[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 82: Giam Giữ
Cập nhật lúc: 09/01/2026 23:03
“Phụt phụt—”
Máu đỏ tươi như chẳng mất tiền, không ngừng phun tung tóe lên bộ áo trắng của quỷ dị. Chu Môn liên tục di chuyển, bên trái quăng một túi, bên phải quăng một túi, rồi vòng ra phía sau nó lại phun thêm một túi nữa.
Phần lớn áo trắng đã bị nhuộm đỏ, quỷ dị dĩ nhiên không thể ra tay với Chu Môn, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra.
Nó vẫn đang chống cự, vẫn đang giãy giụa, nhưng với lượng m.á.u thế này, không còn là thứ có thể dựa vào liều mạng mà cản được nữa.
Tuy áo trắng trên người nó không ngừng phản kháng, kháng cự sự xâm nhập của m.á.u, nhưng lúc này cũng chỉ có thể làm chậm quá trình ấy, không thể đảo ngược như vừa rồi.
Máu dính càng nhiều, áo trắng càng trở nên yêu dị. Dần dần, không chỉ thân thể quỷ dị thay đổi, mà ánh mắt của nó cũng bắt đầu biến chuyển.
Ánh nhìn hướng về Chu Môn trở nên giằng co, rối rắm, không còn là cơn phẫn nộ và bất cam ban đầu, mà xen lẫn thêm những cảm xúc xa lạ khác.
Nhận thức của nó cũng bắt đầu thay đổi chậm rãi, trong đầu xuất hiện hàng loạt quy tắc chỉ áo đỏ mới cần tuân thủ.
Thậm chí, cơn giận dữ với Chu Môn còn giảm đi không ít, ánh mắt nhìn hắn cũng dịu xuống.
Sự thay đổi âm thầm này khiến quỷ dị hoảng sợ tột độ. Nó biết rõ, hôm nay mình đã khó thoát một kiếp.
Trong lòng lóe lên hối hận, lóe lên không cam, nhưng cuối cùng tất cả đều bị cơn phẫn nộ nuốt chửng:
“Được lắm, được lắm! Đã không chừa đường sống cho tao, vậy thì tao cũng chẳng để tụi mày dễ chịu!”
“Không phải muốn thẻ thông hành sao?”
“Tao quyết không cho tụi mày toại nguyện!”
Dứt lời, nó lục trong túi ra một tấm thẻ thông hành màu trắng, tức giận nghiền nát, thậm chí còn nuốt luôn cả mảnh vụn vào bụng.
Vì hành động này không uy h.i.ế.p Chu Môn, cũng không phải bỏ chạy, nên nó gần như không gặp trở ngại gì.
Chu Môn vừa ném túi m.á.u, vừa nghi hoặc nhìn nó:
“Con quỷ này lảm nhảm cái quái gì vậy?”
“Nhưng mà thẻ thông hành… nghe quen tai ghê, hình như trước đây từng nghe ai nói rồi thì phải.”
“Thôi kệ, phải cố thêm chút nữa, áo trắng sắp bị nhuộm đỏ hoàn toàn rồi.”
“Lập được công lớn thế này, đại ch.ó săn chắc chắn sẽ khen mình cho coi.”
……
Tại chỗ giao nhau giữa cầu thang tầng hai và tầng ba.
Giang Minh rút d.a.o phay ra, nheo mắt nhìn cái đầu người phía trên. Mã Lương đẩy gọng kính, trong tay lại xuất hiện cây gậy bóng chày dính vết m.á.u.
Cái đầu người nhìn quỷ dị bên dưới — kẻ đang bị nhuộm đỏ quần áo, nhận thức bị thay đổi — rồi lại liếc sang Giang Minh và Mã Lương. Sau khi suy nghĩ kỹ, nó quyết định tạm thời tránh mũi nhọn.
Thân thể của Giang Minh có sức hấp dẫn cực lớn với nó, lớn đến mức nó hận không thể xông thẳng tới g.i.ế.c hắn, cướp lấy thân xác ấy.
Nhưng nhìn quỷ dị phía dưới mạnh hơn mình không biết bao nhiêu lần mà giờ t.h.ả.m hại như vậy, đầu người có phần chột dạ, không nắm chắc phần thắng.
Thân thể có thể đoạt sau, không cần gấp nhất thời.
