Kỷ Niệm 10 Năm Yêu Nhau, Người Ở Bên Cạnh Anh Lại Là Cô Trợ Lý - 8

Cập nhật lúc: 20/08/2026 07:03

Ngay đêm sau khi anh ta chạy sang Úc tìm tôi rồi quay về nước, hai người đã quan hệ ngay trong chiếc xe ấy.

Tôi nhìn gương mặt cứng đờ của anh ta rồi nói cả anh lẫn Hà Tâm Nhu đều chọn nhầm nghề.

Nếu năm xưa chịu đi học diễn xuất, bây giờ có khi hai người đã đủ sức đóng vai nam nữ chính xuất sắc.

Sắc mặt Tô Tư Nghiêm lập tức trở nên vô cùng khó xử.

Vậy mà đến lúc này, anh ta vẫn chưa chịu từ bỏ việc giải thích.

Anh ta nói hôm đó nhìn thấy tôi ở bên Trần Dịch Cảnh, lại bị tôi đối xử quá tuyệt tình nên trong lúc tức giận đã mất lý trí.

Hơn nữa, Hà Tâm Nhu lại là người chủ động quyến rũ anh ta trước.

Tôi cắt ngang, hỏi vậy có phải một Hà Tâm Nhu cao một mét sáu đã đè một Tô Tư Nghiêm cao một mét tám xuống ghế xe rồi cưỡng ép anh ta hay không.

Anh ta lập tức cứng họng.

Sau vài giây im lặng, Tô Tư Nghiêm chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi.

Giọng anh ta khàn đến gần như vỡ ra, nói mình biết sai rồi, cũng nhận lỗi, chỉ xin tôi tha thứ lần này.

Tôi nhìn anh ta cúi đầu quỳ dưới chân mình, vai run lên từng đợt, nhưng gương mặt hoàn toàn bị che khuất.

Gió đêm lướt qua tán hải đường trên đầu, cuốn vài cánh hoa rơi xuống rồi nhẹ nhàng mắc lại trên tóc anh ta.

Cảnh tượng ấy khiến một đoạn ký ức rất xa chợt hiện về.

Lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò cũng là dưới một gốc hải đường bên hồ trong trường.

Hôm đó, Tô Tư Nghiêm từng nhẹ nhàng lấy một cánh hoa rơi trên tóc tôi xuống.

Ánh mắt anh ta khi ấy sáng đến mức lấp lánh, vừa chạm phải ánh nhìn của tôi đã lập tức ngượng ngùng quay đi.

Một luồng lạnh lẽo bỗng chạy qua l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi khẽ thở dài, giọng cũng dịu xuống.

Tôi nói nếu Tô Tư Nghiêm còn muốn mười năm giữa hai người giữ lại chút ký ức đẹp, vậy thì hãy chia tay cho êm đẹp.

Sau đó tôi hỏi từ đầu đến cuối anh ta có từng nghĩ vì sao đúng ngày kỷ niệm mười năm tôi lại đột nhiên gọi hơn chục cuộc hay không.

Tô Tư Nghiêm ngẩng phắt đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Tôi đặt một tay lên bụng rồi nói hôm đó vốn dĩ mình định báo cho anh ta một tin vui, nhưng anh ta nhất quyết không chịu nghe máy.

Mặt Tô Tư Nghiêm lập tức trắng bệch.

Ánh mắt anh ta dán c.h.ặ.t lên bụng tôi, giọng cuống quýt hỏi có phải tôi đã m.a.n.g t.h.a.i hay không.

Anh ta gần như lập tức nói chúng tôi có thể cưới ngay, anh ta sẽ bù đắp cho tôi và đứa bé.

Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta rồi nói sau khi tận mắt chứng kiến cảnh bẩn thỉu giữa anh ta và Hà Tâm Nhu trong bệnh viện, tôi đã bỏ đứa trẻ ngay tại đó.

Mắt Tô Tư Nghiêm đỏ lên trong chớp mắt, cả người run dữ dội.

Anh ta đau đớn hỏi sao tôi có thể nhẫn tâm đến mức ngay cả con của hai người cũng không cần.

Giọng tôi cũng run theo.

Tôi nhắc lại chuyện mấy năm trước mình từng mất một đứa trẻ, cơ thể vốn đã bị tổn hại.

Rồi tôi nói sau lần phẫu thuật này, bác sĩ bảo có lẽ sau này tôi không còn khả năng m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Tôi nói chúng tôi đã đi với nhau mười năm, lỗi là ở anh ta, nhưng từ trước đến nay tôi chưa từng đi bôi nhọ hay nói xấu anh ta với bất kỳ ai.

Tôi chỉ xin anh ta lần cuối, coi như tích đức cho đứa bé chưa kịp chào đời, hãy buông tha cho tôi.

Tôi còn nói chính anh ta là người từ bỏ đứa bé trước.

Nếu ngày hôm đó anh ta chịu nghe máy, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến kết cục hiện tại.

Đến câu cuối cùng, giọng tôi nghẹn lại như thật.

Tô Tư Nghiêm cuối cùng đổ sụp xuống đất, bật khóc đau đớn.

