn ông ngồi phịch xuống ghế, vươn vai, giọng lười nhác:
“Tôi đã nói rồi mà — gương mặt này, căn phòng này đều nặn theo hình ảnh bác sĩ tâm lý và Khu bệnh số bảy trong ký ức của cậu, cậu không nên nhìn ra mới phải.”
“Dù có nhận ra chút sơ hở, với tính cẩn thận của cậu, phản ứng đầu tiên phải là chạy mới đúng.”
“Tiếc thật, còn định xem cảnh cậu bỏ chạy rồi bị tôi bắt về, sợ đến khóc lóc cầu xin cơ.”
Nghe vậy, Giang Minh mỉm cười:
“Ông vẫn nói chuyện thú vị như trước.”
“Xem ra đã giải quyết vấn đề kia rồi à?”
“Lần trước gặp, cơ thể ông luôn ở trạng thái sắp sụp đổ, vậy mà giờ lại ổn định thế này.”
“Nhưng trông bộ dạng hiện tại của ông… tôi cũng hơi rén. Nên gọi ông là bác sĩ tâm lý, hay là…”
“Trưởng thôn?”
Nghe xong, trưởng thôn khoát tay:
“Gọi gì cũng được.”
“Còn vì sao tôi có thể ổn định… đương nhiên là phải trả giá. Trạng thái bây giờ chính là lúc tôi vừa hấp thu quyền bính — có thể sử dụng một phần sức mạnh nhưng chưa bị phản phệ.”
Giang Minh tò mò:
“Đây là sức mạnh của phần quyền bính ông hấp thu sao?”
“Ông biến thành bác sĩ tâm lý, không chỉ ngoại hình mà cả khí tức cũng giống hệt, ngay cả các bác sĩ khác trong bệnh viện cũng không nhận ra.”
Trưởng thôn đặt tay lên thần khám:
“Quyền bính vốn là thứ rất khó tin. Quyền bính ‘ker giả danh’ khi đó chỉ là một phần tách ra từ quyền bính của tôi.”
“Chỉ một phần đó đã có thể mô phỏng bản thể, cướp lấy thân phận. Tôi dùng phần lớn quyền bính còn lại để mô phỏng dáng vẻ và khí tức bác sĩ tâm lý trong ký ức của cậu thì cũng chẳng khó.”
Nói xong, hắn nhìn Giang Minh:
“Nhưng này, sao cậu chắc tôi thật sự là trưởng thôn? Biết đâu bác sĩ tâm lý vác cả căn phòng từ Khu bệnh số bảy về bệnh viện thì sao?”
Giang Minh chỉ vào những khuôn mặt lộ ra trong áo blouse trắng:
“Đây chẳng phải ông tự lộ sao?”
“Khuôn mặt trên đầu đúng là giống bác sĩ tâm lý, nhưng mấy khuôn mặt treo trong áo thì hoàn toàn khác.”
“Trong đó còn có nhiều khuôn mặt tôi từng thấy khi cơ thể ông mất ổn định, gương mặt liên tục biến đổi.”
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
“Hơn nữa trước đó ông từng nói sau khi hoàn thành kế hoạch chúng ta sẽ cùng bỏ trốn, nhưng khi tôi tỉnh lại thì ông đã biến mất.”
“Ông biến mất chắc chắn vì có việc. Ở lão thôn, nơi có thể giữ chân ông chỉ có ba chỗ: tiệm tạp hóa, Lý phủ, và Đại học Đỡ Đẻ.”
“Ôny có tiền, tiệm tạp hóa không giữ nổi. Ông kiêng kỵ Lý lão gia, nên Lý phủ cũng không phải nơi ông muốn đến nếu không cần thiết.”
“Vậy khả năng cao nhất là Đại học Đỡ Đẻ rồi.”
Nói đến đây, Giang Minh bất đắc dĩ xòe tay:
“Mà vừa rồi tôi cũng chẳng chạy nổi. Bác sĩ này mạnh hơn tôi quá nhiều, trong bụng còn nhét thần khám, lại đốt hai nén hương.”
“Kết quả nó còn chưa kịp vào cửa đã định chạy, vừa quay người đã bị ông kéo vào phòng.”
“Khoảng cách thực lực thế này, tôi muốn chạy cũng không chạy được.”
Trưởng thôn hài lòng gật đầu:
“Đúng. Tôi chịu bao nhiêu khổ mới có được thực lực này, không mạnh sao được.”
Giang Minh nhìn bác sĩ đang quỳ, rồi nhìn tấm da vừa bị lột trên bàn:
“Ông lấy da của nó để làm gì?”
Trưởng thôn xoay cổ:
“Da không quan trọng, quan trọng là thân phận mà tấm da đại diện…”
“Thân phận?”
