Kinh Trập Kiến Xuân - 5
Cập nhật lúc: 02/07/2026 09:07
“Điện hạ.”
Ta khẽ khom người hành lễ, hai tay dâng chiếc hộp gấm lên.
“Đây là chiếc đai lưng thần nữ đã chọn. Không biết Điện hạ có vừa ý hay không?”
Thái t.ử nhận lấy, mở ra ngắm nhìn hồi lâu, rồi mới giao cho tùy tùng cất giữ.
“Phàm là vật Mạnh đại tiểu thư tặng, cô đều sẽ hết lòng trân trọng.”
Bùi Diễn đứng cách đó không xa, chứng kiến tất cả, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Thế nhưng, điều khiến hắn như bị giáng một gậy giữa đầu còn ở phía sau.
Hoàng thượng đích thân ban xuống thánh chỉ tứ hôn trước mặt quần thần.
Ta vừa định đứng dậy lĩnh chỉ tạ ân, thì chợt nghe phía sau vang lên tiếng ly ngọc trong tay Bùi Diễn rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
9
“Thần nữ tạ chủ long ân! Nguyện Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Khi ta đứng dậy, Thái t.ử đưa tay đỡ ta một phen.
Đầu ngón tay ta vô tình chạm vào lớp chai dày trong lòng bàn tay người, rồi lướt qua cả cổ tay.
Ta nghiêng đầu nhìn sang.
Thái t.ử mỉm cười, nụ cười đẹp đến nao lòng.
Ta nhất thời thất thần.
Trong lòng bỗng dấy lên một tia nghi hoặc.
Mạch tượng của Thái t.ử... lại mạnh mẽ đến đáng kinh ngạc.
“Tiểu Từ, cô có thể gọi nàng như vậy chứ?”
Ta chẳng hiểu vì sao lại lắp bắp: “Được... được.”
Tiêu Mặc Uyên không chỉ có dung mạo xuất chúng, mà giọng nói cũng trầm thấp đầy từ tính.
Trên người còn phảng phất một mùi hương thanh nhã khiến người khác bất giác say mê.
Trong đầu ta chợt hiện lên mấy chữ: “Sắc, hương đều đủ.”
Trong cung yến, các phe thế lực đều ôm những toan tính riêng.
Ai nấy đều biết ta và Bùi Diễn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, cũng đều cho rằng hai người sớm muộn gì cũng kết tóc se duyên.
Giờ phút này, vô số ánh mắt liên tục đảo qua giữa ta, Thái t.ử và Bùi Diễn.
Đại hoàng t.ử sa sầm nét mặt.
Giữa buổi tiệc, Bùi Diễn loạng choạng đứng dậy rời khỏi yến hội. Chẳng bao lâu sau, Đại hoàng t.ử cũng không còn ở trong điện.
Bùi Diễn vẫn luôn siết c.h.ặ.t hai nắm tay.
Đến chính hắn cũng không nhận ra, cơn đau thắt tim đã bất ngờ ập đến.
Lúc hoàn hồn lại, hắn mới phát hiện mình đã nín thở từ rất lâu.
Tâm trạng Đại hoàng t.ử cực kỳ tồi tệ.
“Biểu đệ, chẳng phải đệ từng nói Mạnh Từ một lòng một dạ đều hướng về đệ sao? Đệ thật không nên kéo dài đến tận hôm nay! Nếu sớm một tháng đến phủ cầu thân, thì đâu đến nỗi để Thái t.ử cướp mất tiên cơ!”
“Đệ đấy... uổng công mang tiếng là người thông minh. Mạnh Từ theo sau đệ bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng vẫn không thể thật sự giữ được trái tim nàng.”
Hiếm khi Bùi Diễn nổi giận, hắn lạnh giọng quát:
“Đủ rồi! Đại điện hạ, người đang vượt quá giới hạn rồi đấy.”
Đại hoàng t.ử tức đến nghiến răng:
“Ta vượt quá giới hạn ư? Đệ suýt nữa đã khiến ta mất đi sự ủng hộ của phủ họ Mạnh. Đừng quên, mẫu phi của ta chính là cô mẫu ruột của đệ. Chỉ khi ta ngồi được lên vị trí ấy, phủ họ Bùi mới có thể vinh hiển như mặt trời giữa ban trưa!”
“Ngoại tổ phụ của Mạnh Từ còn là đương triều Thái phó đại nhân! Một Lâm Uyên thì tính là thứ gì? Đệ đừng vì nhặt mắt cá mà đ.á.n.h mất trân châu!”
