[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 100: Tôi Chấp Nhận

Cập nhật lúc: 12/01/2026 16:39

Nghe vậy, Mã Lương men theo ánh mắt của Giang Ám nhìn sang, cuối cùng khóa c.h.ặ.t tầm nhìn ở một vị trí trên tầng hai, khẽ hỏi:

“Là bác sĩ đó à?”

Câu hỏi mang hình thức nghi vấn, nhưng ngữ khí lại khẳng định.

Giang Ám gật đầu.

Thấy Giang Ám thừa nhận, Mã Lương im lặng một lát rồi hỏi tiếp:

“Bây giờ cậu tìm nó là để…?”

Giang Ám liếc nhìn Mã Lương, sắc mặt vẫn bình thản:

“Đương nhiên là để giao dịch với nó, nhờ nó giúp tôi g.i.ế.c nhân cách chủ.”

Tuy Mã Lương đã đoán trước câu trả lời này, nhưng khi nghe chính miệng nói ra vẫn không khỏi biến sắc.

Giang Ám thấy phản ứng của Mã Lương cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ dịu dàng cười cười, giọng nói mềm mỏng:

“Mã Lương, tôi biết anh đang rất mâu thuẫn. Trong lòng anh nghiêng về việc giúp nhân cách chủ, nhưng lý trí lại nói với anh rằng tôi mới là đồng đội phù hợp hơn.”

“Anh sẽ vì chuyện này mà khổ sở, điều đó rất bình thường.”

“Nhưng tôi muốn nói với anh rằng, anh hoàn toàn không cần phải rối rắm, cũng không cần bận tâm tới chuyện này. Anh cứ coi mình là người đứng ngoài quan sát là được.”

“Đây là cuộc chiến giữa tôi và nhân cách chủ. Anh chỉ cần giữ im lặng, cuối cùng dù ai thắng thì anh cũng không thiệt.”

Nghe xong, Mã Lương không nói gì, chỉ lặng lẽ bước về phía trước. Giang Ám thấy vậy cũng cất bước theo sau.

Vừa đi, trong đầu Mã Lương vừa rối bời suy nghĩ, hắn nhớ lại những chuyện trước đó.

Trước đây, khi Giang Minh trốn khỏi phòng tư vấn tâm lý kia, cậu ta đã tìm đến mình, nhờ kiểm tra giúp, vì sợ bị vị bác sĩ đó chơi xấu sau lưng.

Khi ấy Mã Lương chỉ cảm thấy Giang Minh quá cẩn thận. Dù sao đó cũng chỉ là một con quái dị vừa mới vào bệnh viện, cho dù cấp bậc rất cao, là cấp A.

Vừa phải chịu áp lực từ bệnh viện, lại còn phải ra tay hãm hại Giang Minh trong tình huống chưa hề tiếp xúc với cậu ta, chuyện đó thực sự rất khó xảy ra.

Sau đó Giang Minh vẫn không yên tâm, Mã Lương bất đắc dĩ phải đi cùng cậu ta làm một loạt kiểm tra, kết quả vẫn chẳng có vấn đề gì.

Vì vậy Mã Lương cho rằng vị bác sĩ kia căn bản không hề giở trò gì, chỉ là Giang Minh quá đa nghi mà thôi.

Nhưng bây giờ xem ra, Giang Minh đã đúng. Bác sĩ kia quả thực đã ra tay.

Chỉ có điều thủ đoạn đó không tác động lên thân thể, cũng không tác động lên tinh thần, mà chỉ đơn giản là nói hai câu với nhân cách thứ hai trong đầu Giang Minh lúc đó.

Hai câu nói này không gây ra bất kỳ ảnh hưởng trực tiếp nào với Giang Minh, nên dù kiểm tra thế nào cũng không phát hiện ra.

Nhưng chính hai câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, lại còn hữu hiệu hơn cả mê hoặc hay sửa đổi nhận thức.

Chỉ dựa vào hai câu này, “Giang Minh” lúc này thật sự ngoan ngoãn quay về, thậm chí còn chuẩn bị nhờ nó giúp g.i.ế.c “chính mình”.

Quả nhiên, dù năng lực bị hạn chế, mức độ nguy hiểm của những con quái dị này vẫn cao đến đáng sợ.

Nghĩ tới đây, Mã Lương liếc nhìn Giang Ám bên cạnh — người vẫn bình thản như thường — trong lòng do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng:

“Giang Ám.”

“Ừm?”

“Cậu… thật sự khao khát tình yêu của mẹ đến vậy sao?”

“Cậu không phát hiện ra à, trước khi mẹ cậu nói câu nói đó, cậu luôn ở trạng thái vô d.ụ.c vô cầu?”

“Chỉ sau khi nghe câu nói ấy, cậu mới điên cuồng muốn có được tình yêu của mẹ, thậm chí không tiếc mạo hiểm đối đầu với nhân cách chủ, muốn g.i.ế.c cậu ta. Trước sau khác biệt lớn như vậy, cậu không thấy kỳ lạ sao?”

