Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 100: Vị Diện Tang Thi – Sóng Nhiệt (7)
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:04
Ai mà chẳng muốn sở hữu miễn phí một hòn đảo cơ chứ?
Chu Lê đương nhiên cũng muốn.
Chỉ là cô đã đi qua quá nhiều thế giới, nội tâm đã sớm trở nên bình thản, rất khó nảy sinh lòng tham chỉ vì những ham muốn vật chất thuần túy.
Cô và An Phượng Toàn tuy đang đứng ở đây, nhưng lại không thuộc về thế giới này. Dù hôm nay có chiếm được hòn đảo, thì sau khi họ rời đi, nơi này vẫn rất có khả năng bị kẻ khác xâm chiếm. Huống chi hòn đảo này cũng không hoàn toàn vô chủ, nhỡ đâu một ngày nào đó người của gia tộc Hilton quay lại, tranh chấp quyền sở hữu chắc chắn sẽ vô cùng phiền phức, kéo dài không dứt.
Nhưng Chu Lê cũng không định từ chối thẳng thừng. Nếu cô cự tuyệt quá dứt khoát, lỡ như nhóm Tề Gia Du chiếm đảo xong rồi quay sang đuổi cô đi thì sao? Cô vẫn còn muốn dựa vào hòn đảo này để đi khắp nơi chào mời hàng hóa mà.
Nghĩ đến đây, Chu Lê hỏi họ:
“Tiếp theo các cô có dự định gì không?”
Nhóm Tề Gia Du cứ tưởng Chu Lê đã ngầm coi hòn đảo này là của mình, vì vậy cũng dứt khoát từ bỏ ý định chiếm hữu. Thực ra ngay từ đầu, họ cũng chưa từng dám mơ đến chuyện đó. Làm đảo chủ thì đúng là sướng, nhưng đám tang thi trong khu trú ẩn kia lại là một vấn đề cực kỳ nan giải. Nếu không thể dọn sạch toàn bộ tang thi để tái khởi động đảo nhân tạo, thì nơi này suy cho cùng cũng chỉ là một hoang đảo vô dụng.
Không có vật tư, giữ lại hòn đảo này cũng chẳng có ích gì, thà ở lại siêu thị tích trữ đủ hàng hóa rồi đi đảo Cô Phong còn hơn. Tuy nhiên, trước khi trả lời, họ rất muốn thiết lập mối quan hệ giao dịch lâu dài với siêu thị nhỏ này.
“Chúng tôi không biết đảo Cô Phong ở đâu, nên tạm thời chưa có kế hoạch gì.” Tề Gia Du nói.
Phương Cầm thì thẳng thắn hơn:
“Nếu có thể, chúng tôi muốn đi theo cô, như vậy sẽ không phải lo lắng về vấn đề vật tư nữa.”
Chu Lê hiểu rất rõ, họ nhìn ra siêu thị nhỏ của cô có nguồn cung ổn định, nên muốn dựa vào đó để đảm bảo cuộc sống. Về điểm này, cô đương nhiên là nhiệt liệt hoan nghênh.
An Phượng Toàn đại khái cũng đoán được Chu Lê đang cần tìm khách hàng, vì thế cô ấy lên tiếng: “Hay là thế này, chúng ta cứ chiếm hòn đảo này đi, rồi dọn sạch tang thi trong khu trú ẩn để tái khởi động đảo nhân tạo.”
Đề nghị này khiến bốn người còn lại đều vô cùng tâm đắc. Ba người nhóm Tề Gia Du lại càng mừng rỡ: “Nếu thật sự có thể dọn sạch lũ tang thi, chúng tôi không cần đến đảo Cô Phong nữa, có thể trực tiếp sinh sống ngay tại đây luôn.”
Chu Lê lập tức dội cho họ một gáo nước lạnh: “Siêu thị của tôi có quá nhiều hàng hóa, cần tìm thêm khách hàng. Vì vậy chúng tôi sẽ không ở cố định một chỗ, mà chắc chắn sẽ chạy khắp thế giới.”
Phương Cầm không hiểu: “Chúng tôi mua không hết sao?”
“Các cô ít người quá, rất khó tiêu thụ hết số vật tư này.”
Lâm Tiêu Nhạc định nói rằng họ có thể ăn dần, nhưng cô bé chợt nhớ ra, ngay từ lần đầu gặp mặt, Chu Lê đã chỉ xem họ là khách hàng. Nói cách khác, mục đích của Chu Lê chính là tiêu thụ số vật tư này.
