Kỹ Năng Của Tôi Là Mò Xác - Chương 257: Chợ Đen Ngầm, Cuộc Hội Ngộ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 31/12/2025 03:25
Trước khi ra khỏi cửa, Miêu Tiểu Tư lướt điện thoại một chút.
Cô phát hiện một tiếng trước, Nghiêm Quân Trạch có gửi cho cô một tin nhắn.
Nhưng tin nhắn đó đã bị thu hồi.
Đã có thể thu hồi thì chứng tỏ không phải chuyện gì quan trọng.
Miêu Tiểu Tư liếc nhìn một cái, giả vờ như không thấy, thản nhiên tắt màn hình.
"Chúng ta không đi phòng diễn võ được không, chán c.h.ế.t đi được~"
Miêu Tiểu Tư vừa ngẩng đầu lên đã thấy Kiều San đang xỏ giày, thầm nghĩ cho dù không ngủ được thì cũng không đến mức kéo mình đi luyện thể lực chứ.
Kiều San nhún vai: "Nếu không thì đêm hôm khuya khoắt cậu còn muốn làm gì?"
Qua vài giây, Kiều San bỗng vỗ đầu một cái: "Á, hình như có một chỗ để đi thật, tôi nghe nói ở Đế Đô có chợ đen ngầm do người chơi tổ chức đấy."
Mắt Miêu Tiểu Tư sáng lên, đưa tay đẩy lưng cô bạn: "Đi đi đi, bất kể là chợ gì, chắc chắn vui hơn phòng diễn võ."
"..."
Kiều San bĩu môi, vừa bị đẩy ra ngoài cửa vừa cúi đầu lật tìm ghi chú: "Để tôi tìm địa chỉ, trước đó Thiết Kiếm Tâm có chia sẻ cho tôi."
Một lát sau, hai người đã ra khỏi cửa.
Lúc này gần nửa đêm, trên trời trăng tròn treo cao, như một chiếc đĩa ngọc trắng.
Trên quảng trường, thỉnh thoảng có thể thấy một số người đi tới đi lui, có người vừa làm xong nhiệm vụ trở về, cũng có người đang chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ, lại có người đứng bên đường tán gẫu, tóm lại là một khung cảnh đèn đuốc sáng trưng, nửa đêm rồi mà vẫn chẳng thấy vắng vẻ chút nào.
"Nhiều người không ngủ thế." Miêu Tiểu Tư nhìn quanh bốn phía, cô rất thích bầu không khí như thế này, trẻ trung, nhiệt huyết, đầy sức sống, ai nấy đều có việc riêng để làm.
Kiều San ở bên cạnh nói: "Đó là vì cậu chưa đến phòng diễn võ thôi, người ở đó mới gọi là đông."
"Cứ không đi đấy, chán phèo."
Hai người vừa tán dóc vừa vòng qua một hồ nước nhân tạo, tiếp tục đi ra ngoài, nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm thấp khàn khàn giống như dã thú đột nhiên truyền đến từ hướng cổng lớn.
U u oắc!
Giống như mãnh thú bị thương đang cầu cứu.
"Tiếng gì thế?"
Miêu Tiểu Tư và Kiều San dừng bước, những người qua đường gần đó cũng bị âm thanh đột ngột này làm kinh động, đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy ở hướng cổng lớn, dưới ánh trăng, một con gấu khổng lồ vạm vỡ toàn thân trắng muốt, như một ngọn núi tuyết sống, đang lao vào Thánh Sở.
Con gấu này béo mập trắng trẻo, trên cổ có một vòng hoa văn màu đen, trông giống như đang đeo một chiếc vòng cổ, lúc này nó thở dốc nặng nề, trong miệng phát ra tiếng gầm thấp, như vừa trải qua một trận chiến sinh t.ử.
Trên lưng nó còn cõng một người đàn ông thoi thóp, đầu chúc xuống, nằm gục trong lớp lông gấu như tấm t.h.ả.m, đã mất đi ý thức.
"Trời ạ, mau cứu người."
"Cứu người trên lưng gấu kìa!!"
Xung quanh có người phản ứng lại, lập tức chạy về hướng cổng lớn.
Miêu Tiểu Tư và Kiều San ở gần, cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra, vội vàng chạy tới.
