[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 93: Tình Trạng Bệnh

Cập nhật lúc: 12/01/2026 16:37

Tầng bốn khác hẳn với sự sạch sẽ, rộng rãi của tầng ba, hành lang và tường ở đây khắp nơi đều rách nát tả tơi, rõ ràng đã từng hứng chịu một trận đại chiến khủng khiếp.

Ngay cả bầu không khí cũng toát ra cảm giác cô độc và tuyệt vọng. Mùi kim loại gỉ sét hòa lẫn với mùi thối rữa xộc thẳng vào khoang mũi.

Áo Đỏ giẫm lên những vệt m.á.u sền sệt, bước lên bậc thang cuối cùng. Tiếng bước chân vang lên, nhưng đèn hành lang vẫn không sáng, có lẽ đã hỏng vì trận chiến trước đó, hoặc cũng có thể tầng bốn vốn dĩ không cần ánh sáng.

Ánh trăng trong vắt từ mái vòm khổng lồ của bệnh viện rọi xuống, nhưng hoàn toàn không thể chiếu sáng bất cứ chỗ nào ở tầng bốn. Nơi này vẫn chìm trong bóng tối.

Như thể tầng bốn có một cái miệng vô hình khổng lồ, nuốt chửng mọi tia sáng.

Nhưng rõ ràng bóng tối này chẳng gây chút trở ngại nào cho Áo Đỏ. Nó vẫn nhìn thấy rõ mọi thứ xung quanh:

Trên những bức tường bốn phía chi chít các vết cào nông sâu khác nhau, đan xen chằng chịt, dài ngắn đủ kiểu, trông như những vết sẹo dữ tợn.

Hành lang và tường bị vẩy đầy m.á.u với đủ màu sắc khác nhau, hòa lẫn cùng các vết cào, tựa như một bức tranh sơn dầu trừu tượng.

Những viên gạch men vốn phẳng phiu ngay ngắn đã bị đập nát tả tơi, để lộ ra lớp “thịt” mềm nhũn bên dưới cùng những thứ trông như mạch m.á.u chằng chịt.

Áo Đỏ coi những thứ đó như không tồn tại, gương mặt vô cảm đi qua từng phòng bệnh nặng, phớt lờ sự hiện diện trong phòng, thẳng tiến về phía sâu trong tầng bốn.

Bước chân của nó rất nhanh, như thể không muốn nán lại đây dù chỉ một giây, nó đang sợ thứ gì đó.

Và quả thực là vậy. Áo Đỏ đang sợ, nó sợ những bệnh nhân trong các phòng kia.

Nếu là ngày thường, nó sẽ không có suy nghĩ này, bởi hễ bệnh nhân tầng bốn có biến cố gì thì sẽ có bác sĩ tuần tra chuyên trách đến xử lý.

Nhưng hôm nay thì khác. Bởi bác sĩ tuần tra phụ trách tầng bốn, bác sĩ trực ban, chính là Áo Trắng.

Mà giờ thì… Áo Trắng không còn nữa.

Vì con quái dị trước đó, số bác sĩ trực chỉ còn lại nó và Áo Trắng, nhân lực vốn đã thiếu trầm trọng. Thêm vào đó, việc tuần tra tầng bốn mất rất nhiều thời gian, cộng với chút tính toán riêng của nó.

Thế nên tối nay, Áo Trắng đã đi cùng nó xuống tuần tra từ tầng một đến tầng ba trước, dự định quay lại rồi mới kiểm tra tầng bốn. Không ngờ rằng…

Giờ Áo Trắnh đã biến mất. Trước khi một Áo Trắng mới xuất hiện, tầng bốn sẽ rơi vào trạng thái không có ai tuần tra.

Như vậy, những thứ trong bóng tối kia rất có thể sẽ ra tay với nó!

Nghĩ đến đây, Áo Đỏ lại bất giác tăng tốc.