Cô bé thật sự không sao hiểu nổi, trên đời này lại có người chủ động đem vật tư quý giá đi bán cho kẻ khác. Rốt cuộc mục đích của siêu thị nhỏ này là gì?
Lâm Tiêu Nhạc hỏi: “Nhưng nếu đông người quá, sẽ có kẻ muốn bá chiếm siêu thị đấy.”
Chu Lê mỉm cười: “Cứ để họ thử xem.”
An Phượng Toàn nhớ lại những chuyện trước kia, cũng bật cười thành tiếng: “Những kẻ từng định làm vậy, nếu không c.h.ế.t thì cũng rước họa vào thân, đúng kiểu ốc còn chẳng mang nổi mình ốc đâu.”
Sự tự tin của họ một lần nữa khiến ba người nhóm Tề Gia Du phải thay đổi nhận thức. Nếu siêu thị nhỏ thật sự có năng lực trừng trị những kẻ dòm ngó, thì đề nghị của An Phượng Toàn quả thực rất hấp dẫn.
Chu Lê chợt nhớ ra một việc, liền bổ sung thêm: “Có điều, mỗi tháng chúng tôi chỉ kinh doanh vài ngày thôi. Những lúc không bán hàng, tôi và cả siêu thị sẽ rời khỏi đảo.”
Phương Cầm lập tức hiểu ra. Ý của tiểu chủ quán là cô có thừa khả năng bảo vệ siêu thị, nhưng nếu họ thật sự muốn chiếm giữ hòn đảo, thì khi siêu thị rời đi, họ sẽ phải tự mình đối phó với những ánh mắt thèm khát của kẻ khác. Còn việc siêu thị biết ‘rời đi’… ngay cả hòn đảo còn có thể di chuyển trên biển, thì siêu thị mọc chân chạy mất cũng chẳng có gì khó hiểu cả!
An Phượng Toàn dứt khoát nói: “Cứ dọn dẹp tang thi trước đã.”
Tề Gia Du hỏi: “Cô có kế hoạch gì không?”
An Phượng Toàn đáp: “Cứ trực tiếp thả chúng ra, các cô trốn vào siêu thị, có s.ú.n.g thì dùng s.ú.n.g, không có s.ú.n.g thì dùng d.a.o.”
Đối phó với lũ dị chủng có trí tuệ biết bày mưu tính kế thì cô ấy còn phải động não, chứ đối phó với đám tang thi này mà cũng cần dùng não sao? Cứ xông lên mà “múc” thôi.
Nhóm Tề Gia Du: “...”
Tang thi đông như vậy, cửa kính siêu thị chẳng phải sẽ bị tông vỡ ngay trong nháy mắt sao?
“Đã nói ở trong siêu thị là tuyệt đối an toàn rồi, các cô còn lo cái gì?” An Phượng Toàn nói tiếp, “Nếu sợ thì cứ trốn bên trong để cô chủ bảo vệ, ngày mai một mình tôi đi dẫn dụ chúng tới đây là được.”
Ba người Tề Gia Du bàn bạc một hồi, quyết định ngày mai Tề Gia Du sẽ đi cùng An Phượng Toàn, còn hai người kia ở lại bố trí xung quanh siêu thị.
Chu Lê nghe loáng thoáng, kinh ngạc hỏi: “Các cô còn có cả b.o.m nữa à???”
Vẻ mặt ba người vẫn thản nhiên như không: “Có cái này lạ lắm sao? Chỉ cần có nguyên liệu, chúng tôi có thể tự chế tạo được.”
An Phượng Toàn nghi hoặc: “Thứ này không bị cấm sao?”
“Mạt thế rồi, ai còn quản nữa chứ! Không những không ai quản, mà nhiều cửa hàng v.ũ k.h.í còn công khai bày bán, trên không ít hòn đảo, chuyện này còn là hợp pháp.”
Chu Lê: “...”
Dân phong ở đây tự do kiểu Mỹ sao? Nhưng cho dù là Mỹ thì cũng chỉ tự do dùng s.ú.n.g, làm gì có chuyện tự do dùng b.o.m? Hèn chi các đời đảo chủ cứ thay đổi xoành xoạch như thay áo.
Chu Lê dặn dò: “Các cô chôn b.o.m xa xa một chút. Nếu làm hư hại siêu thị, hệ thống phòng hộ sẽ kích hoạt, đến lúc đó các cô sẽ bị liệt vào danh sách đen đấy.”