"Nhiều m.á.u quá! Anh ta bị thương nặng quá rồi!" Kiều San kêu lên.
Trên lưng con gấu cao lớn cõng một người đàn ông hôn mê bất tỉnh, toàn thân đầy m.á.u, vị trí n.g.ự.c anh ta cắm một mũi phi tiêu dài, m.á.u tươi từ vết thương chảy xuống lưng gấu rồi chảy xuống đất, trông thật rùng rợn.
"Mau dùng t.h.u.ố.c đi, tiêm cho anh ta ít t.h.u.ố.c!" Miêu Tiểu Tư vừa nói vừa nhanh tay lẹ mắt lấy ra một ống Epinephrine định đ.â.m vào người đàn ông.
Kiều San giật mình, vội vàng kéo cô lại: "Cô nương của tôi ơi, đừng có châm bừa, không thấy trên phi tiêu đó có độc sao, cậu làm thế dễ khiến anh ta c.h.ế.t ngắc lắm."
Miêu Tiểu Tư ngẩn ra: "Có độc à, vậy thôi, tốt nhất đừng kích thích anh ta."
"Tránh ra mau!!!"
Lúc này, có mấy người lao tới, cẩn thận khiêng người đàn ông hôn mê, toàn thân đầy m.á.u đó xuống rồi mang đi.
Người xung quanh chậc lưỡi cảm thán: "Đó chẳng phải là Cảnh Minh sư huynh thuộc Nhị xứ, dưới trướng Nhị trưởng lão sao, cấp bảy rồi mà còn bị thương thành thế này, đêm hôm khuya khoắt đi thực hiện nhiệm vụ bí mật gì vậy không biết."
"Đúng vậy, thương thế nặng quá, nguy hiểm thật, may mà Tọa Kỵ của anh ta cõng anh ta về, cứu anh ta một mạng."
"Con Tọa Kỵ này lợi hại thật, thông minh lại còn hộ chủ, cũng coi như Cảnh Minh sư huynh không uổng công nuôi nó."
"..."
Nghe tiếng bàn tán của mọi người, Miêu Tiểu Tư thấy con "núi tuyết" lông xù kia bỗng nhiên đứng bật dậy, rũ rũ bộ lông trắng trên người, sau đó tạch tạch tạch đuổi theo hướng người đàn ông bị khiêng đi.
"Người đàn ông bị thương lúc nãy là người của Nhị xứ bên cậu à?" Miêu Tiểu Tư nhìn một hồi, quay đầu hỏi Kiều San.
Kiều San lắc đầu rồi lại gật đầu: "Hình như là vậy, nhưng tôi chưa gặp bao giờ. Nhị xứ chúng tôi phụ trách tình báo, ám sát, nhiệm vụ đều rất nguy hiểm, nhìn bộ dạng anh ta kìa, giống như nhờ Tọa Kỵ mà nhặt lại được một mạng."
Miêu Tiểu Tư nghe xong, khẽ "ồ" một tiếng, đăm chiêu: "Vậy xem ra Tọa Kỵ cũng có tác dụng lớn đấy chứ."
"Nghĩ gì thế, đương nhiên rồi. Cậu còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta đến Thánh Sở, có một người phụ nữ cưỡi con cú mèo to hơn cả máy bay chiến đấu không? Cô ấy mới cấp sáu, nhưng con cú mèo đó nghe nói cũng có thực lực cấp sáu đấy."
"???"
Miêu Tiểu Tư nghĩ ngợi, quả thực nhớ ra rồi: "Ồ, hình như có người như vậy thật, lần trước chúng ta đi tìm Đại trưởng lão nhận phần thưởng, chính là cô ấy mở cửa cho."
Kiều San buôn chuyện: "Cô ấy là cháu gái của Nhị trưởng lão, từ nhỏ đã lớn lên ở Thánh Sở, thiên tài trong đám thiên tài, trên con đường thăng tiến chưa bao giờ thiếu tài nguyên. Người ngoài có muốn ghen tị cũng chẳng với tới được."
"Chậc chậc chậc, người với người đúng là không thể so sánh được mà." Miêu Tiểu Tư đút tay vào túi, thầm nghĩ Thánh Sở bản thân nó đã là một tồn tại kiểu kim tự tháp, người chơi bình thường cả đời cũng chỉ có thể làm một con lừa kéo cối xay, tốt hơn một chút thì có lẽ trở thành một con thiên lý mã.
