Kinh! Ta Lại Là Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Boss Vô Hạn Lưu - Chương 79: Bí Mật Phòng Bệnh 306 Và Vị "tiên Tôn" Điên Loạn
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:55
“Cảnh sát trưởng đại nhân, mời đi bên này.” Nữ y tá mặc áo blouse trắng trên mặt treo nụ cười thỏa đáng, hơi hơi khom lưng hướng tới Phi Bạch và Phi Mặc.
Phi Bạch nắm lấy tay Phi Mặc, thấp giọng nói: “Đừng sợ, đi vào trước nhìn xem.”
Không sai, nhiệm vụ địa điểm của Phi Bạch và Phi Mặc là một tòa bệnh viện tâm thần.
Nữ y tá đi phía trước dẫn đường, vừa đi vừa giảng giải tình báo mà Cảnh sát trưởng yêu cầu.
“Vị bệnh nhân các ngài muốn quan sát ở phòng 306, tình huống trước mắt của bệnh nhân đều phi thường ổn định.”
“Các ngài có thể xem trước một chút.”
Phi Bạch nhìn quanh một vòng, phát hiện đây là gian bệnh viện tâm thần bình thường, kiến trúc lấy ánh sáng chung quanh hết thảy đều rất tốt.
Không có đen như mực âm trầm giống như trong phim truyền hình.
Đột nhiên một nam nhân tóc dài mặc quần áo bệnh nhân lam trắng đi ngang qua trước mắt các nàng.
Bước chân nam nhân bay nhanh.
Bởi vì nữ y tá phía trước đang lật xem bệnh án, trong lúc nhất thời thế nhưng không nhìn thấy.
Lúc này hành lang phía trước truyền đến tiếng kêu gọi tê tâm liệt phế của một người phụ nữ.
“Bệnh nhân phòng 305 chạy rồi! Mau ngăn hắn lại!”
Phi Bạch lập tức xoay người nhìn về phía nam nhân tóc dài kia.
Chỉ thấy hắn còn chưa đi được mấy bước liền bị nhân viên y tế đuổi tới ngăn lại.
Nam nhân vung ống tay áo, gầm lên một tiếng: “Làm càn! Nhĩ chờ dám cản trở đường đi của bổn tiên!”
Y tá đuổi tới phía sau thu liễm thần sắc ban đầu, nàng cung kính tiến lên.
“Tiên Tôn, Tiên Tôn người về động phủ bế quan tu luyện trước đi, bên ngoài người nhiều mắt tạp e sợ có kẻ bất lợi đối với ngài nha!”
Ai biết y tá mới vừa nói xong, nam nhân tóc dài kia thế nhưng bò lên trên lan can hành lang.
Hắn trên cao nhìn xuống đám y tá.
“Vậy thì tới đi! Bổn tiên không sợ khiêu chiến!”
Hắn duỗi tay tùy ý chỉ hướng một y tá trong đó: “Ngươi! Lại đây cùng bổn tiên ganh đua cao thấp!”
Phi Bạch nhìn thấy một màn này có chút buồn cười, có đôi khi mấy nhân viên y tế gặp được loại bệnh tâm thần này cũng rất khó xử.
Nhưng Phi Mặc lại nhìn thấy y tá vừa chạy ra từ phòng 305, từ phía dưới đưa ống tiêm cho y tá bị điểm danh kia.
Nữ y tá dẫn đường bên này cũng đang khẩn trương nhìn sang.
Nàng cau mày phun tào nói.
“Bệnh nhân 305 trước kia còn rất bình thường, kết quả có một ngày tự mình chạy tới phòng 306 cũng không biết bệnh nhân kia nói gì đó, ra tới liền một ngày không nói chuyện.”
“Kết quả liền biến thành như vậy.”
Phi Mặc nhìn thoáng qua nữ y tá, nhẹ giọng nói: “306?”
“Ừ, bệnh nhân 306 kia xem như bị bệnh trầm cảm, cả ngày muốn c.h.ế.t nên bị người nhà đưa tới đây.”
Phi Bạch hứng thú bừng bừng nhìn chằm chằm bên kia.
Liền thấy nữ y tá kia nói một câu: “Tiên Tôn mạo phạm.” Tiếp theo nàng chậm rãi tiến lên, ở ngay khoảnh khắc ‘Tiên Tôn’ còn chưa phản ứng lại, một kim đ.â.m xuống.
Y tá phía sau chạy nhanh vây quanh đi lên, đem người nâng xuống.
Trò khôi hài thực mau tan đi, khi y tá nâng người đi ngang qua, Phi Bạch còn nghe được nam nhân lẩm bẩm tự nói.
“Ta nãi tiên nhân..... Các ngươi không được làm càn.....”
Nữ y tá dẫn đường cho các nàng thấy người bị nâng đi, lúc này mới ngượng ngùng xoay người.
“Làm chậm trễ hai vị Cảnh sát trưởng.”
Phi Mặc nhỏ giọng nói câu không có việc gì.
Nữ y tá lúc này mới mang theo bọn họ tiếp tục đi về phía trước, đi ngang qua phòng 305 còn nghe được những y tá đó phun tào.
“Cô nói xem 305 hôm nay cứ nhắc mãi chính mình là tiên nhân, sẽ không cũng là do 306 nghĩ ra đi?”
“Nghĩ cái gì đâu! 306 kia mỗi ngày vừa rời giường liền ở nơi đó viết viết viết, nào có không rảnh để ý tới hắn nha!”
