Ký Sinh - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 11:28

Tôi không được để cô ấy nhìn rõ mặt mình, tuyệt đối không!

Thế nhưng vài giây trôi qua, không có tiếng la hét như tôi dự đoán, không có sự tra hỏi gay gắt, cũng chẳng có cuộc gọi báo cảnh sát nào.

Vật chủ không làm gì cả, cứ như thể câu nói vừa rồi không phải do cô ấy thốt ra vậy.

Sau cơn hoảng loạn tột độ, lý trí dần trở lại, tôi ép mình phải bình tĩnh.

Có lẽ… Có lẽ cô ấy không phải đang nói chuyện với mình chăng?

Nghe nói nhiều chủ nhà có những sở thích bệnh hoạn, ví dụ như lắp camera quay lén trong phòng chẳng hạn.

Cô ấy xinh đẹp như thế, lại còn sống độc thân, chắc chắn phải có sự đề phòng.

Có lẽ cô ấy đang tung hỏa mù, cảnh báo những kẻ nhìn trộm vô hình nào đó chăng?

Đúng, chắc chắn là vậy rồi.

Tôi không ngừng tự trấn an bản thân, đồng thời dán c.h.ặ.t mắt vào từng cử động của cô ấy trong phòng ngủ.

Cô ấy di chuyển về phía cái vali lớn đó.

Dường như cô ấy đang lục lọi thứ gì đó bên trong, đèn pin ư? Bình xịt? Hay là thiết bị báo động?

Một lát sau, tiếng lục lọi dừng lại, cô ấy tắt phụt đèn phòng ngủ.

Tôi cảm nhận được nệm giường hơi lún xuống, tiếng chăn gối cọ xát xào xạc vang lên.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, mọi thứ trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều đặn, kéo dài của cô ấy.

Cô ấy ngủ rồi.

Cả người tôi như một đống bùn nhão, nằm liệt dưới sàn nhà. Lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm giác yếu ớt sau khi vừa thoát c.h.ế.t bao trùm lấy tôi.

Quả nhiên! Cô ấy đang tung hỏa mù, tôi vẫn giấu mình thành công.

Sau khi thở phào nhẹ nhõm, cơn đói lại ập đến, dữ dội hơn lúc nãy.

Tôi như một con giun im lặng, bằng những cử động khẽ khàng nhất, chậm chạp bò ra khỏi gầm giường.

Cô ấy không hề hay biết.

Ánh trăng len qua khe rèm, đổ xuống căn phòng, chiếu sáng cả dáng hình trên giường.

Cuối cùng, tôi đứng dậy trước giường, nhìn rõ khuôn mặt cô ấy và cả lọ t.h.u.ố.c ngủ đặt trên đầu giường.

4.

Tôn Nhất Mạn, đó là tên của cô ấy.

Chứng minh thư của cô ấy bị vứt tùy tiện trên tủ đầu giường, cùng với lọ t.h.u.ố.c đó.

Xem ra đây chính là thứ vừa được lục lọi ra.

Tôi quan sát tỉ mỉ gương mặt lúc ngủ của cô ấy.

Cô ấy đẹp một cách khó tin, mái tóc dài đen nhánh như mây xõa trên gối, làm tôn lên làn da trắng ngần, ngũ quan dưới ánh trăng càng thêm thanh tú, dịu dàng, hàng mi dài khép kín, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng theo nhịp thở.

Khi chưa trở thành kẻ ký sinh, tôi cũng từng mơ ước có một cô bạn gái như vậy, cùng tôi sống dưới ánh mặt trời, xây dựng một gia đình hạnh phúc.

Nhưng ngay sau đó, sự xấu hổ và tự ti trào dâng trong lòng.

Tôi chỉ là một con bọ sống dưới gầm giường, sao xứng đáng để nhìn trộm, thậm chí là mơ tưởng về cô ấy?

Nỗi sợ hãi và tự ti đè bẹp tất cả, thậm chí tôi còn không dám nhìn thêm lần nữa, điều tôi cần làm chỉ là tồn tại mà thôi.