Nhưng những đứa con cưng của vận mệnh ở đỉnh tháp thì định sẵn là không giống bọn họ.
"Miêu Tiểu Sư!"
Đúng lúc này, một giọng nói có âm điệu kỳ quái đột nhiên gọi tên cô.
Miêu Tiểu Tư nghe tiếng quay đầu lại, thấy Duy Mông không biết từ lúc nào cũng đã đứng trong đám đông vây xem, mọi người tản đi, hắn đứng đó như một cái cây, vô cùng nổi bật.
"Cô đi đâu thế, có phải đi chơi đêm không?"
Thấy Miêu Tiểu Tư không nói lời nào, Duy Mông rảo bước đi tới: "Cho tôi đi cùng với, được không."
Kiều San ở bên cạnh bật cười: "Sao anh biết chúng tôi định ra ngoài chơi?"
Duy Mông nói: "Bất kể có phải đi chơi hay không, tôi làm vệ sĩ cho các cô nhé, tôi thích ra ngoài, thật đấy."
Duy Mông và Miêu Tiểu Tư đã ở cùng nhau một ngày, ít nhiều cũng nắm bắt được tính cách của cô, nếu cô đồng ý thì chứng tỏ từ ngày mai trở đi, vẫn là Miêu Tiểu Tư đi cùng hắn chứ không phải Triệu Thiên Không.
Lúc này, Duy Mông nhìn cô, đôi mắt sáng quắc.
Miêu Tiểu Tư quả nhiên không từ chối: "Được thôi."
Vệ sĩ tự dâng tận cửa, không lấy cũng uổng.
Cứ như vậy, hai người biến thành ba người, đi đến nơi gọi là chợ đen ngầm.
Đây là một khu chợ đêm, cũng là một quảng trường trong nhà có diện tích rất lớn. Khi ba người đến nơi, đã có rất nhiều người chơi bày sạp ở đây, bán đủ mọi thứ, hơn nữa chất lượng rất cao. Dù sao cũng là giao dịch giữa những người chơi ở Đế Đô, kẻ có thể lăn lộn ở đây thì không có hàng vỉa hè thực sự.
"Đằng kia có bán hạt giống cỏ độc, tôi qua đó xem thử." Kiều San tò mò không thôi, cô cực kỳ hứng thú với mọi loại độc d.ư.ợ.c, gặp thứ phù hợp cũng rất sẵn lòng chi tiền.
Duy Mông đi phía sau, bước chân chậm lại, hắn khẽ hỏi Miêu Tiểu Tư: "Cô đã báo cáo tọa độ cho Đại trưởng lão rồi à?"
Miêu Tiểu Tư: "Đúng vậy."
"Vậy có phải Đại trưởng lão cũng để cô tham gia Khư Cảnh tuần tới không?"
"Đúng vậy."
Duy Mông khựng lại, thăm dò: "Cô rất tin tưởng Đại trưởng lão của các cô sao?"
Miêu Tiểu Tư nhíu mày, vẻ mặt không vui: "Nói cái quái gì thế, Duy Mông, anh thấy với lập trường của anh mà hỏi câu này có thích hợp không?"
Duy Mông nhìn cô một cái ngắn ngủi: "Cô hiểu lầm rồi, tiếng Trung của tôi không tốt, ý tôi là, Đại trưởng lão của các cô rất tin tưởng cô, rất tốt."
"..."
Miêu Tiểu Tư lười để ý hắn, thầm nghĩ anh cứ giả vờ đi.
"Tôi lấy cái này, cái này, và cái này, bao nhiêu Linh Tệ?" Kiều San điên cuồng mua mua mua, mặc dù cô đến một cây ngô cũng nuôi không sống, nhưng lại có một sự chấp niệm kỳ lạ với việc trồng trọt nông nghiệp này.
Miêu Tiểu Tư cũng đi dạo quanh các sạp hàng gần đó, nhìn bên trái một chút, ngó bên phải một tẹo, nhưng rất tiếc, cô vẫn chưa gặp được thứ gì đặc biệt muốn mua.
Lúc này, ở phía bên kia chợ đêm.
Nghiêm Quân Trạch đứng trước một sạp hàng, đang lựa chọn tinh thạch.