Cửa phòng bệnh 306 mở một chút khe hở.
Nữ y tá thả chậm tiếng bước chân, thật cẩn thận đẩy cửa ra nhìn vào trong.
Nàng làm một cái thủ thế im lặng với hai người.
Cửa phòng hoàn toàn bị đẩy ra.
Phi Bạch Phi Mặc đứng ở ngoài cửa chỉ nhìn thấy, chỗ cửa sổ lộ ra bạch quang có một người đang đưa lưng về phía các nàng ngồi.
Hắn đang vùi đầu ghé vào trên bàn viết cái gì đó.
Đột nhiên động tác viết của hắn khựng lại, thanh âm sâu kín vang lên.
“Hiện tại còn chưa đến giờ cơm đi.”
Nữ y tá không có đi qua, mà là đứng ở cửa trả lời.
“Đợi lát nữa phải làm kiểm tra, anh chuẩn bị một chút.”
Người nọ ừ một tiếng, liền tiếp tục cúi đầu viết.
Chỉ là y tá không thấy được trên bàn sách kia đang bày một cái gương tròn nhỏ.
Trong gương chính phản chiếu thân ảnh của Phi Bạch và Phi Mặc.
Trong bóng đêm vô biên vô hạn, thiếu nữ nhón mũi chân từng bước một đi về phía trước.
“Lạp....... Lạp......” Thiếu nữ ngâm nga ca d.a.o vô danh.
Lông vũ hắc hồng quanh thân nàng cũng đi theo tiếng ca tùy ý vũ động, đầu ngón tay thon dài trắng nõn có một quả cầu sương trắng nhỏ.
“Ca ca!” Thanh âm thiếu nữ nghe hoạt bát lại đáng yêu.
Nàng vài bước đi đến trước mặt Hoa Uyên Mộng, đem đồ vật trên đầu ngón tay giống như bảo tàng đưa tới trước mắt hắn.
“Ca xem muội phát hiện cái gì này?"
Hoa Uyên Mộng nhắm c.h.ặ.t hai mắt, không để ý đến nàng.
Thiếu nữ lại lo chính mình nói.
“Là linh hồn nhân loại!”
Nàng một đôi mắt màu đỏ không chớp mắt nhìn chằm chằm Hoa Uyên Mộng.
“Nói đến, ca ca khả năng còn chưa hiểu biết lắm đâu!”
Đầu ngón tay chọc chọc vào quả cầu trắng.
“Mấy thứ này chính là nơi phát ra [Oán quỷ] nha ~”
Trong bóng tối năng lượng vô hình vận chuyển.
“Bởi vì nhân loại c.h.ế.t ở trong Vực Sâu, linh hồn bọn họ không ra được cũng không nhìn thấy, chỉ có thể hấp thu lực lượng Vực Sâu để sống tạm.”
“Ca ca, huynh nói rất đúng, nhân loại kỳ thật rất thú vị, ngay cả cái c.h.ế.t cũng thú vị như vậy ~”
Thiếu nữ ngữ khí vui sướng, đây là một chuyện làm nàng thật cao hứng.
“So với [Quỷ dị], nhân loại giống như càng sợ hãi [Oán quỷ] đâu ~”
Nàng hưng phấn cả người run rẩy.
“Muội thấy được càng nhiều! Càng nhiều chất dinh dưỡng! Đối mặt với đồng bạn ngày xưa của chính mình, nhân loại thế nhưng có thể sinh ra càng nhiều sợ hãi!”
“Nhân loại, nhân loại! Thật là thú vị ~”
“Nói đủ chưa?” Hoa Uyên Mộng mở mắt ra, cặp mắt lục đá quý kia không có một tia cảm xúc.
Tiểu Thất nhanh ch.óng ghé sát vào, độ cung khóe miệng chậm rãi giơ lên.
“Ca ca huynh cũng đang vui vẻ sao?”
“Muội liền biết ca ca cũng vì phát hiện này mà vui vẻ! Bởi vì chúng ta có thể có nhiều hơn lực lượng!”
Hoa Uyên Mộng nhìn chằm chằm thần sắc dần dần điên cuồng của nàng, nhẹ nhàng rũ xuống mi mắt.
Thanh âm hắn lược hiện mỏi mệt, trong giọng nói cất giấu sự bất đắc dĩ thật sâu.
“Được rồi, ca ca đã biết.”
Khóe miệng đang giơ lên của Tiểu Thất khựng lại, không thể tin tưởng nhìn về phía Hoa Uyên Mộng.
“Ca ca, huynh đã biết.”
Theo sau ánh mắt nàng dần dần từ cố tình thiên chân đơn thuần chuyển biến thành ánh mắt càng vì điên cuồng.
Sâu trong cặp mắt màu đỏ kia là một mảnh đen đặc sệt không hòa tan được, như là từng đoàn mây đen đang tùy ý đè ép bên trong.
Đột nhiên, sự điên cuồng trong mắt nàng dần dần rút đi.
“Ca ca.....”
Thanh âm nàng thực nhẹ, thực nhẹ... Nhẹ như là bị gió thổi qua liền tan.
Nhưng Hoa Uyên Mộng lại nghe đến rành mạch.
Tay hắn đặt trên hai đầu gối chậm rãi nắm c.h.ặ.t, cặp mắt bị tóc mái màu ngân bạch che khuất giờ phút này toàn là thống khổ.....
