Kinh! Ta Lại Là Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Boss Vô Hạn Lưu - Chương 3: Cún Con Thành Tinh, Đọc Sách Dạy Làm Chồng
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:42
Lê Trung Đường phát hiện con ch.ó của nàng có thiên phú dị bẩm, chỉ mới hai tuần mà vết thương đã lành lặn gần hết.
Suốt ngày nó cứ vác bộ lông bẩn thỉu chui tọt vào phòng nàng.
“Không được nhảy lên giường nữa!” Vừa mới đuổi nó ra, một lát sau nó lại tự mình nhảy tót lên giường.
Ngồi trên giường, vẫy đuôi về phía Lê Trung Đường: “Gâu gâu gâu gâu gâu!”
Lê Trung Đường túm lấy hai chân sau của nó, xách ra ngoài cửa. “Tao cảnh cáo mày! Người mày bẩn như thế, còn leo lên giường là tao nhốt ở ngoài đấy!”
Đôi mắt như phỉ thúy nhìn Lê Trung Đường đầy tủi thân. Trong cổ họng phát ra tiếng ư ử nhỏ xíu.
Thực ra ch.ó con có lẽ cũng tự mình không chịu nổi bộ lông dính đầy vảy m.á.u. Hai hôm đi lại được, nó đã lén chạy ra sân sau tìm nước, kết quả suýt bị con ch.ó lớn ở sân sau c.ắ.n cho.
Lê Trung Đường chỉ đành xoa đầu nó: “Vết thương của mày chưa lành hẳn, không được dính nước, chờ khỏi tao sẽ tắm cho.”
Chó con không phục, ch.ó con dỗi, tự mình lon ton chạy xuống lầu.
Lê Trung Đường đặt tên cho nó là Nhãi Con, vì trông nó như một cục bột non nớt.
Nhãi Con dỗi, một mình ngồi ở cửa, nhìn về phương xa xăm.
Lê Trung Đường mặc kệ nó, xuống lầu vào bếp nấu cơm.
Vừa mới vo gạo bỏ vào nồi thì nhận được điện thoại của ông chủ siêu thị, bảo có chuyển phát nhanh.
Lê Trung Đường thấy lạ, dạo này việc cày thuê ế ẩm, nàng có mua hàng online gì đâu?
Không muốn đi lấy, Lê Trung Đường chỉ mong vài ngày nữa nó tự động hoàn về.
Vui vẻ xào ba món ăn, Lê Trung Đường định ra ruộng gọi mẹ về ăn cơm.
Vừa đi tới cửa, điện thoại lại reo.
Là một dãy số lạ, Lê Trung Đường chẳng thèm nhìn, coi như cuộc gọi quấy rối rồi tắt máy. Nàng ngơ ngác, sao hai hôm nay lắm cuộc gọi rác thế? Chẳng phải bảo mấy ổ l.ừ.a đ.ả.o bên Myanmar bị dẹp rồi sao?
Lúc này, Nhãi Con ngẩng đầu nhìn điện thoại của nàng, ánh mắt khẽ động.
Lê Trung Đường cất điện thoại, ném tùy ý lên bàn, rồi cúi xuống chọt chọt cái mũi ướt át của Nhãi Con.
“Tao đi gọi mọi người về ăn cơm, mày trông nhà cho cẩn thận đấy nhé!”
Nhãi Con sủa hai tiếng "gâu gâu", tỏ vẻ đã rõ.
Lê Trung Đường cười cười, đáng yêu thật đấy, mỗi tội hơi xấu, chờ tắm rửa sạch sẽ chắc chắn sẽ là một cục bông tròn vo!
Chờ bóng dáng Lê Trung Đường khuất hẳn, Nhãi Con mới bước bốn cái chân ngắn cũn cỡn trở lại phòng khách.
Nó giẫm chân, nhảy phắt lên bàn.
Móng vuốt ấn hai cái lên điện thoại Lê Trung Đường, mở khóa thành công, tìm đến số điện thoại quấy rối kia rồi gọi lại.
Đầu dây bên kia bắt máy không chút chậm trễ.
Truyền ra một giọng nam nghèn nghẹn lại quái dị, như thể cổ họng bị ngỗng mổ:
“Tại sao... không lấy... chuyển phát nhanh!”
Nhãi Con: “Gâu!”
Đầu dây bên kia khựng lại, có chút không chắc chắn hỏi: “Lão... Lão đại?”
“Gâu!” Nhãi Con đập mạnh hai cái móng vuốt nhỏ lên bàn.
Đầu dây bên kia lập tức giải thích: “Từ sau khi ngài rời khỏi Vực Sâu, Tiểu Thất hoạt động không ngừng nghỉ, hiện tại nhân sự không đủ dùng. Tôi cũng phải ra ngoài làm telesale đây này!”
Nhãi Con ghét bỏ sủa hai tiếng.
Đầu dây bên kia nịnh nọt: “Phải phải phải, tôi đảm bảo, đồ vật là do Tiểu Thất gửi đi, nhưng có Lão đại ở đó, chắc chắn có thể thu hồi!”
Nhãi Con đảo mắt xem thường, lại sủa một tiếng.
Đầu dây bên kia lập tức đáp ứng: “Được rồi Lão đại, Lão đại cứ giao cho tôi, ngài cứ yên tâm! Bao uy tín!”
Nhãi Con: Gâu!
“Vâng... vâng vâng... đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Nhãi Con giữ vẻ mặt lạnh lùng cúp điện thoại, vừa định nhảy xuống bàn thì bị người ta túm lấy gáy.
