Kính Trà Bị Ép Nộp Tiền, Tôi Thẳng Tay Vạch Ranh Giới - 1
Cập nhật lúc: 12/08/2026 16:00
KHI KÍNH TRÀ, MẸ CHỒNG ÉP TÔI NỘP 960.000 TỆ MỖI NĂM, TÔI QUỲ XUỐNG RỒI CÔNG BỐ BỐN CHUYỆN
“Mẹ, mời mẹ uống trà.”
Tôi hai tay nâng chén sứ Cảnh Đức Trấn nóng bỏng, hơi nước mờ mịt che nhòe gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng nhưng đang căng cứng của mẹ chồng tôi, Chu Huệ Lan.
Phòng khách chật kín người. Trưởng bối và họ hàng nhà họ Thẩm đều có mặt, ánh mắt ai nấy như đèn pha rọi thẳng vào cô con dâu mới là tôi.
Bà không nhận trà, đôi môi tô son đỏ sẫm đã lên tiếng trước:
“Tri Thu à, trà thì mẹ nhất định sẽ uống. Nhưng đã bước vào cửa nhà họ Thẩm thì phải tuân theo quy củ nhà họ Thẩm. Tinh Hà một năm kiếm được bao nhiêu mẹ không rõ, nhưng chuyện của con, mẹ đã hỏi thăm rồi. Mẹ cũng không vòng vo với con, từ nay về sau, mỗi năm 960.000 tệ thu nhập sau thuế của con phải nộp cho gia đình thống nhất quản lý.”
“Đồng ý thì tiếng ‘mẹ’ này mẹ nhận. Không đồng ý…”
Bà dừng lại, liếc sang Thẩm Tinh Hà đang tái mặt bên cạnh.
“Vậy chén trà này, mẹ thấy cũng không cần kính nữa.”
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ vang lên.
Tất cả họ hàng đều nín thở nhìn tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn nước trà màu hổ phách trong chén, sau đó dưới những ánh mắt vừa kinh ngạc vừa chờ đợi của mọi người, ngoan ngoãn khuỵu gối xuống.
“Bịch.”
Tôi quỳ xuống rất dứt khoát, tà váy xòe ra như một đóa hoa im lặng.
Tôi lại nâng cao chén trà, giọng bình tĩnh, rõ ràng:
“Mẹ, những gì mẹ nói, con đã nghe rồi.”
Trên mặt mẹ chồng thoáng hiện vẻ đắc thắng. Bà đưa tay định nhận lấy chén trà.
Nhưng tôi lại ngẩng đầu, nhìn bà, rồi nhìn cả căn phòng, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Nhưng trước khi mẹ uống trà, về 960.000 tệ này, cũng như tương lai của con và Tinh Hà, con có bốn chuyện muốn nhân lúc các bậc trưởng bối đều có mặt, nói rõ với mọi người trước.”
Bàn tay Chu Huệ Lan cứng đờ giữa không trung.
Tôi tên Diệp Tri Thu.
Tôi gặp Thẩm Tinh Hà tại một buổi giao lưu ngành nghề của công ty vào năm ngoái.
Anh ngồi đối diện tôi, mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng. Khi phát biểu, tư duy mạch lạc, giọng điềm tĩnh, hoàn toàn khác với những người đàn ông chỉ biết khoa trương ba hoa.
Sau buổi họp, anh chủ động đi tới, hơi ngượng ngùng hỏi tôi nguồn của một số liệu mà tôi vừa nhắc tới.
Chúng tôi quen nhau như vậy.
Anh là quản lý dự án nghiên cứu phát triển của Công nghệ Thần Quang, còn tôi là đối tác đồng sáng lập của Thê Vân Hoạch định.
Chúng tôi đều đang cố gắng bám trụ ở thành phố Đông Hải phồn hoa này, đều có một công việc nhìn qua thì rất thể diện nhưng thực tế áp lực nặng như núi.