Giang Minh nhìn cơ thể đầy m.á.u thịt của bác sĩ:
“Thân phận của nó đặc biệt lắm sao?”
Cạch —
Trưởng thôn ném một tấm bảng tên méo mó lên bàn. Trên đó viết bốn chữ “Bác sĩ Đỡ Đẻ”.
“Như cậu thấy, nó không phải bác sĩ. Bảng tên này chỉ được nhặt đâu đó. Nó khao khát trở thành bác sĩ… hoặc nói đúng hơn, trở thành quỷ dị có một thân phận thật sự.”
Giang Minh cầm bảng tên lên. Chữ đã mờ theo thời gian, nhưng được bảo quản rất kỹ — sáng bóng đến mức hắn còn thấy được bóng mình phản chiếu.
Hắn nhớ lại cảnh trước đó tên bác sĩ dùng áo blouse cẩn thận lau bảng tên.
Lúc này, bác sĩ quỳ dưới đất như mất hồn bỗng ngẩng đầu.
Ngay cả khi thần khám bị cướp nó cũng không phản ứng, vậy mà lúc này hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bảng tên trong tay Giang Minh, cố nâng tay nhưng không làm nổi.
Cuối cùng chỉ khàn giọng:
“Đó là… của tôi.”
“Tôi có thân phận… tôi là bác sĩ.”
Giang Minh im lặng nhìn cảnh này.
Lúc ấy, giọng của trưởng thôn lại vang lên bên tai hắn:
“Nó không có thân phận. Nó không thuộc bất kỳ một trong sáu loại thân phận của thế giới quỷ dị.”
Giang Minh ngẩng đầu nhìn trưởng thôn:
“Vậy nó là gì? Thế giới này không thể tồn tại thứ không có thân phận được chứ?”
Trưởng thôn vỗ nhẹ thần khám trong tay:
“Nó đúng là không thuộc sáu thân phận, nhưng nó vẫn tồn tại — chuyện này cũng chẳng hiếm. Ví dụ như ban đầu ‘kẻ giả danh’ cũng là thứ không có thân phận.”
“Nhưng đã tồn tại thì sẽ có ý nghĩa giá trị. Ý nghĩa tồn tại của kẻ giả danh là thay thế toàn bộ bản thể.”
“Còn ý nghĩa tồn tại của nó là…”
“Thu dung.”
Nghe vậy, ánh mắt Giang Minh dời sang thần khám trong tay trưởng thôn.
Trưởng thôn gõ ngón tay lên thần khám, chậm rãi nói:
“Cậu hẳn biết đây là tầng bốn của bệnh viện. Mà tầng này toàn là lệ quỷ. Dù tồn tại khác bước vào, ở lâu cũng chắc chắn biến thành lệ quỷ.”
“Mà tầng này — hoặc nói đúng hơn, đặc trưng thứ hai của đám lệ quỷ ở đây — chính là điên loạn. Cậu biết vì sao không?”
Giang Minh suy nghĩ rồi lắc đầu.
Trưởng thôn không trả lời ngay, như đang sắp xếp suy nghĩ. Một lúc sau mới nói:
“Đại học Đỡ Đẻ có sáu tầng. Vì sao là sáu tầng — bên trong có huyền cơ.”
“Ồ? Huyền cơ gì?”
Trưởng thôn chỉ vào thần khám:
“Giống như tầng này toàn lệ quỷ, tầng bốn của Đại học Đỡ Đẻ đại diện cho ‘lệ quỷ’ — một loại tồn tại, một loại thân phận.”
“Năm tầng còn lại lần lượt đại diện cho thần minh, quỷ dị, nhân loại, thú, linh.”
Nghe vậy, ánh mắt Giang Minh khẽ động:
“Nếu ở tầng này lâu sẽ không thể đảo ngược mà biến thành lệ quỷ… vậy nếu tôi lên tầng của thần minh thì sao?”
Trưởng thôn biết ngay hắn đang nghĩ gì, lắc đầu:
“Không đơn giản vậy đâu. Người trước từng nghĩ thế là bà điên — cũng chính là bà ngoại cậu, đến giờ vẫn còn điên.”
“Nhưng đó cũng là lý do bà ta còn khá mạnh. Đổi lại bác sĩ khác chắc đã bị quyền bính đồng hóa rồi.”
“Dù sao bị thần ăn cũng coi như trở thành một phần của thần.”
“Đó chẳng phải cũng là một dạng thành thần sao?”
Nói tới đây, trưởng thôn lắc đầu:
“Thôi bỏ đi. Quay lại chuyện cũ. Sáu tầng tương ứng sáu thân phận, mọi tồn tại trong mỗi tầng đều sẽ dần chuyển hóa thành thân phận của tầng đó.”
