Kinh, Tiểu Sư Đệ Lại Là Thiếu Chủ Ma Tộc - Chương 2: Tông Môn Tỷ Thí

Cập nhật lúc: 19/09/2026 07:01

Hai ngày sau, trên lôi đài tỷ thí của Thương Hành Tông.

Bạch ngọc đài rộng lớn, mây mù lượn quanh, bốn phía đứng kín đệ t.ử các tông môn. Hôm nay chính là ngày diễn ra Đại hội Tuyển Lân, quy củ do tổ sư Thương Hành Tông truyền lại từ thời thượng cổ. Phàm đệ t.ử có tu vi từ Kim Đan sơ kỳ trở lên đều có thể đăng đài thử sức, thắng rồi đều có cơ hội tiến vào bí cảnh.

Dẫu nguy hiểm, vẫn có vô số đệ t.ử tranh nhau giành vào. Không hỏi gì khác, chỉ vì bí cảnh ấy vốn là chiến trường còn sót lại từ trận đại chiến giữa nhân tộc và ma tộc thời thượng cổ, để lại vô số pháp bảo, đan d.ư.ợ.c. Chỉ cần có được một phen cơ duyên, tu vi đã có thể tiến thêm một bậc; nếu may mắn tìm thấy linh đan thượng cổ, nói không chừng còn có thể cứu người từ cửa t.ử.

Phía trước bạch ngọc đài là một đài cao dành cho các trưởng lão. Bảy vị trưởng lão đã an tọa, ánh mắt lần lượt quét qua đám đệ t.ử bên dưới. Diệp Kinh Lan vận một bộ trường bào xanh lam, đứng bên cạnh bảy vị trưởng lão. Dáng người hắn cao thẳng, khí chất trầm tĩnh, phong thái đại sư huynh Bất Độ Phong hiện rõ.

Phía dưới có người nói: "Các ngươi xem, đó có phải đại sư huynh của Bất Độ Phong không?"

"Chắc là vậy. Năm đó ta từng thấy chân dung Diệp sư huynh, không ngờ hôm nay gặp người thật lại khác xa trong tranh."

"Đúng vậy. Ta đã muốn gặp Diệp sư huynh từ lâu, hôm nay vừa thấy, quả nhiên có tư cách trở thành tông chủ tương lai của Thương Hành Tông."

Người chủ trì bước lên.

Phía dưới lập tức yên tĩnh.

Chủ trì: "Chư vị đệ t.ử, hôm nay Đại hội Tuyển Lân chính thức khai mở. Trước khi tỷ thí bắt đầu, ta sẽ tuyên bố quy củ."

Đại hội gồm ba vòng: vòng tỷ thí giữa các phong, vòng đối chiến cá nhân và vòng rút thăm quyết đấu. Người thắng vòng tỷ thí giữa các phong sẽ tiến vào vòng đối chiến cá nhân. Những người tiếp tục thắng trận sẽ bước vào vòng rút thăm quyết đấu.

Trận đầu: Linh Thanh Diệu Âm Phong đối Trì Vị Y Dược Phong.

Thế là mọi người lại bắt đầu bàn tán: "Trận đầu đã là Diệu Âm Phong và Y Dược Phong."

"Một người là âm tu, một người lại là y tu. Y tu vốn sở trường cứu người, trận này chẳng biết Trì Vị sẽ ứng phó thế nào."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã lên đài.

Trì Vị: "Lát nữa xin Linh sư muội hạ thủ lưu tình."

Linh Thanh: "Phí lời thật nhiều."

Tiếng sáo vừa cất lên, linh lực vô hình đã hóa thành từng tầng sóng âm bao phủ lôi đài. Trì Vị còn chưa kịp thi triển thuật pháp, thần thức đã chấn động, bước chân loạng choạng. Chỉ trong chớp mắt, hắn bị dư âm ép lùi liên tiếp mấy bước rồi rơi khỏi lôi đài.

Chủ trì: "Diệu Âm Phong thắng. Trận tiếp theo đối chiến cá nhân, Linh Thanh Diệu Âm Phong đối Dạ Lăng Uyên Bất Độ Phong."

Mọi người: "Cái gì, chính là người năm năm trước được Diệp Kinh Lan sư huynh mang về đó? Không biết hắn bái vào môn hạ phong chủ Bất Độ Phong bằng cách nào. Nhưng ta càng muốn xem hắn trông thế nào."

