[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 89: Đáng Đời

Cập nhật lúc: 11/01/2026 18:54

Giống như một cô gái loài người mười bảy mười tám tuổi, rất mạnh, rất xinh đẹp, còn cầm trong tay một chiếc ô đen pha đỏ…

Ừm…

Sao con quỷ mà Áo Đỏ miêu tả lại có cảm giác quen quen thế này?

Mẹ nó—chẳng phải đây chính là chị gái sao!

Giang Minh có chút ngơ ngác, hoàn toàn không ngờ lại gặp người quen cũ ở cái nơi quỷ quái này.

Hắn vẫn nhớ rất rõ ấn tượng sâu sắc mà chị gái để lại cho mình trong phó bản quái đàm trước.

Trong quái đàm lần trước, chị gái hẳn chính là “người bạn” mà mẹ nhắc tới.

Cô ấy đến nhà, một mặt là để giúp giải quyết rắc rối theo quy tắc—dù sao khi đó cô ấy đã thật sự áp chế được Chó Con và chú Lý.

Mặt khác, là để giành lấy thân phận “chị gái”.

Thực ra cô hoàn toàn có thể nói rõ mọi chuyện ngay từ đầu, như vậy vì muốn sống sót, Giang Minh chắc chắn sẽ thừa nhận cô là chị gái, hơn nữa còn thật lòng.

Dù sao thì để sống, thật lòng nhận một người làm chị với hắn có khó gì đâu.

Nhưng cô ta lại không chọn cách đơn giản nhất đó, mà lại cố tình nâng độ khó, đặt ra thử thách, bắt Giang Minh tự đoán.

Theo tình huống lúc đó, nếu hắn đoán sai, e là đã bị g.i.ế.c ngay tại chỗ.

May mắn là Giang Minh đoán đúng.

Cũng chính vì vậy, chị gái mới lộ ra nụ cười hài lòng, vui vẻ tiếp nhận thân phận “chị gái” này.

Cho nên xét từ điểm này, không chỉ là hắn ban cho cô ta thân phận chị gái—rất có thể cô ta cũng đang lựa chọn “em trai” cho mình.

Còn vì sao lại như vậy?

Giang Minh không rõ.

Nhưng dựa vào tình hình hiện tại, hắn có thể đưa ra suy đoán hợp lý.

Trước hết, Giang Minh chỉ là một con người yếu đến không thể yếu hơn, thiên phú kém, vận khí cũng xui.

Cho nên cô ta muốn làm chị gái của hắn, chắc chắn không phải vì coi trọng hắn—bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu, Giang Minh hiểu rất rõ.

Hắn không thể nào giống mấy nhân vật chính thiên mệnh trong tiểu thuyết, gặp nạn là khí thế bùng nổ, rồi khiến một con quỷ mạnh chưa từng gặp mặt phải cúi đầu bái phục, mặt dày mày dạn đòi làm chị gái.

Chuyện đó có khả năng sao?

Không thể.

Vậy chỉ còn một cách giải thích—chị gái nhắm vào mẹ đứng sau hắn.

Dù sao mẹ là thần, là tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới này.

Vì thế suy đoán hợp lý nhất là:

Chị gái muốn leo quan hệ với mẹ, hoặc đã gây ra rắc rối gì đó, muốn tìm sự che chở của mẹ.

Nhưng mẹ lại không muốn nhận chị, cho nên chị mới dùng cách vòng vo này—tìm đến người có khả năng trở thành “đứa trẻ” của mẹ là hắn, rồi trở thành chị gái của hắn.

Mà theo tình hình hiện tại, có vẻ như cuối cùng chị gái đã thành công.

Mẹ đã thừa nhận thân phận của chị.

Vì sao Giang Minh chắc chắn như vậy?

Nhìn kết cục hiện tại của chị gái là biết—vào bệnh viện, quỷ cũng phát điên, còn bị một đám kẻ điên lôi lên tầng năm chuẩn bị giải phẫu.

Kết cục t.h.ả.m đến vậy—đúng kiểu con của mẹ rồi!

Giang Minh thở dài trong lòng hai giây vì “gặp mẹ không tốt” của chị gái.

Lúc này, Áo Đỏ ở bên cạnh như nhớ ra điều gì đó, mở miệng nói:

“Nói ra thì, tối nay các anh gặp Áo Trắng và cái đầu người kia, cũng có liên quan đến con quỷ này.”

Giang Minh sững lại: “Liên quan thế nào?”

Trên mặt Áo Đỏ hiện lên chút sợ hãi còn sót lại, rồi chậm rãi nói:

“Bác sĩ trực phân thành Áo Đỏ và Áo Trắng. Thái độ với bệnh nhân có thể khác nhau, nhưng khi đối mặt với mối đe dọa bệnh viện, bất kể Áo Đỏ hay Áo Trắng đều phải xông lên.”

“Cho nên khi con quỷ cấp S đó phát điên, đám bác sĩ trực chúng tôi là những người lao lên tuyến đầu. Nhưng anh cũng biết rồi đấy—khoảng cách giữa quỷ cấp cao và quỷ bình thường còn lớn hơn khoảng cách giữa quỷ và con người.”