Chuyện yêu đương không đến mức oanh oanh liệt liệt, nhưng lại có sự hòa hợp bền bỉ.
Anh nhớ sau mỗi lần tôi tăng ca sẽ muốn ăn cháo ở quán nào, còn tôi sẽ âm thầm giúp anh sắp xếp lại ý tưởng mỗi khi anh bị dự án làm cho đầu óc rối tung.
Chúng tôi đều không còn quá trẻ.
Tôi 29 tuổi, anh 31 tuổi.
Yêu nhau một năm, kết hôn trở thành chuyện thuận lý thành chương.
Mâu thuẫn bắt đầu từ lúc bàn chuyện cưới xin.
Tinh Hà lớn lên trong gia đình đơn thân.
Cha mất sớm, mẹ anh là Chu Huệ Lan một tay nuôi anh lớn, còn cho anh học hết cao học.
Theo lời Tinh Hà, mẹ anh rất vất vả, tính cách chỉ hơi mạnh mẽ một chút, nhưng lòng dạ không xấu.
Lần đầu tôi tới nhà họ Thẩm, đó là một khu chung cư khá cao cấp ở trung tâm thành phố.
Căn nhà không nhỏ, trang trí theo kiểu châu Âu xa hoa nhưng đã hơi lỗi thời.
Chu Huệ Lan mặc một bộ sườn xám xanh đậm, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai bóng mượt, ngồi ở vị trí chính giữa chiếc sofa da thật khổng lồ, giống hệt một nữ hoàng đang chờ thần dân tới bái kiến.
Bà không hỏi công việc của tôi.
Cũng không hỏi tôi sống thế nào.
Câu đầu tiên là:
“Tiểu Diệp, bố mẹ con làm nghề gì? Sau này dưỡng già, gánh nặng có lớn không?”
Bố mẹ tôi đều là giáo viên trung học ở một thành phố nhỏ thuộc tỉnh bên cạnh, đã nghỉ hưu từ lâu, có lương hưu, có bảo hiểm y tế, cuộc sống bình yên.
Tôi thành thật trả lời.
Bà gần như không thể nhận ra mà khẽ gật đầu, giống như tôi vừa vượt qua một vòng xét duyệt cơ bản nào đó, sau đó chủ đề lập tức chuyển sang căn nhà.
“Căn nhà cưới của Tinh Hà, mẹ đã chuẩn bị cho nó từ lâu rồi. Tất nhiên khoản vay vẫn chưa trả hết.”
Bà nhấp một ngụm trà.
“Nhưng tên trên giấy tờ là của nó, chuyện này con cứ yên tâm.”
“Hai đứa kết hôn, nhà họ Thẩm chúng ta lo nhà cửa, còn nhà con thì sao? Ít nhất cũng phải chuẩn bị một chiếc xe chứ?”
“Còn sính lễ, chúng ta làm theo quy củ địa phương, 288.000 tệ. Nhưng khoản tiền đó chỉ mang tính hình thức, sau khi kết hôn con phải mang về, dùng cho chi tiêu gia đình.”
“Đám cưới nhất định phải tổ chức ở khách sạn Bách Thụy. Con cái của rất nhiều chị em thân thiết với mẹ đều làm ở đó, chúng ta không thể thua kém.”
“Ảnh cưới thì mẹ quen quản lý bên Hoàng Gia Công Chúa, gói chụp mẹ sẽ đặt cho hai đứa…”
Lần gặp đó gần như là màn độc thoại của riêng bà.
Tinh Hà ngồi bên cạnh, mấy lần định lên tiếng đều bị bà dùng ánh mắt chặn lại.
Trên đường về, Tinh Hà nắm tay tôi, vẻ mặt đầy áy náy:
“Mẹ anh quen lo toan rồi, cả đời hiếu thắng. Chuyện đám cưới, em thích kiểu nào thì chúng ta từ từ thương lượng với bà.”
Thương lượng?
