Kinh Sắc Dục Trụy (sắc Kinh Sụp Đổ) - Chương 90: Anh Ấy Thích Liên Ly
Cập nhật lúc: 27/04/2026 11:45
Liên Ly hiện tại chỉ nghĩ ra được cái cớ này, vả lại trước khi đến đây, trong lòng cô có bảy phần tự tin rằng sau khi Cận Thức Việt nghe cô nói người cô thích là Cận Ngôn Đình, anh sẽ không yêu cầu cô phải chịu trách nhiệm nữa.
Ai ngờ anh lại đổ bệnh, rồi nhân cơ hội này mà ăn vạ cô.
Điều quan trọng hơn là, việc anh nói cô không muốn chịu trách nhiệm và việc cô nói với anh rằng cô thích người khác, trớ trêu thay, đều là sự thật.
"Em không có nh.ụ.c m.ạ anh." Liên Ly hiếm khi giải thích, lời nói có chút nhạt nhẽo.
Cô mím môi, định quay về suy nghĩ đối sách mới: "Vậy để em cân nhắc thêm, lúc đó sẽ cho anh câu trả lời."
Thần Tài cúi đầu, kiên trì ngửi ống quần cô. Liên Ly đưa tay xoa đầu nó, ra hiệu cho nó tránh ra. Cô với tay lấy túi xách, vừa mới đeo lên vai thì nghe thấy giọng nói hơi khàn của Cận Thức Việt: "Muốn ăn trái cây."
Nghe tiếng, Liên Ly quay đầu nhìn anh, đối mắt với anh vài giây.
Chuyện thích Cận Ngôn Đình nhưng lại ngủ với Cận Thức Việt, cô không thể phản bác.
Liên Ly ướm hỏi: "Để em gọi giao hàng cho anh nhé?"
"Trong tủ lạnh có."
Liên Ly đành tạm thời đặt túi xuống, quay người vào bếp mở tủ lạnh. Bên trong xếp ngay ngắn những quả cherry, cô rửa một đĩa sứ, bưng ra phòng khách đưa cho Cận Thức Việt.
Đại thiếu gia vẫn bất động, khẽ nhướng mí mắt, tầm mắt chậm rãi đặt lên người cô.
Liên Ly tưởng anh không muốn ăn cherry: "Trong tủ lạnh chỉ có cherry thôi."
Đại thiếu gia nói: "Tôi ốm rồi."
Liên Ly không hiểu: "Rồi sao nữa?"
"Người bệnh là lớn nhất."
"..."
Anh không bệnh anh cũng "lớn" mà.
Tầm mắt Cận Thức Việt quét qua ghế sofa, ra hiệu cho cô ngồi xuống: "Ngồi đi."
Nếu anh mà sốt đến mức có mệnh hệ gì, Liên Ly cũng thấy áy náy. Cô bước vài bước tới rồi ngồi xuống.
"Chiều nay em còn có việc, chỉ có thể ở lại đến mười một giờ rưỡi, bữa trưa anh gọi cấp dưới đến ăn cùng đi..."
Liên Ly đang nói, một bóng đen bỗng nhiên đổ xuống, sau đó một vật nặng nề gối lên đùi cô. Cô cúi xuống nhìn, đập vào mắt là gương mặt đẹp trai đầy tính công kích của Cận Thức Việt.
Liên Ly khó hiểu hỏi: "Anh làm gì vậy?"
"Ngủ."
Cận Thức Việt dứt lời, không nói hai lời kéo tay cô đặt lên đôi mắt mình để che đi ánh sáng ch.ói mắt. Liên Ly theo bản năng muốn rút tay lại nhưng bị bàn tay lớn của anh ấn c.h.ặ.t.
Anh không lừa cô, nhiệt độ trên người anh vẫn rất cao, Liên Ly nghiêm túc nghi ngờ hiện tại anh phải sốt ít nhất 39 độ.
Liên Ly có chút không đành lòng, đề nghị: "Hay là anh gọi bác sĩ tới đi."
Lỡ như sốt hỏng người thật, cô làm sao đền nổi một Cận Thức Việt bằng xương bằng thịt cho nhà họ Cận.
"Không cần." Giọng điệu Cận Thức Việt lười nhác, nghe qua chẳng có gì bất thường.
Nhận thấy lực kháng cự trên tay Liên Ly đã biến mất, Cận Thức Việt mới thu hồi bàn tay đang ấn cô lại.
Bị bệnh thì cần nghỉ ngơi t.ử tế. Liên Ly nhìn anh một hồi, không dời bàn tay đang đặt trên đôi mày anh ra, cũng không cử động.
Cận Thức Việt gối đầu lên đùi Liên Ly, nhịp thở nhanh ch.óng trở nên bình ổn, dường như đã ngủ thiếp đi.
Liên Ly nhìn đôi chân dài vắt vẻo trên tay vịn sofa của anh. Vai rộng, eo thon, chân dài, mặc đồ thì gầy nhưng cởi đồ thì săn chắc. Một thân hình khó cưỡng, yết hầu và xương ngón tay nổi bật, tràn ngập hormone khiến người ta rụng rời.
Liên Ly chợt cảm thấy cái nóng trên người anh đã lan sang cả cô, gò má và vành tai bỗng chốc nóng bừng. Cô dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thần Tài ngồi xổm dưới đất, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm hai người. Một lúc sau, nó bỗng nhiên đứng dậy, chạy vụt lên lầu.
Cận Thức Việt đang nằm trên đùi, Liên Ly không thể cử động mạnh, chỉ rón rén quay đầu nhìn về phía cầu thang xoắn ốc nhưng không thấy gì lạ. Cô thu hồi tầm mắt, tựa lưng vào ghế sofa, cúi đầu nghịch điện thoại.