Sở dĩ Mã Lương nói như vậy là vì hắn cảm thấy Giang Ám đã bị vị thần linh mang danh “mẹ” kia lợi dụng. Dù sao thì sự xuất hiện của nhân cách thứ hai, thông thường là để bảo vệ nhân cách chủ.

Cho dù Giang Ám có đặc thù, trước đó hắn vẫn vô d.ụ.c vô cầu, cho đến khi mẹ xuất hiện, mới khiến hắn và Giang Minh trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Mà Giang Ám lúc này rất có thể đang ở trong trạng thái “người trong cuộc thì mờ”, cho rằng đây chính là bản tâm của mình, nên mới cố chấp đến vậy.

Vì thế, lúc này cần một người đứng ngoài như mình dẫn dắt, để Giang Ám nhận ra tất cả.

Biết đâu Giang Ám sẽ bừng tỉnh, từ đó phẫn nộ vì bị mẹ lợi dụng. Nếu có thể bắt tay giảng hòa với nhân cách chủ Giang Minh thì lại càng tốt…

Khi Mã Lương còn đang nghĩ như vậy, những lời tiếp theo của Giang Ám đã không chút do dự đập tan toàn bộ ảo tưởng của hắn.

“Tôi biết chứ, tôi luôn biết.”

“Hả??”

Mã Lương khó tin nhìn về phía Giang Ám, chỉ thấy hắn vẫn là bộ dạng cười híp mắt, hoàn toàn không để tâm.

“Cậu… cậu biết rõ sự oán hận với nhân cách chủ và khao khát tình yêu của mẹ đều là thứ bị Ngài ấy cưỡng ép khắc lên người cậu sao?”

Giang Ám gật đầu:

“Đương nhiên.”

“Vậy… vậy tại sao cậu vẫn giữ thái độ như thế này?”

Mã Lương cau c.h.ặ.t mày. Giang Ám biết hết tất cả, biết chấp niệm của mình là bị khắc lên, biết hành động và suy nghĩ của mình đều do mẹ thao túng.

Nhưng nếu là người bình thường, sau khi biết những điều này, chẳng phải nên phẫn nộ và oán hận sao?

Vì sao hắn lại bình tĩnh đến vậy?

Nghe câu hỏi của Mã Lương, Giang Ám ngược lại tỏ vẻ tò mò, hỏi:

“Tại sao tôi lại không thể có thái độ này?”

“Chẳng lẽ tôi phải oán hận, phải tức giận, rồi trở mặt với mẹ sao?”

“Ha ha ha, chuyện đó buồn cười lắm.”

Mã Lương có phần không thể hiểu nổi suy nghĩ của Giang Ám lúc này. Nhưng Giang Ám không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại hắn một câu:

“Mã Lương, trước khi anh xuyên tới thế giới này, nếu trên đường có người già hay trẻ nhỏ bị ngã, anh có đỡ không?”

Nói xong, Giang Ám cảm thấy câu hỏi này chưa đủ c.h.ặ.t chẽ, liền bổ sung thêm:

“Tất nhiên là, họ sẽ không lừa tiền anh.”

Mã Lương tuy không hiểu hắn hỏi vậy để làm gì, nhưng vẫn thành thật trả lời:

“Có.”

“Vậy tại sao anh lại đỡ?”

Mã Lương chỉ suy nghĩ thoáng qua rồi đáp:

“Kính già yêu trẻ, trong khả năng của mình giúp đỡ người cần giúp, đó là điều nên làm.”

Dĩ nhiên, đó là Mã Lương của trước kia.

Còn Mã Lương bây giờ, ở thế giới này mà gặp người già hay trẻ con ngã bên đường, hắn chắc chắn quay đầu bỏ chạy, nhìn thêm một cái cũng thấy có lỗi với đống quái đàm mình từng trải qua.

Giang Ám không bất ngờ với câu trả lời ấy, tiếp tục hỏi:

“Vậy cái gọi là kính già yêu trẻ, giúp đỡ kẻ yếu của anh, là suy nghĩ của chính anh sao?”

Mã Lương nhíu mày. Đây là câu hỏi quái quỷ gì vậy?

Không phải suy nghĩ của mình, chẳng lẽ là do người khác nhét vào?

“Đương nhiên là suy nghĩ của tôi.”

“Không, không, anh sai rồi, Mã Lương. Đây căn bản không phải suy nghĩ của anh.”

Giang Ám lắc đầu, nghiêm túc nói:

“Mã Lương, anh cho rằng tôi yêu mẹ điẻn cuồng là vì Người đã tẩy não tôi sao?”

“Thật ra không phải vậy. Chỉ là tôi lựa chọn đón nhận sự tẩy não của mẹ.”