“Nhưng — trừ vài trường hợp đặc biệt.”
Giang Minh nhìn sang bác sĩ:
“Giống nó à?”
Trưởng thôn gật đầu:
“Đúng. Ngoài tầng thần minh ra, năm tầng còn lại đều có một tồn tại đặc biệt như vậy. Chúng không có thân phận, ý nghĩa tồn tại duy nhất là thu dung 【thần khám】.”
“Chúng là ‘nút’ của mỗi tầng.”
Nói rồi, trưởng thôn chỉ bác sĩ:
“Không nhận ra sao?”
“Kẻ vào đây, kể cả lệ quỷ, đều sẽ mang thai. Nhưng bụng nó trống rỗng — chỉ có một thần khám.”
“Chính vì thế nó thông minh hơn lệ quỷ khác, phạm vi hoạt động và lượng tin tức biết được cũng nhiều hơn. Đó là lý do các bác sĩ hợp tác với nó.”
“Dù sao, ngoài nó ra, đám lệ quỷ tầng này ngu không chịu nổi.”
“À phải, trước đây tôi từng nói với cậu về ‘mười hai thần minh khai thiên’ do thần quan ghi chép chứ?”
Giang Minh gật:
“Có.”
Trưởng thôn chậm rãi nói:
“Khi mười hai thần minh khai thiên, lệ quỷ và linh được tạo ra.”
“Thanh khí bay lên thành linh — nên linh thiện lương, thuần khiết.”
“Trọc khí chìm xuống thành quỷ — nên quỷ ngu muội, tàn bạo. Ở Đại học Đỡ Đẻ thể hiện điều này rõ nhất, nên lệ quỷ nơi đây ngu và điên hơn bên ngoài.”
Nghe xong, Giang Minh trầm ngâm:
“Vậy lần này ông đến tầng này là để lấy thần khám trong bụng nó?”
“Có thể nói cho tôi biết dùng làm gì không?”
Trưởng thôn mỉm cười:
“Đại học Đỡ Đẻ là nơi Đại Nhật vẫn lạc. Lão thôn có thể nói được hình thành xoay quanh nó.”
“Tầm quan trọng của Đại học Đỡ Đẻ khỏi cần nói. Mà thần khám — với tư cách nút tầng — có rất nhiều tác dụng.”
“Đối với tôi, tác dụng lớn nhất là giúp tôi thoát khỏi trạng thái cơ thể từng sụp đổ, bị quyền bính ăn mòn.”
“Hơn nữa, tôi còn có thể nhờ phần sức mạnh này hoàn toàn dung nạp quyền bính trong cơ thể!”
“Ra vậy… nhưng tôi còn hai nghi vấn.”
“Nói đi.”
Giang Minh nhìn thần khám:
“Nghi vấn thứ nhất: chuyển đổi thân phận cơ bản chẳng phải rất khó sao? Ở đây chỉ cần đi vài tầng là được?”
Trưởng thôn lắc đầu:
“Đương nhiên cái giá rất lớn. Cậu thấy rồi đấy — phần lớn lệ quỷ tầng bốn đều ngu si. Con người ở lâu cũng sẽ thành vậy.”
“Chuyển hóa kiểu này, cuối cùng chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.”
“Đại học Đỡ Đẻ không có cái c.h.ế.t — nghe rất tốt, nhưng đó lại là dấu hiệu khiếm khuyết.”
“Đã khiếm khuyết thì sao có thể chuyển hóa thân phận hoàn mỹ?”
Ánh mắt Giang Minh khẽ động:
“Vì Lý lão gia?”
Sắc mặt trưởng thôn trầm xuống:
“Đúng. Tới Đại học Đỡ Đẻ lần này tôu mới biết — quyền bính năm đó Lý lão gia cướp đi là 【Lưu Chuyển】.”
“Hắn cướp phần quyền bính ấy, khiến quái đàm lão thôn bị phân liệt, Đại học Đỡ Đẻ trở nên tàn khuyết. Hắn chính là kẻ đầu sỏ khiến lão thôn thành bộ dạng bây giờ!”
Giang Minh liếc bác sĩ bị lột da bên cạnh rồi hỏi:
“Nghi vấn thứ hai — làm sao trở thành viện trưởng?”
“Chẳng lẽ thật sự phải lột da?”
Trưởng thôn bật cười:
“Lột một lớp da mà làm được viện trưởng á?”
“Ha ha, như tôi vừa nói với nó — chỉ như đứa trẻ mặc áo người lớn, ngoài tự lừa mình ra thì vô dụng.”
“Vị trí viện trưởng quan trọng thế, sao có thể nhờ cố gắng liều mạng mà đạt được.”
“Đương nhiên là…”
“Ngay từ đầu đã được chỉ định nội bộ rồi.”