Phương Cầm và Lâm Tiêu Nhạc nhìn nhau, quyết định đặt điểm nổ cách siêu thị ít nhất hai trăm mét.
*
Màn đêm dần buông xuống.
Gió biển gào rít, sóng vỗ rì rầm vào những ghềnh đá ven bờ. Từ phía đại dương vọng lại những tiếng kêu quái dị, nghe mà khiến người ta sởn gai ốc.
“Tiếng gì vậy?” An Phượng Toàn hỏi.
“Tiếng của trầm thi, tức tang thi dưới nước.” Nhóm Tề Gia Du đã quá quen với âm thanh này.
Lâm Tiêu Nhạc giải thích: “Chúng không thể lên bờ, nên thường ở vùng nước nông phát ra tiếng kêu để dụ con mồi.”
Chu Lê cạn lời: “Cái giọng này mà cũng dụ được người ta sao?” Chẳng phải đúng kiểu “lạy ông tôi ở bụi này” à?
“Thực ra tiếng kêu đó là bắt chước một số sinh vật biển. Những người sống lâu năm trên đất liền chưa từng nghe thấy sẽ rất dễ mắc mưu. Vì tò mò muốn xem thứ gì phát ra âm thanh, họ sẽ tìm đến nguồn phát, rồi bị lũ trầm thi ẩn nấp dưới nước đ.á.n.h lén.” Phương Cầm nói.
Chu Lê cảm thán: “Không ngờ tang thi cũng có chỉ số thông minh.”
“Chúng đang tiến hóa mà.”
Nhắc đến chuyện này, Tề Gia Du lại lộ vẻ lo lắng. Khi con người dần thích nghi với thế giới mới và nắm vững kỹ năng sinh tồn, số người bị nhiễm virus cũng ngày càng giảm. Ví dụ, năm đầu tiên bùng phát, khi toàn cầu còn gần mười tỷ người thì đã mất hơn một tỷ. Năm thứ hai và thứ ba là đỉnh điểm, thiệt hại hơn sáu tỷ người. Năm thứ tư mất thêm khoảng hai tỷ. Đến năm thứ năm, mới trôi qua một nửa, số người t.ử vong chỉ còn khoảng hai trăm triệu, trong đó không ít là do nội đấu hoặc c.h.ế.t đói.
Các nhà khoa học dựa trên mô hình thống kê tính toán, hiện nay toàn cầu chỉ còn khoảng sáu đến bảy trăm triệu người. Những người này, ngoại trừ trẻ sơ sinh, về cơ bản đều có thể đối phó với sự tấn công của một con tang thi đơn lẻ. Vì vậy, mối đe dọa từ tang thi không còn đáng sợ như trước. Những người sống sót được coi là đã tiến hóa ở một mức độ nhất định.
Tương ứng với điều đó, một bộ phận tang thi cũng xuất hiện những đặc tính mới như sức bật mạnh hơn, khả năng leo trèo tốt hơn, trầm thi thì biết bơi lội… đây cũng được xem là một hình thức tiến hóa. May mắn thay, tang thi vẫn chưa tiến hóa thành loài lưỡng thê, nếu không con người sẽ phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ từng giây từng phút.
*
Mười giờ tối, siêu thị đóng cửa.
Ba người Tề Gia Du dựng lều ngủ qua đêm ở gần đó. Thấy Tề Gia Du trông sạch sẽ, sảng khoái hơn hẳn, Phương Cầm hỏi: “Tắm xong thấy dễ chịu hơn không?”
Tề Gia Du đáp: “Thoải mái lắm.”
Phương Cầm nhìn về phía siêu thị: “Ngày mai tôi cũng phải hỏi cô chủ xem có thể chuẩn bị nước tắm không. Lênh đênh trên biển lâu như vậy, người chúng ta hôi rình như cá mắm rồi.” May mà Chu Lê không đuổi họ đi.
Đúng lúc này, họ chợt ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt. Quay đầu lại, thấy Lâm Tiêu Nhạc đang ăn gì đó.
“Ăn cái gì vậy?”
Lâm Tiêu Nhạc đáp: “Cơm trộn tự nóng, không cần nấu, nó tự tỏa nhiệt.”
Hôm nay cô bé mua rất nhiều đồ, chủ yếu là thực phẩm và nước uống. Phương Cầm và Tề Gia Du cũng có mua, nhưng không chọn loại tự nóng này, nên hiện tại vẫn phải đun nước để nấu mì gói.
