Kinh Sắc Dục Trụy (sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 52: Ôm Lấy Anh

Cập nhật lúc: 27/04/2026 11:04

Khi Cận Thức Việt thức dậy, sắc trời vẫn còn vương chút bóng tối âm u.

Anh đứng trước cửa sổ sát đất, thu trọn vào tầm mắt vẻ xanh mướt rộng lớn của Công viên Trung tâm, ánh đèn huy hoàng của đường chân trời khu Midtown và Lower Manhattan, cùng những đường nước yên bình của vùng này.

Người giúp việc đến dọn dẹp nhà bếp và chuẩn bị hai phần bữa sáng kiểu Tây.

Cận Thức Việt nâng tay xem giờ, đã tám giờ rưỡi nhưng Liên Ly vẫn chưa xuống lầu.

Thần Tài đã hoàn thành bài tập buổi sáng là chạy năm vòng quanh căn hộ.

Cận Thức Việt dắt Thần Tài đến trước phòng ngủ của Liên Ly, gõ cửa hai lần nhưng bên trong không có lấy một tiếng động.

Anh vặn mở cửa phòng, để Thần Tài vào xem trước.

Mặc dù đây là một con Ngao Tây Tạng đực. Nhưng tình thế cấp bách, không phân biệt đực cái. Cùng lắm thì lúc đó... thịt nó là xong.

Thần Tài thong thả bước vào, một lúc sau, bên trong truyền đến tiếng sủa dồn dập.

Cận Thức Việt sải bước tiến vào phòng. Đèn chùm thạch cao trong phòng ngủ vẫn còn sáng, trên tường treo những tác phẩm nghệ thuật. Người con gái trên chiếc giường đôi đang cau mày, trở mình, vừa khóc vừa lẩm bẩm điều gì đó.

"Mẹ ơi..."

Cận Thức Việt quỳ một gối trên giường, cúi người áp sát, vén lọn tóc ướt dính trên trán Liên Ly, lòng bàn tay chạm vào kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô. Nóng đến phát khiếp.

Bị sốt rồi.

Anh luồn tay xuống khoeo chân Liên Ly, dễ dàng bế ngang cô lên.

Liên Ly đang trong cơn mê man, cảm thấy lúc lạnh lúc nóng như rơi vào hầm băng lửa bỏng. Chăn bị lật ra, cái lạnh thấu xương ập đến khiến cô gắng gượng mở mắt.

Cận Thức Việt rủ mí mắt, ánh nhìn dừng trên gương mặt cô. Má cô ửng hồng, ánh mắt mờ mịt, dường như không nhận ra anh là ai.

"Em ốm rồi, tôi đưa em đi bệnh viện." Giọng anh rất thấp.

"Em không đi bệnh viện đâu..." Liên Ly cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh nhưng vô ích, chỉ có những giọt nước mắt tuôn rơi không ngừng, làm ướt đẫm áo của Cận Thức Việt.

Cô nhíu c.h.ặ.t mày, vô cùng bài xích bệnh viện.

Cận Thức Việt đành phải bỏ cuộc, đặt cô lại lên giường rồi gọi điện bảo bác sĩ gia đình qua.

Liên Ly lặng lẽ rơi lệ, những giọt nước mắt lớn lăn dài xuống gối. Cô liên tục gọi mẹ, nói mẹ đừng bỏ rơi mình.

Cận Thức Việt đỡ Liên Ly dậy, ôm cô vào lòng, anh đưa tay nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt cô. Những giọt nước mắt nóng hổi của Liên Ly lăn qua lòng bàn tay anh, tựa như một con d.a.o nhỏ sắc bén cứa một đường đẫm m.á.u trên da thịt.

Cận Thức Việt cúi đầu nhìn cô, giọng trầm thấp: "Thấy không khỏe ở đâu?"

"Đau đầu..." Giọng Liên Ly đứt quãng, mang theo tiếng nức nở, "Trong đầu em có một mặt trời mọc..."

Cô giống như con mực trên thớt, bị đặt trên lửa lật qua lật lại nướng cháy, mỗi một tấc trên cơ thể đều xuyên thấu cảm giác bỏng rát.

Cận Thức Việt từng gặp đủ mọi khó khăn hiểm nguy ở quân khu, thậm chí là lúc ranh giới sinh t.ử cũng chưa từng cảm thấy nan giải như thế này. Lòng bàn tay anh nâng lấy mặt cô, động tác dịu dàng lau đi nước mắt, nhưng đôi mắt cô như một mạch nước nguồn mạnh mẽ, tuôn trào không dứt.

Đêm qua ở ngoài đường cũng chẳng thấy khóc dữ dội thế này.

Liên Ly cảm nhận được hơi ấm, hai cánh tay vòng qua cổ Cận Thức Việt, giống như dây leo quấn quýt lấy người anh.

Cơ thể mềm mại của cô gái áp sát vào, thân hình Cận Thức Việt tức khắc cứng đờ.

"Cố ý đúng không?" Anh nhẹ nhàng nhéo má cô.

Liên Ly chỉ cảm thấy lực trên má rất nhẹ, xúc giác dịu dàng như thể mẹ đang dỗ dành con nhỏ. Cô giống như đứa trẻ trong tã lót khao khát hơi ấm của mẹ, ngồi trên đùi Cận Thức Việt, hai tay ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ. Nước mắt "tách tách" rơi xuống cổ anh, lặng lẽ thấm vào da thịt.

Cô cứ gọi mẹ mãi, cơ thể nóng rực làm nhiệt độ của anh cũng tăng theo.

Cận Thức Việt rủ mắt dò xét trạng thái của Liên Ly. Ý thức cô hỗn loạn, không hề hay biết gì, dường như đang chìm đắm trong giấc mơ để nắm lấy người mẹ chỉ xuất hiện trong mộng đó.