Nó lướt qua hết phòng bệnh nặng này đến phòng khác, bước chân càng lúc càng nhanh.

May mắn thay, cho đến khi nó đi tới một căn phòng nào đó ở tầng bốn, những quái dị và oán linh kia vẫn không nổi loạn.

Áo Đỏ thở phào, đẩy cửa phòng trước mặt. Bên trong là một phòng trực ban bình thường.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là một chiếc bàn dài bằng gỗ rất đỗi quen thuộc, sau đó là từng bộ quần áo đỏ như m.á.u treo trên tường, trông như thể có sinh mệnh.

Bên cạnh đống quần áo là một tấm bảng lớn, trên đó viết hơn mười điều quy tắc:

Quy Tắc Bác Sĩ Trực Ban:

Khi bệnh nhân rơi vào nguy hiểm và cầu cứu, không được từ chối;

Mỗi ngày phải kiên trì trực và tuần tra, hai người một tổ, mỗi lần tuần tra không quá ba giờ;

Nhân viên trực phải làm theo lịch trực, không được vi phạm;

Thời gian bắt đầu trực mỗi tối muộn nhất không được quá 8 giờ 30;

Là bác sĩ trực ban tầng bốn, khi tầng bốn xảy ra sự cố bất khả kháng, bắt buộc phải đứng ra, không được lùi bước.

Nhìn mười lăm điều quy tắc này, Áo Đỏ lại liếc sang bảng lịch trực bên cạnh—trên đó toàn là tên của chính nó.

Bởi các bác sĩ Áo Đỏ gần như đã c.h.ế.t hết, chỉ còn lại mình nó. Chỉ khi có Áo Đỏ mới ra đời thì lịch trực mới thay đổi và được phân công lại.

Áo Đỏ đóng cửa, ngồi xuống chiếc ghế sau bàn, nhìn chằm chằm mười lăm điều quy tắc kia, ngẩn người.

Trong phòng rơi vào yên lặng ngắn ngủi. Một lúc sau, Áo Đỏ mới hoàn hồn, lẩm bẩm:

“Vẫn còn quá nhiều ràng buộc… chờ thêm chút nữa, chờ thêm chút nữa.”

“Chắc khoảng hai ngày nữa thôi, hạn chế sẽ giảm bớt.”

“Mấy con người kia rất thông minh, nhất định sẽ phát hiện sơ hở trong lời nói ban nãy của mình, rồi kết hợp tình hình để phân tích ra kế hoạch của mình.”

“Nhưng chúng chắc chắn không ngờ rằng, những sơ hở đó đều do mình cố ý để lộ—chỉ để chúng dựa vào manh mối ấy mà tự suy ra một đáp án.”

“Dù sao thì con người chỉ tin vào thứ do chính mình suy luận ra.”

“Trong mắt chúng bây giờ, mình hẳn đã trở thành hình tượng một kẻ xảo quyệt, cẩn trọng, chán ghét loài người, nhưng thiếu quyết đoán, lại còn hơi sợ c.h.ế.t.”

“Hình tượng này… không tệ.”

Không biết nghĩ tới điều gì, Áo Đỏ đột nhiên im bặt. Rất lâu sau, nó lấy từ trên bàn xuống một cuốn sổ ghi chép dày cộp.

Mở ra một trang, phía trên có khá nhiều chỗ để trống. Chỉ có đầu trang có tên và ảnh của năm người Giang Minh cùng với tình trạng bệnh tương ứng.

Đó đều là bệnh của họ khi nhập viện.

Họ tên: Lỗ Nguyên

Tình trạng: Tiểu đường, huyết áp cao, động kinh, viêm tuyến tiền liệt, tăng sinh xương…

“Ung thư phổi giai đoạn đầu, nấm móng, hắc lào chân, tim bẩm sinh, xơ gan, tăng trương lực cơ, sỏi mật, gàu, vảy nến…”

Mức độ nghiêm trọng: Cao

Nhìn danh sách bệnh dày đặc này, khóe miệng Áo Đỏ giật giật. Rồi như thể đã mất hứng thú với người này, nó gạch chéo một dấu lên tên ông ta, chuyển ánh mắt xuống người tiếp theo.