"Đá Huyết Nhãn này còn không, có bao nhiêu lấy hết cho tôi đi."
"Chỉ còn 9 viên thôi, nếu anh muốn thì để lại thông tin liên lạc, ngày mai tôi đi tìm giúp anh, chỗ bạn tôi chắc vẫn còn ít hàng tồn."
"Được, lấy 30 viên."
Trả tiền xong, hắn lại đi đến sạp tiếp theo.
Phía sau hắn còn đi theo mấy người, chính là cùng một nhóm với hôm đi ăn vịt quay, đều là người trong công hội, bình thường rảnh rỗi là hay tụ tập lại với nhau.
"Trời ạ, ông mua bao nhiêu thế này, lần trước tôi nói có buổi đấu giá ông không đi, cứ phải đến đây mua tinh thạch?" Một thanh niên mặc đồ thường ngày bên cạnh nói.
"Còn bao nhiêu thứ phải mua nữa?"
Nghiêm Quân Trạch móc túi, rút ra một tờ danh sách dài dằng dặc đưa qua: "Này, những thứ này đều cần, các ông đừng có đi dạo lung tung nữa, giúp tôi tìm với."
"Vãi!" Thanh niên mặc đồ thường nhìn thấy danh sách suýt chút nữa nhảy dựng lên, ngây người: "Nhiều thế này á, ông định nhập hàng về bán à?"
Nghiêm Quân Trạch giật lại tờ đơn: "Đừng nói nhảm, mau đi tìm đi, không thì hôm nay đừng hòng ngủ."
"Không phải chứ đại ca, cái đơn này của ông không dưới mười mấy vạn Linh Tệ đâu? Hơn nữa trong kho công hội chúng ta có hàng tồn mà, ông cứ lấy trực tiếp đi."
"Chuyện nào ra chuyện đó, tôi không muốn lấy đồ trong công hội nên mới tự mình ra ngoài mua." Nghiêm Quân Trạch sắc mặt không đổi, lại chọn được vài loại kim loại đặc thù và tinh thạch ở một sạp hàng khác.
Thanh niên mặc đồ thường nghe thấy có gì đó không đúng, liền nói: "Tôi hiểu rồi, đây là mua cho người khác đúng không, ai mà mặt mũi lớn thế, sai bảo được ông chạy việc, nợ ân tình lớn đến mức nào vậy cà."
Bên cạnh có người đẩy hắn một cái: "Nói nhảm gì thế, mau tìm đi, đồ ở chợ đen khá toàn diện, mấy người chúng ta loáng cái là tìm xong thôi."
Thế là mọi người tản ra, đi hỏi thăm các sạp hàng.
Đông người hiệu quả quả nhiên nhanh, chưa đầy nửa tiếng đã tìm được hơn một nửa.
...
Miêu Tiểu Tư cứ dạo mãi dạo mãi, vừa ngẩng đầu lên đã bất thình lình nhìn thấy một bóng người quen thuộc, trên tay còn cầm tờ danh sách mà cô đưa.
Khoảnh khắc này, trong lòng cô thấy bất ngờ, nhưng lại không bất ngờ đến thế.
Chỉ là cô không nhịn được lẩm bẩm, tính sai rồi, sớm biết có cái chợ đen này thì cô đã tự mình đi mua rồi...
Duy Mông bên cạnh nhìn theo tầm mắt của cô, đột nhiên cười một tiếng: "Lại là trùng hợp? Miêu Tiểu Sư, tôi cảm thấy người này có mưu đồ bất chính với cô."
"...?"
Khóe miệng Miêu Tiểu Tư giật giật, suýt chút nữa quay người bỏ đi.
Tuy nhiên lúc này, Nghiêm Quân Trạch ở đối diện cũng ngẩng đầu lên, cách đám đông, bốn mắt nhìn nhau trong chốc lát.
Đầu óc Nghiêm Quân Trạch "uỳnh" một cái, trong lòng rối như tơ vò.
Theo bản năng thốt ra một câu: "Tôi hỏi tâm không thẹn."
"Cái gì?" Thanh niên mặc đồ thường bên cạnh hắn không nghe rõ, đầy vẻ khó hiểu: "Ông nói gì cơ?"
"Khụ, không có gì, tôi nói là, còn một loại quặng mỏ nữa chưa mua được."