Căn phòng rộng lớn im lìm, chỉ có tiếng khóc gọi mẹ nũng nịu của cô gái và tiếng thở dài bất lực của người đàn ông.

Trên người Liên Ly có một mùi hương rất nhạt, giống như hương cam dưới ánh mặt trời, rạng rỡ nhảy nhót, từng sợi từng sợi lọt vào khoang mũi Cận Thức Việt, chảy vào ngũ tạng lục phủ.

Anh không có thời gian để ý đến sự nóng bỏng, mềm mại, xao động và mùi hương mà cô mang lại lúc này, vươn tay ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, tay nhẹ vỗ lưng cô, dỗ dành cô như dỗ một đứa trẻ.

"Ngoan. Đừng khóc nữa."

"Trong đầu em có mặt trời... đau..." Cô nức nở.

Anh thấp giọng dỗ: "Để tôi bắt Hậu Nghệ về b.ắ.n mặt trời cho em, muốn b.ắ.n bao nhiêu cái thì b.ắ.n bấy nhiêu cái."

Đừng nói là mặt trời, sao hay trăng anh cũng b.ắ.n xuống cho cô tất.

Cô dường như đã tìm thấy một bến đỗ ấm áp, dần dần yên tĩnh lại.

Bác sĩ gia đình nhanh ch.óng đến nơi, là một phụ nữ ngoại quốc khoảng 40 tuổi. Bà đo nhiệt độ cho Liên Ly, truyền nước, kê t.h.u.ố.c hạ sốt và ở lại căn hộ quan sát tình hình của cô.

Đợi đến khi Liên Ly hạ sốt, bác sĩ mới rời đi.

Đầu Liên Ly rất nặng, mơ hồ nhớ rằng hôm nay phải bay về nước. Cô gian nan mở mắt tỉnh dậy, phòng ngủ tối om, chỉ có đèn chùm thạch cao sáng mờ mờ, không phân biệt được là sáng sớm hay hoàng hôn.

Liên Ly thở dốc, chống khuỷu tay ngồi dậy định bật đèn thì bên tai bỗng truyền đến tiếng bước chân.

"Ai đó?" Cô bản năng cảnh giác, vừa cất tiếng liền giật mình vì giọng nói khản đặc quá mức.

Cận Thức Việt sải đôi chân dài bước vào với vẻ lười nhác. Thấy Liên Ly đang hoảng hốt, anh không nhịn được mà nhướng mày.

"Tỉnh rồi à." Cận Thức Việt đi tới đầu giường, đưa tay sờ trán cô.

Liên Ly theo bản năng né tránh, nhìn anh lạ lẫm: "Anh làm gì thế?"

"Bệnh chưa khỏi hẳn đã không nhận người quen rồi." Cận Thức Việt trực tiếp giữ lấy cằm cô, đốt ngón tay hơi dùng lực nhéo một cái, miệng Liên Ly hơi mở ra, anh liền nhét vào hai viên t.h.u.ố.c.

Liên Ly không phòng bị nên đã nuốt xuống. Vị giác một trận đắng ngắt.

Cận Thức Việt bưng ly nước trên tủ đầu giường lên: "Tự uống hay để tôi đút?"

Liên Ly đại khái đoán ra đã có chuyện gì xảy ra. Cô bị nhiễm lạnh, cộng thêm thiếu ngủ, sức đề kháng giảm sút nên bị phát sốt.

"Em tự uống được." Liên Ly nhận lấy ly nước từ tay anh, lúc giao nhận, đầu ngón tay hai người chạm nhau khiến cô suýt chút nữa buông tay.

Cận Thức Việt coi như không thấy, lại đưa tay sờ trán cô kiểm tra nhiệt độ. Lần này Liên Ly không tránh, vì trong đầu cô vừa xẹt qua một vài hình ảnh mờ nhạt.

Đoạn phim nóng bỏng rực cháy đó ngay lập tức khiến Liên Ly đờ người.

Hình như... cô đã ôm Cận Thức Việt?

!!!

Liên Ly kinh hãi vô cùng, giống như có một trận cuồng phong quét qua tâm trí, dấy lên sóng gió mãnh liệt trong ký ức.

Ảo giác, chắc chắn là ảo giác thôi.

Cận Thức Việt đứng bên giường, tay áo xắn lên đến cẳng tay một cách tỉ mỉ, vóc dáng vai rộng eo hẹp chân dài, sự hiện diện vô cùng mạnh mẽ. Anh rủ mắt nhìn cô, đo lường trạng thái của cô.

Liên Ly bị nhìn đến mức không tự nhiên, hàng mi dày cong v.út run rẩy, giả vờ như không có chuyện gì mà bưng ly nước chậm rãi uống.

Nhưng Cận Thức Việt lại không buông tha cô: "Còn muốn ôm nữa không?"

"Khụ!"

Liên Ly lập tức bị sặc nước. Sau vài tiếng ho, cô ngẩng đầu nhìn Cận Thức Việt.

Cung mày người đàn ông cao thẳng, hốc mắt sâu, hàng mi như lông vũ rủ xuống che đi đôi mắt phượng lạnh lùng sắc sảo, cảm giác xa cách dường như giảm đi vài phần.

Cận Thức Việt kéo một chiếc ghế, đôi chân dài hơi mở ra, ngồi chễm chệ đối diện Liên Ly như một đại ca.

Anh khẽ nhướng mí mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười lãng t.ử, thong thả thẩm vấn cô: "Nói xem, đã sờ những đâu của tôi rồi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kinh Sắc Dục Trụy (sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 52: Chương 52: Ôm Lấy Anh | MonkeyD