Nghĩ thông suốt, đầu người dứt khoát mở miệng:
“Tôi không muốn đối địch với các cậu. Thân thể của cậu, tôi có thể không cần. Cả cái thân xác áo đỏ này cũng có thể giao cho các cậu.”
Nói xong, đầu người nhảy thẳng khỏi tay thân thể áo đỏ. Mất đi đầu, thân thể áo đỏ lập tức mềm nhũn, ngã quỵ trên cầu thang.
Đầu người không do dự chút nào, quay người định rời đi. Theo nó thấy, mình sẽ không gặp bất kỳ cản trở nào.
Dù sao thì hai con người kia đều thông minh. Sau khi nó đã nhượng bộ lớn như vậy, họ cũng chẳng dại gì tự dưng gây chuyện, tăng độ khó cho mình.
Suy đoán này rất hợp lý, nhưng đặt lên người Giang Minh thì hiển nhiên không đúng.
“Ầm!”
Một chiếc máy bán hàng tự động khổng lồ xuất hiện ở lối cầu thang tầng ba.
Đầu người nhìn cảnh này, im lặng không nói.
Cái máy bán hàng này không thể gây trở ngại quá lớn cho việc rời đi của nó, chỉ cần hơi dùng sức là có thể đẩy ra.
Vậy nên vấn đề không nằm ở cái máy.
Mà là người đặt cái máy đó.
Hắn không muốn cho nó đi.
Đầu người vô cảm xoay đầu lại, nhìn chằm chằm Giang Minh.
“Tại sao?”
Giang Minh cười tươi, nhìn đầu người rồi nói:
“Xác nhận với mày chút chuyện. Nếu mày không phù hợp điều kiện, tao sẽ thả cho mày đi, mỗi bên một đường.”
Đầu người nhìn Giang Minh một lúc, rồi mới mở miệng:
“Nói đi.”
Giang Minh không nói ngay, mà kéo cổ áo bệnh nhân của mình xuống một chút, lộ ra vết thương hình vòng tròn. Hắn sờ lên m.á.u đang rỉ ra ở đó, dùng giọng điệu đầy dụ hoặc nói:
“Mày… không muốn thân thể của tao sao?”
Giọng nói đầy cám dỗ ấy, cộng thêm vết thương kia, như lời thì thầm của ác quỷ, không ngừng khiêu khích giới hạn của đầu người.
Nó cũng không hiểu vì sao thân thể Giang Minh lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy. Chỉ cần nhìn thấy cơ thể hắn, trong đầu nó đã điên cuồng vang lên một ý nghĩ:
“Thơm! Thơm quá!”
“Nhất định phải có được thân thể này!”
Nó từng khao khát những thân thể khác, nhưng chưa bao giờ đến mức “không phải hắn thì không được” như lần này.
Hơn nữa, nó còn cảm nhận được, nếu có được thân thể Giang Minh, lợi ích đối với nó sẽ cực kỳ lớn, lớn vô cùng!
Vì thế, lúc nãy khi nói ra câu rời đi, trời mới biết nó đã phải hạ quyết tâm lớn đến mức nào.
Vậy mà vừa mới hạ quyết tâm xong, con người này lại còn khiêu khích nó như thế, nó gần như không kìm được cơn rung động bản năng từ thân thể.
Nó thè lưỡi l.i.ế.m môi đỏ tươi, ánh mắt tham lam càng lúc càng đậm, nhưng vẫn miễn cưỡng khống chế được. Đúng lúc này, Giang Minh thấy bộ dạng đó, khóe miệng cười càng sâu, không ngừng xoay cổ. Kết hợp với vết thương hình vòng tròn, tạo cho đầu người cảm giác như đầu Giang Minh sắp rơi khỏi cổ.
Mà hắn còn vừa xoay, vừa tiếp tục nói:
“Thật sự không muốn sao?”
“Không muốn à?”
Không muốn sao?
Nói nhảm!
Đương nhiên là muốn!
Nhưng càng như vậy, đầu người càng cố gắng kìm nén d.ụ.c vọng trong lòng, bởi nó cảm thấy con người này cố ý dụ dỗ mình, chắc chắn đang có âm mưu xấu.
Nó nhắm c.h.ặ.t mắt, không nhìn Giang Minh nữa. Thấy vậy, Giang Minh càng được đằng chân lân đằng đầu, từng bước từng bước đi lên cầu thang, ngày càng đến gần.