“Tiểu Đường! Con xem con ch.ó của con này! Nhảy cả lên bàn rồi!” Giọng nói oang oang đặc trưng của mẹ Lê nổ bên tai Nhãi Con.
Chó con bất lực sủa hai tiếng.
“Đừng làm nó ngã mẹ ơi! Đấy là 380 tệ đấy!” Lê Trung Đường vội vàng đón lấy Nhãi Con từ tay mẹ.
Mẹ Lê lườm nàng một cái: “380 tệ của con sắp lật trời rồi! Hôm qua lên tầng hai, hôm nay lên bàn ăn, sao hả, ch.ó của con thành tinh muốn biến thành người à?”
Lê Trung Đường đặt Nhãi Con xuống đất, quay lại trấn an mẹ: “Đừng giận, đừng giận, nhỡ đâu sau này nó biến thành người thật thì sao, nó lanh lợi lắm!”
“Ôi dào, nếu biến thành người thật thì phải biến thành soái ca đấy nhé! Biết chưa!” Mẹ Lê bị chọc cười, quay sang trêu Nhãi Con.
Nhãi Con ánh mắt kiên định, sủa một tiếng. Giống như thật sự đang nói: Mẹ vợ yên tâm! Con tuyệt đối đẹp trai!
Lê Trung Đường nhìn biểu cảm nhân tính hóa của nó, suýt nữa thì cười đau cả bụng.
“Thôi, ăn cơm trước đi ạ.”
Buổi chiều, Lê Trung Đường bận rộn cày thuê, cho Nhãi Con ăn xong thì không quản nó nữa.
Nàng mở điện thoại định báo cáo tiến độ với khách, kết quả vừa mở ra liền thấy một lịch sử cuộc gọi dài hai phút, lại chính là cái số quấy rối nàng tắt máy hồi sáng.
Kỳ lạ, nàng nhớ rõ ràng mình không nghe máy mà. Nghĩ mãi không ra, Lê Trung Đường dứt khoát không nghĩ nữa.
Không biết có phải mấy hôm nay mệt quá không mà người sói trong mơ cũng không xuất hiện nữa.
Lê Trung Đường vẫn là vui mừng quá sớm.
Khoảng 1 giờ sáng, Lê Trung Đường cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ cày thuê trong ngày.
Mệt mỏi vươn vai một cái, ai ngờ chân đá phải một cục bông mềm mềm.
“Gâu ư!” Tiếng kêu tủi thân của Nhãi Con vang lên.
Lê Trung Đường bất đắc dĩ cúi đầu: “Mày...”
Giọng nàng khựng lại. Chỉ thấy Nhãi Con không biết đã rửa sạch lớp vảy m.á.u bẩn thỉu từ lúc nào, lộ ra bộ lông màu xám nhạt ánh bạc dưới ánh đèn.
Đôi tai khẽ run, hai mắt như ngọc lục bảo ầng ậc nước nhìn nàng chằm chằm, phảng phất như đang lên án: Sao mẹ lại đá con!
“A!” Lê Trung Đường ôm tim, bị sự dễ thương này đ.á.n.h gục.
Một tay xách Nhãi Con lên, đặt vào lòng, Lê Trung Đường yêu thích không buông tay vuốt ve bộ lông của nó.
Nàng trực tiếp lật ngửa con ch.ó ra, vùi đầu vào cái bụng mềm mại của Nhãi Con, điên cuồng cọ qua cọ lại.
“Nhãi Con đúng là cục cưng ngoan của mẹ!”
Nhãi Con đang bị nàng cọ, ánh mắt bỗng thay đổi.
“Gâu gâu gâu!”
Lê Trung Đường đắm chìm trong việc hít ch.ó: “Mẹ biết, mẹ biết! Mẹ yêu con nhất!”
Nhãi Con bắt đầu giãy giụa.
“Gâu gâu gâu!”
Lê Trung Đường ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của Nhãi Con. Biểu cảm nghiêm túc nhưng giọng điệu sủng nịnh: “Sao thế!? Mày không muốn làm bé ngoan của mẹ à?”
“Gâu...” Nhãi Con lật người nhảy khỏi đùi Lê Trung Đường.
Nó đi đến trước kệ sách nhỏ trong phòng nàng, vươn móng vuốt kéo xuống một cuốn tiểu thuyết Lê Trung Đường từng đọc.
“Phu Quân Tại Thượng” (Chồng ở trên).
Nhãi Con giơ hai cái móng vuốt nhỏ lên.
“Gâu gâu gâu!”
Lê Trung Đường nhìn biểu cảm của Nhãi Con đầy cổ quái: “Mày còn nhỏ quá, không hợp tìm ch.ó cái đâu.” Thực tế trong lòng nàng đang tính toán, tìm ngày đẹp trời đưa Nhãi Con đi triệt sản.
Nhãi Con liếc nàng một cái, lập tức nhảy lên giường, cuộn tròn ở chân giường nhắm mắt, động tác liền mạch lưu loát.
Không biết tại sao, Lê Trung Đường cảm giác ánh mắt kia như đang mắng nàng. Chó con thối! Tính tình còn lớn lắm!
Nàng cởi giày lên giường, một tay ôm Nhãi Con vào lòng mình.
Nhãi Con mở mắt bất lực nhìn nàng, sau đó lại điều chỉnh tư thế tiếp tục nhắm mắt.
Lê Trung Đường cười hì hì: “Chó con là phải ngủ với mẹ nha!”