Nghĩ đến đây, tôi bò bằng cả tay lẫn chân chạy về phía nhà bếp.

Trong tủ lạnh có sữa đóng chai, đồ ăn vặt và chút rau quả tươi, chắc là thứ cô ấy mới mua về.

Theo quy tắc, tôi lấy một chút từ những món đã mở sẵn để xoa dịu cái dạ dày đang cồn cào.

Dựa trên kinh nghiệm của tôi, số lượng thức ăn bị vơi đi như vậy, người bình thường sẽ không bao giờ phát hiện ra.

Sau khi cơn đau dạ dày dịu bớt, tôi rón rén quay lại bên giường.

Tôn Nhất Mạn vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ.

...

Chúc cô ngủ ngon.

Tôi gửi lời chúc đến vật chủ, rồi lại chui ngược vào vương quốc tăm tối dưới gầm giường.

Cuộn mình trong chỗ quen thuộc, lắng nghe nhịp tim vẫn còn dồn dập, tôi cảm thấy đôi chút an tâm.

Lắng nghe tiếng thở đều đặn trên giường, ý thức của tôi cũng bắt đầu mờ nhạt.

Ngay lúc nửa tỉnh nửa mê, một tiếng cọ xát nhẹ vang lên.

Là cô ấy đang trở mình sao?

Tôi mơ màng nghĩ, ý thức lại càng chìm sâu.

Ngay sau đó, một bóng đen như thác đổ, bất ngờ rủ xuống từ mép giường.

Tôi lập tức trố mắt, đây là... tóc?

Chưa kịp định thần, mái tóc dài đen nhánh như rong biển đã buông xõa ngược xuống và giữa những sợi tóc đó, một đôi mắt treo ngược không chớp nhìn chằm chằm vào gầm giường!

"Vừa nãy, anh đang nhìn trộm tôi sao?"

"Không, không!" Tôi thanh minh, muốn bỏ chạy khỏi gầm giường nhưng đã quá muộn.

Đám tóc ấy bắt đầu lan ra vô tận, quấn c.h.ặ.t lấy người tôi, buộc c.h.ặ.t vào khung giường.

Sau đó, chúng như những con độc xà có sự sống, chui vào cổ họng, lỗ tai và lỗ mũi tôi.

Tôi vùng vẫy trong vô vọng, cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng khò khè, cho đến khi chúng khuấy đảo ngũ tạng lục phủ, rồi xé nát cơ thể tôi.

5.

"Ư!" Tôi bàng hoàng tỉnh giấc.

Trái tim đập điên cuồng trong l.ồ.ng n.g.ự.c như thể sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

Tôi sợ hãi ngước nhìn khe hở, không có gì bất thường xảy ra cả.

Tiếng thở của Tôn Nhất Mạn vẫn bình ổn, căn phòng vẫn nguyên trạng, cái vali khổng lồ vẫn lẳng lặng nằm nơi góc phòng.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Tôi vùi đầu vào đôi tay, dần dần ổn định tinh thần.

Giấc mơ đó quá chân thực, nhất là đôi mắt lạnh lẽo, trống rỗng kia.

Một lúc sau nữa, ánh bình minh bên ngoài cửa sổ dần xuất hiện. 

Có lẽ vì động tĩnh của tôi quá lớn, người trên giường cũng sớm tỉnh giấc.

Tôi nghe thấy Tôn Nhất Mạn vươn vai, cười nói với không trung: "Haha, chào buổi sáng nhé."

?

Cô ấy đang... nói chuyện với ai?

Đôi chân bước xuống giường, Tôn Nhất Mạn nghiêng người đi rửa mặt.

Tôi không phát ra tiếng động nào, ánh mắt luôn dõi theo từng bước chân cô ấy.

Nỗi sợ hãi nảy sinh một kiểu tò mò bệnh hoạn.

Cơn ác mộng tối qua quá gây ám ảnh, tôi phải tận mắt xác nhận vật chủ của mình không có gì bất thường mới có thể xua tan hình ảnh đáng sợ đó khỏi đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.