Dứt lời, Đại hoàng t.ử nheo mắt, bụng đầy mưu tính, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai Bùi Diễn.
“Biểu đệ, Mạnh Từ dung mạo khuynh thành, lại là một nữ t.ử si tình. Đệ thật sự cam lòng cứ thế mất nàng sao?”
“Nghe ta một lời, mưu sự tại nhân. Chỉ cần nàng vẫn chưa gả vào Đông Cung, thì mọi chuyện vẫn còn đường xoay chuyển.”
Bùi Diễn sững sờ.
Trong đầu hắn không sao khống chế được những hình dung nối tiếp hiện lên.
Hắn tưởng tượng tất cả sự dịu dàng và chân tình mà Mạnh Từ từng dành cho mình, rồi sẽ chuyển hết sang Thái t.ử.
Chỉ cần nghĩ đến đôi môi son mà mình hằng ngày mong nhớ sẽ bị Thái t.ử chạm tới, hai hàm răng của Bùi Diễn đã nghiến c.h.ặ.t, gò má căng cứng, chỉ cảm thấy bản thân sắp phát điên.
Vì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?!
Chẳng lẽ chỉ vì hắn giúp Lâm Uyên có được thân phận Công chúa sư?
Mạnh Từ thật không nên nhỏ nhen đến vậy.
Giữa hắn và nàng, còn có hơn mười năm tình nghĩa thanh mai trúc mã cơ mà.
10
Sau khi cung yến kết thúc, trên đường trở về phủ, xe ngựa của ta bất ngờ bị người chặn lại.
Bùi Diễn vậy mà còn đưa cả Lâm Uyên đến.
Đêm đã khuya, thật sự ta không còn tâm trí nào để cùng hai người bọn họ dây dưa.
Bùi Diễn đã uống rượu, hiển nhiên đêm nay tâm trạng vô cùng bất ổn.
“Tiểu Từ, ta đã đưa A Uyên đến đây. Để nàng ấy đích thân nói cho nàng biết, giữa ta và nàng ấy trước nay chưa từng có tình cảm nam nữ!”
Cổ tay Lâm Uyên bị hắn siết đến đau, ánh mắt cũng lảng tránh.
Bị Bùi Diễn ép buộc, nàng chỉ đành lên tiếng:
“Mạnh đại tiểu thư, người đừng giận dỗi nữa.”
“Ta từng cứu A huynh một mạng, nên mới được huynh ấy che chở.”
“Ta chỉ là một cô nhi không nơi nương tựa, vốn chẳng hề muốn tranh giành điều gì với người.”
“Ta tá túc ở phủ họ Bùi, chẳng qua cũng chỉ mong có một chốn dung thân mà thôi.”
“Nếu Mạnh đại tiểu thư không dung được ta, vậy ta dọn đi là được.”
“Muôn vàn sai lầm đều là lỗi của ta. Xin người đừng vì ta mà giận A huynh nữa.”
“Nếu vẫn không được... thân phận Công chúa sư, ta cũng có thể nhường lại cho người.”
“Mạnh đại tiểu thư, thứ cho ta nhiều lời, nhưng người thật sự không nên nhỏ nhen đến vậy.”
Bùi Diễn thuận theo lời nàng, cất tiếng:
“Tiểu Từ, nàng đã nghe rõ chưa? Ta cưu mang A Uyên, đối xử tốt với nàng ấy, chỉ là vì muốn báo đáp ân cứu mạng.”
Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ chất vấn, nếu chỉ muốn báo ân, vì sao không trực tiếp cho bạc.
Nhưng lúc này, ta không nói một lời, chỉ dặn phu xe: “Tiếp tục đi. Cứ xông thẳng qua.”
Phu xe sợ đến nín thở, do dự một thoáng rồi vẫn đành vung roi quất mạnh vào bụng ngựa, thúc xe lao thẳng về phía trước.
Quả nhiên đúng như ta dự liệu.
Bùi Diễn và Lâm Uyên đều là những kẻ ham sống sợ c.h.ế.t.
Thấy xe ngựa lao tới, cả hai lập tức né sang một bên.
Xe ngựa phóng vun v.út.
Ta ngắm nhìn màn đêm trên phố Trường An, trong đầu lại hiện lên gương mặt của Thái t.ử, khóe môi bất giác khẽ cong lên.
Rồi ta lại nhớ đến mẫu thân.