Họ tên: Chu Môn

Bệnh trạng: Hoang tưởng

Mức độ nghiêm trọng: Cực cao

Họ tên: Mã Lương

Bệnh trạng: Nhận thức ô nhiễm

Mức độ nghiêm trọng: Cực cao

Với chứng hoang tưởng của Chu Môn, Áo Đỏ không mấy ngạc nhiên. Dù có nặng đến mức nào, cùng lắm cũng chỉ là không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.

Nhưng “nhận thức ô nhiễm” của Mã Lương thì rất thú vị.

Với con người, khi nhận thức bị ô nhiễm đến mức này, việc điên điên khùng khùng đã là chuyện thường. Nhận thức bị bóp méo nghiêm trọng, đến bản thân là ai cũng không phân biệt nổi.

Có thể nói, với mức độ ô nhiễm như vậy, Mã Lương tuyệt đối không thể biểu hiện như một người bình thường, mà đáng lẽ phải giống một kẻ điên mới đúng.

Thế nhưng ban nãy nó đã tiếp xúc với hắn ta. Hắn ta thể hiện rất bình thường—thậm chí còn bình thường hơn tất cả những người khác.

Ánh mắt Áo Đỏ khẽ nheo lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Chuyện vô lý như vậy đã xảy ra, thì phía sau nhất định có nguyên nhân còn quái lạ hơn.

Xem ra, kiểu ô nhiễm nhận thức mà người tên Mã Lương này gặp phải… rất đặc biệt.

Nghĩ vậy, Áo Đỏ khoanh tròn tên Mã Lương, biểu thị trạng thái chờ xem xét.

Còn với tên Chu Môn, nó đ.á.n.h một dấu tick.

Họ tên: Giang

Bệnh trạng: Khỏe mạnh

Mức độ nghiêm trọng: Không

Nhìn dòng này, rồi lại nhìn bức ảnh em bé bên cạnh, ánh mắt Áo Đỏ lập tức sáng lên.

“Bệnh viện chỉ nhận bệnh nhân, mà đây là tình trạng cơ thể lúc nhập viện. Nếu bây giờ đứa trẻ vẫn khỏe mạnh thì đã không thể ở lại bệnh viện.”

“Ban nãy mình nhìn rất rõ—đứa trẻ đó được Giang Minh bế trên tay. Nó vẫn còn trong bệnh viện, tức là nó đã mắc bệnh, mà khả năng cao là mắc bệnh thông qua t.h.u.ố.c.”

“Bệnh do t.h.u.ố.c bệnh gây ra, chỉ cần không uống quá nhiều thì cơ bản sẽ không nghiêm trọng.”

“Bọn họ nhập viện mới có một ngày, nhiều lắm cũng chỉ uống hai lần t.h.u.ố.c. Bệnh của nó hẳn không nặng, mấu chốt là… nó còn là một đứa bé.”

“Xét thế nào đi nữa, mục tiêu dễ ra tay nhất chính là nó!”

Phân tích xong, Áo Đỏ lập tức trở nên phấn khích.

Nhưng sau cơn hưng phấn, nó lại bắt đầu lo lắng. So với những người khác, đứa bé này dễ ra tay đến vậy—liệu có vấn đề gì không?

Chỉ do dự một lát, Áo Đỏ liền cảm thấy lo lắng của mình là thừa. Cho dù đứa bé này có không đơn giản, chẳng lẽ nó còn có thể đột nhiên g.i.ế.c c.h.ế.t mình sao?

Nghĩ thông suốt, Áo Đỏ cũng đ.á.n.h một dấu tick bên cạnh tên Tiểu Giang.

Sau đó, nó nhìn sang người cuối cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.