Lâm Tiêu Nhạc nói: “Chúng ta nên mua nhiều loại này một chút. Sau này ở trên bè gỗ không có lửa, vẫn có cơm nóng để ăn.”
Phương Cầm cười nói: “Chờ chúng ta dọn sạch tang thi trên đảo, tái khởi động đảo nhân tạo rồi thì cần gì bè gỗ nữa? Lúc đó ở trong khu trú ẩn, chẳng sợ mưa nắng, trời nóng thì có điều hòa. Theo tài liệu, trên đảo còn có thiết bị khử mặn nước biển, nghĩa là sẽ có đủ nước ngọt. Cây cối trên đảo cũng có nhiều loại cho quả ăn được, đến lúc đó tha hồ mà ăn trái cây.”
Lâm Tiêu Nhạc sững người: “Ừ nhỉ…”
Tề Gia Du mỉm cười, rõ ràng cũng bị viễn cảnh tươi đẹp mà Phương Cầm vẽ ra làm cho say mê.
Nhưng Lâm Tiêu Nhạc lại nhíu mày hỏi: “Nhưng chỉ dựa vào chúng ta, có giữ nổi hòn đảo này không?”
Phương Cầm và Tề Gia Du đều im lặng, mím môi suy nghĩ. Một lát sau, Tề Gia Du lên tiếng: “Hay là chúng ta đề nghị cô chủ đi đảo Cô Phong trước đi.”
Dù họ đã tạm thời gác lại ý định đến đó, nhưng trên thế giới này, ngoài đảo chủ đảo Cô Phong ra, họ thật sự không còn thế lực vũ trang nào đủ đáng tin nữa.
Hôm sau, nghe xong đề nghị của Phương Cầm, Chu Lê rơi vào trầm tư.
“Các cô quen biết đảo chủ đảo Cô Phong sao?”
Lâm Tiêu Nhạc thật thà đáp: “Không quen, nhưng chúng tôi có nghe kể về cô ấy qua đài phát thanh.”
Tân đảo chủ đảo Cô Phong tên là Hứa Giai Dĩ, từng là một thiếu tá dưới trướng tướng quân Đức An. Khi đó, đảo Cô Phong là một trong những hòn đảo thuộc quyền quản lý của tướng quân. Sau này, các con trai của tướng quân tranh quyền đoạt lợi, đảo Cô Phong bị đứa con út chiếm lấy. Hắn ta hoành hành trên đảo, không chỉ thu phí c.ắ.t c.ổ đối với tàu bè qua lại, mà còn nhục mạ, cưỡng bức phụ nữ.
Hứa Giai Dĩ đóng quân ở đó nhiều lần khuyên can nhưng đều vô hiệu, trái lại còn bị hắn quấy rối và ám sát hụt không ít lần. Không thể nhẫn nhịn thêm, vào một đêm mưa cách đây một năm, cô ấy đã dẫn đầu năm trăm binh sĩ dưới quyền, phản sát ngay tại chỗ. Không chỉ vậy, cô ấy còn dùng biện pháp sắt đá quét sạch toàn bộ thế lực của tướng quân Đức An, hoàn toàn ổn định cục diện đảo Cô Phong.
Sau đó, cô ấy liên tiếp đ.á.n.h bại các đội tàu đến báo thù, buộc tướng quân Đức An phải chấp nhận đàm phán và thừa nhận cô ấy là đảo chủ mới. Dù người của gia tộc Đức An vẫn âm thầm nhắm vào cô ấy, phong tỏa hòn đảo, nhưng những ai từng đặt chân đến đảo Cô Phong đều khen ngợi trị an nơi đó rất tốt. Nếu không vì bị phong tỏa khiến vật tư khan hiếm, nơi ấy chắc chắn đã là một mảnh tịnh thổ giữa thời mạt thế.
…
Những cuộc tranh đấu đẫm m.á.u trên đảo Cô Phong không khiến Chu Lê quá bận tâm. Nhưng vừa nghe đến chuyện vật tư khan hiếm, mắt cô lập tức sáng lên. Nơi nào thiếu hàng, thì siêu thị nhỏ của cô mới có đất diễn!
Còn việc đảo Cô Phong bị gia tộc Đức An để mắt tới? Chu Lê tin rằng, chỉ cần vị đảo chủ kia đủ thông minh, chắc chắn cô ta sẽ tìm cách giúp nhóm Tề Gia Du giữ vững hòn đảo nhân tạo này, coi đó như một đồng minh lâu dài.
--------------------