"Nghe nói hắn tu luyện cực nhanh. Người khác đột phá từ Kim Đan lên Nguyên Anh đều mất mười mấy năm, mà hắn chỉ cần ba ngày."

"Hơn nữa sinh tính lạnh lùng, khó gần."

Dạ Lăng Uyên chậm rãi bước ra khỏi đám đông. Hắn vận trường bào xanh lam đặc trưng của Bất Độ Phong, nơi cổ tay áo thêu hoa văn uyên ương bằng chỉ bạc. Mái tóc đen dài được buộc cao, càng tôn lên đường nét lạnh lùng nơi gương mặt. Hắn vừa đặt chân lên lôi đài, vô số ánh mắt phía dưới đã đồng loạt đổ dồn về phía hắn.

Diệp Kinh Lan trên cao đài hướng Dạ Lăng Uyên nói: "Đừng hạ sát thủ. Điểm đến là dừng."

Dạ Lăng Uyên quay đầu hướng Diệp Kinh Lan trên cao đài gật đầu, tỏ ý đã biết.

Quay đầu lại, hắn nói với Linh Thanh: "Lát nữa xin sư muội hạ thủ lưu tình."

Linh Thanh thoáng sững người: "Dạ sư huynh nói ngược rồi chăng? Người nên xin hạ thủ lưu tình phải là ta mới đúng."

Tỷ thí chính thức bắt đầu.

Dạ Lăng Uyên rút kiếm, giao chiến với Linh Thanh. Hai người giao thủ hơn mười chiêu. Giữa lúc tiếng địch dồn dập, Dạ Lăng Uyên bỗng bắt được một thoáng sơ hở trong thế phòng thủ của Linh Thanh. Kiếm quang lóe lên, linh lực đ.á.n.h trúng cổ tay nàng. Ngọc địch tuột khỏi tay, rơi xuống mặt đài, vỡ làm đôi.

Chủ trì: "Trận thứ hai, Dạ Lăng Uyên Bất Độ Phong thắng. Trận thứ ba rút thăm quyết đấu."

Chủ trì: "Dạ Lăng Uyên đối Lăng Tiêu Kiếm Tu Phong."

"Lăng Tiêu là ai!"

"Là một trong những người tham gia nhân ma đại chiến vạn năm trước."

"Là kẻ lợi dụng lòng tốt của thiếu chủ Cửu U, trộm cấm thuật ma tộc đó."

"Đúng vậy."

Khi nghe tên người đó, Dạ Lăng Uyên đã muốn g.i.ế.c hắn rồi. Bởi kẻ năm xưa lợi dụng lòng tin của Dạ Lăng Uyên, đ.á.n.h cắp cấm thuật Ma tộc, chính là Lăng Tiêu. Dạ Lăng Uyên đã muốn lấy mạng kẻ này từ lâu. Chỉ tiếc nơi đây là Thương Hành Tông, không phải Cửu U; lúc này vẫn chưa phải thời cơ thích hợp để xuống tay.

Lăng Tiêu bước lên đài, trong giọng nói đầy trào phúng và khinh thường: "Ngươi bây giờ lăn xuống đài còn kịp, đừng lát nữa thua thế nào cũng không biết."

Dạ Lăng Uyên nâng mắt, giọng nói lạnh nhạt: "Ồ, vậy sao? Ta rất mong chờ."

Chủ trì: "Tỷ thí bắt đầu."

Trên lôi đài, kiếm quang giao thoa, hai người liên tiếp đổi hơn mười chiêu mà vẫn bất phân thắng bại. Mỗi lần xuất chiêu đều cực kỳ sắc bén.

Đột nhiên trên không Thương Hành Tông bắt đầu rơi tuyết, tuyết càng lúc càng dày, nhanh ch.óng che khuất tầm mắt mọi người.

Một sợi Phọc Linh Ty lặng lẽ chui vào cơ thể Lăng Tiêu.

Tuyết ngừng, mọi người thấy trên mu bàn tay Dạ Lăng Uyên vương m.á.u, mà bản mệnh kiếm của Lăng Tiêu càng bị hủy thành hai nửa, Lăng Tiêu thì ngã ngoài lôi đài.

"Vừa rồi trong tuyết xảy ra chuyện gì, có ai thấy không."

"Tại sao trên mu bàn tay Dạ Lăng Uyên có m.á.u, mà bản mệnh kiếm của Lăng Tiêu lại bị hủy, bản nhân càng ngã ngoài lôi đài."