“Vì thế mấy đồng nghiệp của tôi vừa xông lên thì chưa đầy một giây đã bị đ.á.n.h nát.”

“Anh không biết lúc đó tôi sợ đến mức nào, nhưng không còn cách nào khác—vướng quy tắc, tôi buộc phải lên.”

“May là tôi khá may mắn. Khi đó nó vừa đ.á.n.h nát một đồng nghiệp đứng trước tôi, tôi chỉ đứng phía sau chịu chút dư chấn, nên chỉ bị hất bay rất xa, rồi trọng thương liệt người.”

“Tôi không nhúc nhích được, không tấn công nó thì cũng không coi là vi phạm quy tắc. Sau đó đám kẻ điên tầng năm cuối cùng cũng mang hết vốn liếng xuống liều mạng với con quỷ đó.”

“Kết cục thì ann cũng biết rồi—đồng nghiệp gần như c.h.ế.t sạch, chỉ còn tôi và Áo Trắng sống sót.”

“Tôi là vì trọng thương liệt người không động đậy được. Còn Áo Trắng thì khác, không biết hắn dùng cách gì tạo ra xung đột quy tắc, tự nhốt c.h.ặ.t trong một phòng bệnh, tránh được kiếp nạn, lại còn nguyên vẹn.”

“Dừng dừng dừng!” Giang Minh cắt ngang lời Áo Đỏ, “Tôi không muốn nghe mấy chuyện này. Tôi chỉ muốn biết vì sao nó lại liên quan đến những gì tôi gặp tối nay.”

Áo Đỏ quay người lại, bất lực thở dài:

“Con người các anh sao mà nóng vội thế?”

“Kể chuyện thì phải xâu chuỗi logic trước sau mới nói rõ được chứ.”

“Để bắt con quỷ đó, bác sĩ trực trong bệnh viện gần như c.h.ế.t sạch, chỉ còn tôi và Áo Trắng, cho nên nhân lực trực ban vốn có đã không đủ.”

Nghe đến đây, Giang Minh nêu nghi vấn:

“Nếu thiếu người như vậy, sao lại là hai người các anh cùng xuống?”

Áo Đỏ liếc hắn một cái, thản nhiên nói:

“Có lẽ anh hiểu sai ý ‘thiếu người’. Trước đây, bác sĩ trực từ tầng một đến tầng ba đều là Áo Đỏ, mỗi ca hai người.”

“Nhưng sau vụ đó, Áo Đỏ thiếu hụt, người mới chưa kịp bổ sung, nên chỉ có thể để Áo Trắng đi cùng tôi xuống.”

Nói xong, Giang Minh lập tức c.h.ế.t lặng.

Vậy tức là, tối nay hắn rơi vào hoàn cảnh khốn đốn như vậy, hoàn toàn là do chị gái hại?!

Vì chị ta phát điên, g.i.ế.c bác sĩ trực, dẫn đến thiếu nhân lực, cuối cùng khiến hắn bị Áo Trắng truy sát.

Quả nhiên, mọi chuyện xảy ra đều có logic của nó.

Bảo sao một con quỷ mạnh như thế lại xuất hiện ngay trong đêm đầu tiên—hóa ra tất cả đều là “ân huệ” của chị gái!

Nghĩ tới trải nghiệm t.h.ả.m hại tối nay, Giang Minh thu lại chút thương cảm trước đó, rồi âm thầm mắng một câu trong lòng:

Đáng đời!

Nếu không phải vì chị gái, hắn tuyệt đối không thể chịu thiệt lớn như vậy, bị Áo Trắng đuổi g.i.ế.c thê t.h.ả.m đến thế.

Nếu mọi thứ vẫn theo quỹ đạo ban đầu, hắn chỉ gặp hai Áo Đỏ, yên ổn vô sự, hoàn toàn không thể xuất hiện tình huống vừa rồi.

Tuy than thở là vậy, Giang Minh vẫn rất rõ ràng—nếu không có Áo Trắng xuống, để hắn và Chu Môn cùng những người khác hợp sức g.i.ế.c nó, thì Áo Đỏ hồi sinh sau đó cũng sẽ không cảm nhận được mối đe dọa.

Khiến cho dù nó biết thẻ thông hành ở trên tay bọn hắn, cũng không dám đòi lại, chỉ có thể âm thầm nhẫn nhịn.

Nếu không có chuyện Áo Trắng bị họ g.i.ế.c, thì bọn hắn căn bản không thể lấy được thẻ thông hành.

Khả năng rất lớn là giống như màn kịch ban đầu của Áo Trắng—chỉ giúp mở cửa, chứ không đưa thẻ.

Nhưng bây giờ không chỉ lấy được thẻ, còn khiến Áo Đỏ nôn ra từng ấy tình báo—tất cả đều nhờ vào sự hi sinh của Áo Trắng.

Nếu nghĩ theo góc độ này…

Vậy chị gái…

Chẳng lẽ còn có công lao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.