Một lát sau, Thần Tài quay lại, cọ cọ vào ống quần Liên Ly. Cô nhìn sang, thấy trên tấm lưng to lớn của nó đặt ngay ngắn một chiếc chăn len.
"Cho em sao?"
Thần Tài chớp mắt, ra hiệu đúng vậy.
Liên Ly cầm lấy, dùng một tay trải tấm chăn ra, nhẹ nhàng đắp lên người Cận Thức Việt. Khổ nỗi thân hình anh cao lớn quá, không thể che từ đầu đến chân được. Thôi thì tạm bợ vậy.
Liên Ly tiếp tục cúi đầu nghịch điện thoại, thỉnh thoảng lại quan sát tình trạng của Cận Thức Việt, thỉnh thoảng lại ăn một quả cherry. Đĩa cherry cô rửa gần như bị cô ăn sạch sạch sành sanh.
Mãi đến gần mười một giờ, Cận Thức Việt mới tỉnh dậy. Có lẽ đã ngủ đủ nên tâm trạng anh khá tốt, không làm khó cô nữa, gọi Lăng Vũ đưa cô về nhà.
Liên Ly về đến nhà, vừa thay giày xong thì thấy có tin nhắn chưa đọc từ Bùi Thanh Tịch.
「Tháng sau ngày 4 em có tiện không?」
Liên Ly trả lời: 「Dạ tiện ạ.」
Bùi Thanh Tịch họp xong ở trụ sở chính ngân hàng Trung Thái, quay lại văn phòng, gọi một cuộc điện thoại đường dài quốc tế hỏi thăm tình hình bên New York thế nào rồi.
"Mọi thứ làm theo yêu cầu của cô ấy." Bùi Thanh Tịch nói bằng chất giọng tiếng Anh giọng Mỹ lưu loát.
Vừa cúp điện thoại này, cuộc gọi của Chung Dương đã nối gót tới ngay: "Lần trước rủ ông đi câu lạc bộ, ông bảo không có thời gian, lần này chắc là có rồi chứ?"
"Thức Việt đâu?"
"Thiếu gia đương nhiên là có mặt rồi, ông mau đến đi, không đến là tôi qua Trung Thái tóm người đấy."
Bùi Thanh Tịch nhớ đến Liên Ly, bèn nói: "Một tiếng nữa tôi đến."
Bùi Thanh Tịch nói một tiếng, quả nhiên là chuẩn xác đến từng giây. Khi anh đến hội sở Khôi Lệ Lam Vịnh, người trong phòng bao đã bắt đầu uống rồi, hơi men đang nồng, vài mỹ nữ mặc sườn xám cười nói tươi tắn vây quanh, không biết là ai đã gọi đến.
Chung Dương vắt chéo chân rung đùi liên tục như sợ người khác không chú ý đến, vẻ mặt đầy đắc ý. Cận Thức Việt lười biếng tựa ra sau sofa, đôi chân dài tùy ý gác lên bàn trà, ánh sáng mờ ảo đổ xuống ngũ quan tuấn lãng sắc sảo của anh. Cổ tay gác trên tay vịn, tay cầm ly rượu, trông như một bức áp phích được bố cục tinh xảo.
Bùi Thanh Tịch bước tới ngồi cạnh Chung Dương, nghe anh ta hào hứng tán gẫu với người khác.
Uống rượu một lúc, họ đứng dậy đi chơi bida, Chung Dương gọi Cận Thức Việt: "Việt gia, đi không?"
"Không hứng thú." Cận Thức Việt vẻ mặt uể oải, mắt cũng chẳng thèm mở.
Sau khi họ đi khỏi, Bùi Thanh Tịch vừa rót rượu vừa nói: "Tiểu sư muội dạo này đang tìm tôi nhờ giúp đỡ."
Anh giống như đang tự lẩm bẩm một mình, tuy nhiên người kia đã không làm anh thất vọng. Cận Thức Việt khẽ nhướng mí mắt, đôi đồng t.ử đen thẫm nhìn chằm chằm vào anh. Chỉ trong vòng chưa đầy hai giây, anh liền mở miệng hỏi:
"Cô ấy bị làm sao?"
"Cô ấy" là ai. Đáp án đã quá rõ ràng.
Bùi Thanh Tịch cố tình hỏi lại: "Ai cơ?"
Cận Thức Việt đương nhiên cũng nhìn ra được, nhưng hiếm thấy là anh không hề vặn lại mà kiên nhẫn nói: "Liên Ly."
"Tôi đang nói tiểu sư muội, liên quan gì đến Liên Ly." Bùi Thanh Tịch nhấp một ngụm rượu.
Cận Thức Việt nhìn anh, thần sắc không rõ vui buồn: "Tiểu sư muội ngoài cô ấy ra thì còn ai nữa."
"Nhiều lắm chứ."
Bùi Thanh Tịch phong thái ôn hòa, chuyển tông câu chuyện: "Nhưng ở chỗ ông, tiểu sư muội chỉ có một mình cô ấy thôi."
Cận Thức Việt lười biếng nhếch môi, cười như không cười: "Ông nói một cái tên tôi nghe thử xem."
Bùi Thanh Tịch không cần suy nghĩ: "Tiết Thư Phàm."
Cận Thức Việt cười lạnh: "Đó là người trong mộng của ông."
Bùi Thanh Tịch mỉm cười nhạt, không nói gì, đợi anh chủ động mở lời lần nữa. Chỉ vài giây sau, Cận Thức Việt hỏi: "Liên Ly tìm ông làm gì?"
Bùi Thanh Tịch nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt chứa đựng nụ cười ấm áp: "Ông thích Liên Ly à?"
Một câu hỏi, nhưng ngữ khí vô cùng khẳng định.