“Một con người, từ lúc sinh ra đã hoàn toàn không có suy nghĩ của riêng mình. Cái ‘bạn’ vô thức ấy mới là bản chất nguyên sơ nhất.”

“Còn trong quá trình trưởng thành, anh không ngừng tiếp nhận thông tin từ bên ngoài, không ngừng bị tẩy não.”

“Cha mẹ nhồi cho anh quan niệm phải hiếu thuận, học hành cho tốt, sau này kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ;

Thầy cô nhồi cho anh quan niệm phải tôn trọng thầy cô, nâng cao thành tích, thi vào trường tốt;

Ra xã hội rồi, thứ bị nhồi nhét còn nhiều hơn nữa: phải làm việc chăm chỉ, cống hiến cho xã hội, thậm chí tiết kiệm nước, bảo vệ môi trường… nhiều không đếm xuể.”

“Những quan niệm đến từ đủ mọi nơi này, từng giây từng phút đều đang tẩy não anh. Đến cuối cùng, ngay cả bản thân anh cũng nghĩ rằng mình vốn dĩ đã nghĩ như vậy.”

“Giống như điều anh vừa nói — kính già yêu trẻ, giúp đỡ kẻ yếu — anh sinh ra đã có sẵn quan niệm đó sao?”

“Không. Đó là vì anh luôn luôn bị xã hội tẩy não.”

“Thứ xã hội đề xướng, ca ngợi, sẽ khiến ạn vô thức học theo, thực hành.”

“Mà khi anh thực hành rồi, lại nhận được sự khen ngợi từ xã hội, anh sẽ càng củng cố niềm tin ấy, để rồi từ tận đáy lòng cho rằng: tôi vốn là người như vậy.”

“Hoặc ngược lại, coi thường những phẩm chất như kính già yêu trẻ, cho rằng bản tính con người là ích kỷ — chẳng lẽ đó cũng là thứ bẩm sinh?”

“Cũng không phải. Đó là vì anh thấy trải nghiệm hoặc quan điểm của người khác, rồi đồng tình với nó, và tự nguyện để bản thân bị tẩy não.”

“Cho nên, chỉ cần con người sinh ra, tiếp xúc với xã hội, tiếp xúc với người khác, thì sẽ không ngừng bị tẩy não.”

“Quan điểm từ đủ mọi mặt, mọi góc độ, liên tục xói mòn não anh. Cuối cùng, ạn sẽ dựa vào trải nghiệm của bản thân để chọn lọc, tổng hợp ra thứ phù hợp nhất với mình.”

“Lúc đó, quan điểm ấy sẽ tiếp tục tẩy não anh. Và vì anh tự nguyện tiếp nhận nó, nên anh sẽ tin nó đến sâu trong xương tủy.”

“Kiểu tẩy não này, không ai có thể tránh khỏi. Mỗi câu anh nói, mỗi hành động anh làm, đều có dấu vết người khác tẩy não anh trong đó.”

“Ví dụ như bắt chước câu cửa miệng hay động tác đặc trưng của người nổi tiếng, hoặc kính già yêu trẻ, giúp đỡ kẻ yếu.”

“Cho dù anh ý thức được mình đang bị tẩy não, chỉ cần anh thích, anh vẫn sẽ làm. Điều này là không thể tránh.”

“Thậm chí khi anh trò chuyện với người khác, đối phương cũng đang vô thức áp đặt quan điểm của họ lên anh, tẩy não anh.”

“Cho dù anh xem phim, video ngắn, hay đọc tiểu thuyết, những thứ blogger quay, những câu chữ tác giả viết ra, đều đang không ngừng tẩy não ạn.”

“Đã không thể tránh, vậy thì chỉ có thể chọn thứ mình thích để tiếp nhận.”

“Vì thế tôi rất rõ, mẹ đang tẩy não tôi. Tôi biết thứ tình yêu cố chấp đó là do Người cưỡng ép đặt lên tôi.”

“Nhưng tôi lựa chọn chấp nhận.”

Giang Ám nói xong, Mã Lương rơi vào chấn động cực lớn — hiển nhiên đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy kiểu lập luận như vậy.

Thấy Mã Lương như thế, Giang Ám nghĩ ngợi một chút rồi hỏi tiếp:

“Ở thế giới này, quan điểm liều mạng vượt qua các quái đàm, thà c.h.ế.t cũng không chịu biến thành quái dị, chỉ muốn về nhà — đó là suy nghĩ của chính anh sao?”

Mã Lương trầm mặc một lúc, giọng nói có phần khàn đi:

“Tôi… chấp nhận quan điểm này.”

Giang Ám không nói thêm gì nữa. Hai người cứ thế lặng lẽ bước đi.

Rất nhanh, phía trước xuất hiện một căn phòng quen thuộc. Cửa khép hờ, bên cạnh tấm biển ghi rõ:

Khoa Tư Vấn Tâm Lý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 99: Chương 100: Tôi Chấp Nhận | MonkeyD