Mùi hương dụ hoặc càng lúc càng gần. Đầu người không nhịn được mở mắt, nhìn cái cổ gần như ngay trước mặt, nó thật sự chịu không nổi nữa!
Không chịu nổi!
Làm luôn!
Dù sao nó cũng không cần tuân theo mấy quy tắc kiểu giúp đỡ bệnh nhân gì đó, cũng không sợ bị đổi màu.
Cho dù hai con người này thật sự có âm mưu, cùng lắm thì bị đ.á.n.h một trận, chẳng lẽ còn có thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó?
Nghĩ thông, đầu người thông suốt ý niệm, hung quang lóe lên trong mắt.
Không chút do dự, nó lao thẳng về phía Giang Minh.
Giang Minh thấy vậy, mắt sáng lên — cuối cùng cũng mắc bẫy!
“Ầm!”
Máy bán hàng tự động chui lên từ dưới đất, đập bay đầu người ra ngoài.
Nhưng rõ ràng điều này không gây được tác dụng quá lớn. Đầu người vừa bị hất văng đã lập tức điều chỉnh tư thế giữa không trung, tiếp tục lao về phía Giang Minh.
Không gian chỗ giao nhau của cầu thang quá hẹp, Giang Minh căn bản không thể triệu hồi nhiều máy bán hàng, nếu không sẽ tự nhốt c.h.ế.t mình.
Nhưng hắn vốn cũng không định dựa vào máy bán hàng. Ngay khi đầu người vừa bị đ.á.n.h bay, Giang Minh đã quay xuống dưới hét lớn:
“Bác sĩ cứu tôi với, tôi gặp nguy hiểm rồi, giúp tôi bắt cái đầu người này!”
Nói xong, con quỷ dị phía dưới — lúc này áo đã hoàn toàn chuyển sang đỏ — lập tức nhìn qua, không chút do dự lao tới chộp đầu người.
Đầu người thấy quỷ dị tấn công, theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng ngay giây tiếp theo, một chiếc máy bán hàng tự động từ trên cao đè xuống, nện nó thẳng xuống đất!
Thấy bọn họ phối hợp ăn ý như vậy, lại nhìn quỷ dị đang ngày càng đến gần, đầu người đã chuẩn bị buông xuôi.
Nhưng đúng lúc quỷ dị sắp bắt được nó, Mã Lương vung gậy bóng chày, đ.á.n.h mạnh vào đầu người, hất nó bay thẳng xuống tầng hai, thoát khỏi phạm vi tay quỷ dị.
Đầu người còn đang ngơ ngác, không hiểu vì sao lại như vậy, thì thấy Giang Minh đặt ngang d.a.o phay, lại một lần nữa đ.á.n.h bay nó đi rất xa.
Bác sĩ áo đỏ thấy vậy chỉ có thể tiếp tục truy đuổi. Nhưng ngay khoảnh khắc nó vừa động thân, một đám sương xám bao phủ lấy nó, khiến nó tạm thời không nhúc nhích được.
Mã Lương lướt nhanh qua bên cạnh nó.
Vì đầu người nhất thời chỉ có thể khống chế một người, nên Giang Minh và Mã Lương thay phiên nhau ra tay, cho đến khi ép được đầu người tới trước cửa phòng t.h.u.ố.c.
Lúc này, ông lão đứng ở cửa phòng t.h.u.ố.c thấy cảnh đó, hiển nhiên cũng hiểu ra điều gì, lập tức tránh sang một bên, nhường cửa.
Quỷ dị sau khi thoát khỏi sương xám liền lao tới với tốc độ cực nhanh. Giang Minh thấy khoảng cách đã đủ, liền tung một cú đá, đá thẳng đầu người vào trong phòng t.h.u.ố.c.
Quỷ dị cũng chỉ có thể theo vào. Cuối cùng, sau khi vào phòng t.h.u.ố.c, đầu người đ.â.m sầm vào bàn, dừng lại, còn quỷ dị thì rốt cuộc cũng tóm được nó.
“Rầm!”
Cửa phòng t.h.u.ố.c đóng sập lại.
Trên bảng đen xuất hiện đề bài mới:
“Chúc mừng đã kích hoạt đề ẩn.”
“Xin giải quyết chuyển động Tam thể.”