Tôi quay lưng đi thật nhanh, vừa bước vừa lau nước mắt.

Nhưng trong đầu chỉ có một ý nghĩ.

Mẹ kiếp, người nên đi học diễn xuất hình như là tôi mới đúng.

Màn ứng biến vừa rồi ngay cả tôi cũng thấy mình phát huy quá xuất sắc.

Sự thật là ngày hôm đó tôi gọi cho Tô Tư Nghiêm hơn mười cuộc hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện mang thai.

Tôi chỉ vô tình thấy tin tức ở thành phố nơi anh ta công tác vừa xảy ra một vụ tấn công ngẫu nhiên trên đường phố.

Điện thoại gọi mãi không ai nghe, tôi sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

Trong suốt một tiếng ấy, tôi chỉ hận mình không thể mọc cánh bay thẳng đến bên anh ta để xác nhận anh ta vẫn bình an.

Cho đến khi tôi nhìn thấy bài đăng của Hà Tâm Nhu.

Chỉ trong một khoảnh khắc, trái tim tôi nguội hẳn.

Cũng từ phút đó, giữa tôi và Tô Tư Nghiêm đã thật sự không còn đường quay lại.

Đàn ông cặn bã có lương tâm hay không, tôi cũng chẳng biết.

Nhưng nếu còn sót lại một chút, vậy cứ để chút lương tâm đó khiến anh ta bất an suốt phần đời còn lại.

Dù sao sự nghiệp của anh ta bây giờ đã gần như tan sạch, những phương diện khác cũng chẳng còn bao nhiêu thứ để tôi đả kích.

Tôi tin sau này anh ta sẽ không ngừng nghĩ đến hai chữ “nếu như”.

Nếu hôm ấy chịu nghe máy, trong tưởng tượng của anh ta, có lẽ bây giờ anh ta vẫn là người đàn ông thành đạt, sự nghiệp rực rỡ, gia đình hạnh phúc, được bao người kính trọng.

Anh ta sẽ thật sự nhìn lại lỗi của chính mình sao?

Tôi không tin.

Phần lớn anh ta chỉ sẽ đổ tất cả lên đầu Hà Tâm Nhu.

Sẽ trách cô ta tùy hứng, nũng nịu khiến anh ta không nghe điện thoại của tôi.

Sẽ trách cô ta tự tiện xông vào nhà rồi làm mọi chuyện rối tung.

Sẽ trách cô ta chủ động quyến rũ anh ta ở bệnh viện, rồi cả trong xe.

Nếu Tô Tư Nghiêm vẫn còn thành công, cưới Hà Tâm Nhu chưa chắc đã khiến hai người sống quá tệ.

Nhưng một Tô Tư Nghiêm thất thế và một Hà Tâm Nhu quen dựa dẫm vào hào quang của anh ta, tôi tin họ sẽ chẳng để đối phương được yên ổn.

Còn tôi thì chưa từng m.a.n.g t.h.a.i lần đó, càng chưa từng phá t.h.a.i vì anh ta.

Chuyện bác sĩ nói tôi không thể sinh con về sau cũng chỉ là câu ứng biến ngay tại chỗ.

Lừa một kẻ cặn bã như thế có cần c.ắ.n rứt lương tâm không?

Tôi nghĩ chắc là không cần.

Tối ấy tôi đi tắm, sau đó mở máy tính, chuẩn bị ngày mai tiếp tục giành khách hàng với Tô Tư Nghiêm.

Chưa đầy một năm sau, Tô Tư Nghiêm chính thức phá sản.

Anh ta không còn khả năng thanh toán khoản phạt khổng lồ phát sinh từ việc thua trong thỏa thuận cam kết lợi nhuận với cổ đông.

Tài sản bị xử lý gần như sạch sẽ, tên anh ta cũng bị đưa vào danh sách nợ xấu.

Sau đó tôi nghe nói anh ta đã kết hôn với Hà Tâm Nhu.

Đám cưới chỉ tổ chức vài mâm ở một nơi nhỏ bé đến khó tin, có vài người bạn học cũ tới dự.

Những người quay về đều nói cô dâu chú rể trông miễn cưỡng đến mức chẳng ai hiểu cuộc hôn nhân ấy rốt cuộc vì sao vẫn diễn ra.

Sau khi cưới, Tô Tư Nghiêm và Hà Tâm Nhu cùng rời Bắc Kinh rồi bặt vô âm tín.

Lần tiếp theo tôi nghe thấy tên họ là trong một chương trình pháp luật trên truyền hình.

Tô Tư Nghiêm sau khi uống rượu đã xảy ra tranh cãi với Hà Tâm Nhu, trong lúc xô xát lỡ tay đẩy cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i tám tháng ngã xuống cầu thang.

Đứa bé không giữ được.

Hà Tâm Nhu bị tổn thương cột sống nghiêm trọng và liệt nửa người suốt đời.

Tô Tư Nghiêm bị tuyên án mười năm tù.

Tôi tắt tivi, trong lòng không hề có chút d.a.o động.

Những chuyện ấy từ lâu đã chẳng còn liên quan đến tôi.

Cuộc đời của Nam Tuyết chỉ còn lại những ngày mai tươi sáng ở phía trước.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.