"Không biết, chắc không ai thấy."

Không một ai hay biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, thiên tài kiếm tu mang tên Lăng Tiêu đã không còn nữa. Thứ còn lại, chỉ là một con khôi lỗi mang hình hài của hắn.

Chủ trì: "Tỷ thí kết thúc, Dạ Lăng Uyên thắng."

Sau khi tỷ thí kết thúc, tổng cộng có một trăm lẻ tám đệ t.ử giành được tư cách tiến vào bí cảnh. Xét thấy bí cảnh hung hiểm, các trưởng lão quyết định phái thêm năm người gồm Diệp Kinh Lan, Trì Sương, Tống Thời Dục, Đệ Ngũ Tiếu và Trần Trạch đi cùng để bảo hộ các đệ t.ử có tu vi tương đối thấp khi tiến vào bí cảnh.

Diệp Kinh Lan và Dạ Lăng Uyên đi trên đường, gió đêm thổi tung tóc mai của Diệp Kinh Lan và Dạ Lăng Uyên. Diệp Kinh Lan nghiêm giọng hỏi Dạ Lăng Uyên: "Lăng Uyên, trận đấu vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sau khi tuyết tan, trên tay ngươi có m.á.u, bản mệnh kiếm của Lăng Tiêu lại bị hủy, nhưng cả hai đều không có thương thế rõ ràng."

Hắn nhìn thẳng vào Dạ Lăng Uyên.

"Nói thật với ta."

Dạ Lăng Uyên: "Khi ấy kiếm khí hỗn loạn, tuyết lại che kín tầm mắt. Đến lúc ta nhận ra thì bản mệnh kiếm của hắn đã gãy."

Diệp Kinh Lan: "Được rồi, tạm thời tin ngươi."

Dạ Lăng Uyên: "Đa tạ sư huynh. Sư huynh nếu không có việc gì thì ta về phòng trước?" Nói xong Dạ Lăng Uyên liền đi.

Diệp Kinh Lan: "…… Tên tiểu t.ử này."

Diệp Kinh Lan vừa về Bất Độ Phong, liền thấy Tống Thời Dục, Trì Sương, Đệ Ngũ Tiếu, Trần Trạch đứng trước cửa Bất Độ Phong.

Diệp Kinh Lan: "Sao các ngươi đều ở đây?"

Tống Thời Dục: "Tỷ thí hôm nay bọn ta xem rồi. Một trận tuyết, trên mu bàn tay Dạ Lăng Uyên có m.á.u, bản mệnh kiếm Lăng Tiêu bị hủy, quá đáng ngờ, nên bọn ta muốn hỏi hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

Diệp Kinh Lan: "Không giấu các ngươi, vừa rồi ta đã hỏi Lăng Uyên chuyện này. Hắn nói bản thân cũng không biết."

Tống Thời Dục thoáng sửng sốt.

Đệ Ngũ Tiếu: "Thuật pháp xuất hiện trong màn tuyết hôm nay… ta từng thấy ghi chép tương tự trong cổ tịch Ma tộc. Ta nghi thân phận Dạ Lăng Uyên không đơn giản."

Trì Sương: "Sư tỷ, tỷ nói vậy có chứng cứ không?"

Đệ Ngũ Tiếu: "Ta tuy không có chứng cứ, nhưng các ngươi ngày mai xem là biết."

Những lời này đều bị Lê Tẫn ẩn trong tối nghe thấy. Hắn lập tức truyền âm bằng thần thức cho Dạ Lăng Uyên.

Lê Tẫn: "Thiếu chủ, Đệ Ngũ Tiếu đã bắt đầu nghi ngươi là ma tộc."

Dạ Lăng Uyên khẽ cười một tiếng, dùng thần thức đáp: "Ta biết ngay. Ngươi và Giang Mạch lập tức trở về Cửu U chỉnh đốn binh mã. Ngày mai âm thầm đến hội hợp với ta."

Lê Tẫn: "Thuộc hạ tuân mệnh."

Truyền âm chấm dứt. Lê Tẫn và Giang Mạch lập tức lĩnh mệnh, trong đêm trở về Cửu U.

Diệp Kinh Lan và những người còn lại hoàn toàn không hay biết, một âm mưu đã âm thầm giăng lưới quanh họ.

Tác giả có lời: "Dạ Lăng Uyên: Bao giờ ta mới có thể về Ma giới."

Tác giả: "Không vội, không vội."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.